Khương Tiểu lập tức hiểu ra chuyện khác mà anh nói là chuyện gì.
Cô thở dài, nhìn anh, có chút bất lực nói: "Anh vẫn luôn bảo đợi đến khi chúng ta kết hôn rồi hãy hỏi."
Bây giờ vẫn còn thiếu một năm nữa cơ mà.
Cô vẫn luôn tưởng rằng mình không cần phải thực sự tiết lộ chuyện không gian cho anh biết, nhưng kế hoạch không bao giờ theo kịp thay đổi, cũng không biết làm thế nào mà lại đi đến bước này.
Mạnh Tích Niên nhìn cô thật sâu.
"Nếu em không muốn nói thì không cần nói." Anh dùng bàn tay to lớn ôm lấy eo cô, nói: "Nhưng em phải đảm bảo với anh, những thứ này... sẽ không làm hại em, không gây ảnh hưởng xấu gì đến em."
"Thật sự không có đâu."
Khương Tiểu nhìn anh, thật ra cô đã đảm bảo từ lâu rồi, nhưng bây giờ nhìn sâu trong ánh mắt anh dường như vẫn còn sự bất an.
Cô cũng rất đắn đo.
Có nên dứt khoát để anh tận mắt nhìn thấy luôn không?
Nếu không, dù thế nào đi nữa chắc anh cũng không tưởng tượng ra được rốt cuộc là chuyện gì đâu nhỉ?
Những thứ đó được cất giữ ở đâu, rốt cuộc còn có thể cất giữ những gì.
Dù sao thì cũng đã nói rồi...
Hơn nữa, sau này cô đối đầu với lão Giang gia kia, chắc cũng không giấu được anh, hay là cứ nói rõ ràng từng chuyện một cho anh nghe đi?
Khương Tiểu đứng dậy, kéo anh theo.
"Chúng ta lên lầu, đến phòng em đi."
Mạnh Tích Niên mím chặt môi mỏng, theo cô lên lầu, bước vào phòng cô.
Tuy trong nhà không còn ai ngoài hai người họ, nhưng Khương Tiểu vẫn khóa cửa phòng lại.
"Em còn muốn lấy cái gì ra sao?" Mạnh Tích Niên hỏi.
Anh đánh giá cô, rồi nhìn chằm chằm vào tay cô, tưởng rằng cô muốn lấy thứ gì đó ra cho anh xem.
Trong tay cô còn có thể giấu được gì chứ?
Thực tế thì Mạnh Tích Niên bây giờ vẫn chưa hiểu rõ, là cô vốn dĩ đã giấu đồ vật ở đó, hay là nói, muốn thứ gì thì cô đều có thể biến ra từ không trung?
Khương Tiểu lắc đầu nói: "Không phải, em dẫn anh vào trong."
"Vào, vào trong?"
Mạnh Tích Niên suýt chút nữa trượt chân ngã xuống đất.
Anh cảm thấy mình chưa bao giờ ngốc nghếch như vậy.
Vào trong?
Vào trong đâu?
Anh kinh ngạc nhìn cô, "Tiểu Tiểu, anh không hiểu ý em."
Khương Tiểu cũng biết nói như vậy thì anh căn bản không thể hiểu được, cho nên cô dứt khoát nắm lấy tay anh, quyết định để anh tận mắt chứng kiến.
"Anh chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
"Hửm? Ừ!"
Chữ "Hửm" đầu tiên là vì anh không hiểu chuẩn bị sẵn sàng là sao, chữ "Ừ" thứ hai là do Khương Tiểu không mấy tử tế, vừa hỏi xong đã trực tiếp kéo anh biến vào không gian.
Cho nên, thực ra Mạnh Tích Niên vẫn chưa chuẩn bị xong, trước mắt đã hoa lên, tầm nhìn thoáng chốc thay đổi, người đã đứng ở một nơi khác.
Một giây trước, anh vẫn còn ở trong phòng Khương Tiểu, giây tiếp theo, anh đã đứng ở một nơi kỳ lạ, một nơi chưa từng thấy bao giờ!
Khương Tiểu dẫn anh đến bên ngoài Thanh Trúc Lư.
Dưới chân chính là nền bạch ngọc ấm áp.
Phía sau là Thanh Trúc Lư, phía trước là vườn dược liệu xanh mướt um tùm.
Trong không khí lan tỏa mùi hương thoang thoảng.
Mạnh Tích Niên cuối cùng cũng biết mùi hương độc đáo trên người Khương Tiểu từ đâu mà ra rồi, chính là mùi hương trong này đây!
Nhưng, rốt cuộc đây là nơi nào?
Anh vô cùng kinh ngạc nhìn Khương Tiểu.
"Tiểu, Tiểu Miêu?"
Khương Tiểu chớp chớp mắt với anh, giọng nói khe khẽ, "Chào mừng anh đến với không gian của em, Mạnh ác bá."
"Không gian của em?"
"Ừm, đây là một không gian nằm trong lòng bàn tay em, chẳng phải anh vẫn luôn tò mò tại sao thuốc của em lại thần kỳ đến vậy sao?" Khương Tiểu chỉ vào vườn dược liệu đó, "Bởi vì đó là thuốc được trồng từ mảnh đất đen này, dược hiệu mạnh hơn bên ngoài gấp mười lần, trăm lần."