Sơn động không lớn, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy bên trong vẫn còn một lối đi hẹp. Cô chiếu đèn một vòng, không thấy có gì bất thường, nhưng không hiểu sao, cô cứ luôn cảm thấy bên trong đó có thứ gì đó, mang lại cảm giác rất tệ cho cô.
Cho dù là vậy, cô vẫn phải đi vào.
Khương Tiểu đi vào bên trong, vừa vào tới nơi đã cảm thấy có luồng gió hơi lành lạnh thổi ra từ lối đi hẹp kia, khiến cô không khỏi rùng mình một cái.
Trên vách hang bên trái có một mảng dây leo bò chằng chịt, đèn pin của cô chiếu về phía đó, đột nhiên phát hiện một chỗ không ổn, đèn pin lại chiếu về phía đó lần nữa, cô cũng vô thức bước lại gần thêm hai bước.
Nhưng ngay khi nhìn rõ chỗ khiến cô cảm thấy bất thường, cô suýt chút nữa đã hét lên thành tiếng. May mà lá gan của cô bây giờ đã được rèn luyện lớn hơn nhiều, nên cô đã sống sượng kìm nén tiếng hét này lại.
Chỉ thấy giữa những đám dây leo xanh, có một cái miệng của con người.
Đêm đen núi hoang, sơn động quỷ dị, ở giữa những đám dây leo xanh dày đặc như thế, đột nhiên nhìn thấy có người ở phía sau, lại còn là cái miệng không chút huyết sắc của con người, sao có thể không khiến người ta cảm thấy kinh hãi?
Nhịp tim của Khương Tiểu suýt chút nữa thì ngừng đập.
Nếu là người phụ nữ bình thường, lúc này có lẽ đã hét toáng lên rồi chạy ra ngoài.
Nhưng cô không thể chạy.
Cái miệng đó không lộ ra hoàn toàn, nên cô không dám chắc đó là của Mạnh Tích Niên và những người khác, hay là của người lạ, cô buộc phải xem thử.
Khương Tiểu nghiến chặt răng, từng bước tiến lại gần phía đó, chậm rãi đưa tay ra, con dao gọt hoa quả trong tay khều về phía đám dây leo kia.
Cắt đứt một sợi dây leo, lại lộ ra một cổ tay.
Cô cắn răng một cái, ngậm con dao gọt hoa quả vào miệng, một tay túm lấy dây leo, giật mạnh một cái.
Xoẹt một tiếng, cả mảng dây leo bị cô kéo xuống, người phía sau thẳng đuột đổ ập về phía cô.
Trong khoảnh khắc đó, Khương Tiểu đã nhìn rõ dáng vẻ của người kia, trái tim lập tức thả lỏng, vội vàng nhảy sang một bên. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn đổ ập xuống đất, cô vẫn theo bản năng dùng chân móc một cái, làm giảm đà lao xuống, tránh cho hắn bị đập thẳng mặt xuống đất.
Đó là một người đàn ông trẻ tuổi, cởi trần, mặc một chiếc quần dài màu xanh quân đội, đi một đôi giày lính.
Tóc cắt ngắn, dáng người hơi gầy gò.
Việc khiến Khương Tiểu cảm thấy không ổn ở bên ngoài lúc nãy, có lẽ là do giác quan của cô quá nhạy bén, người đàn ông này vẫn còn sống, trong sơn động có tiếng hít thở nhỏ xíu của hắn.
Khương Tiểu theo bản năng móc chân cứu hắn, là vì đây là một người đàn ông phương Đông, nhìn trông giống người phe mình.
Cô lấy con dao gọt hoa quả đang ngậm ra, nhẹ nhàng dùng mũi chân đá đá người đàn ông đó: "Này? Này? Anh là người nước Z à? Có nghe thấy tôi nói không?"
Người đàn ông không nhúc nhích.
Khương Tiểu thực sự không dám chắc người này có phải phe mình hay không, nên cũng không dám hoàn toàn mặc kệ. Cô ngồi xổm xuống, lật người đàn ông đó lại.
Ngay lúc này, người đàn ông trông có vẻ bất động kia đột nhiên vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô.
Đồng thời, thân nhiệt nóng hổi của hắn cũng truyền tới.
"Tôi là..."
Hắn không mở mắt, đôi môi khô khốc nhợt nhạt chỉ thốt ra vỏn vẹn hai chữ này, nắm chặt lấy cổ tay Khương Tiểu.
Nhưng hai chữ này đã đủ rồi, đây là tiếng nước Z.
"Anh buông tay ra đi, tôi sẽ cứu anh." Cô nói.
Cũng không biết người đàn ông có nghe thấy hay không, hắn không buông tay.
Vì bị hắn nắm cổ tay như vậy, lúc nãy trong lúc giằng co, một đầu gối Khương Tiểu đã quỳ xuống bên cạnh hắn, áp sát lại gần hơn một chút.
Người đàn ông này đang bị sốt cao, nhưng nhìn dáng vẻ của hắn thì hẳn là một quân nhân.