Ánh mắt Long Tiểu Thải lóe lên, cũng không nói thêm gì nữa.
"Tôi đi trước đây, có thời gian liên lạc sau nhé."
Đợi cô ta rời đi, Trần đại tẩu mới nói với Trần Dữ Quân: "Ông xã, anh nói xem cô ấy đã đồng ý chưa? Điều kiện của Ngụy Diệc Hi cảm thấy còn tốt hơn cả Mạnh đoàn trưởng nữa, Tiểu Thải chắc là sẽ đồng ý chứ nhỉ?"
Giọng nói của bà ta vừa dứt, Trần Dữ Quân đã giận dữ quát lên: "Bà còn dám nói? Bà có biết bà đã gây ra bao nhiêu phiền phức không? Bà nói xem rốt cuộc trong đầu bà đang nghĩ cái gì? Sao không thể an phận thủ thường một chút được hả?"
"Tôi, tôi cũng là có lòng tốt thôi mà..."
"Lòng tốt cái con khỉ! Bà là muốn hại chết tôi đấy! Vừa nãy bà không thấy sao? Mạnh Tích Niên không hề nể tình chút nào, đuổi tôi ra ngoài đấy!" Trần Dữ Quân tức giận nói: "Tôi còn cần mặt mũi hay không? Hơn nữa, nếu Long Tiểu Thải thực sự trút giận lên đầu chúng ta, quay về nói lại một tiếng, bà bảo xem sau này tôi còn có thể thăng tiến được nữa không? Đừng nói là thăng tiến, có khi bất cứ lúc nào cũng bị người ta cách chức!"
"Không đến mức đó chứ? Vậy," Trần đại tẩu vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn, níu lấy tay ông ta nói: "Vậy ông xã, anh mau sắp xếp cho Tiểu Thải gặp mặt Ngụy Diệc Hi đi, nếu hai người họ vừa mắt nhau, thì Tiểu Thải sẽ không giận chúng ta nữa mà."
Trần Dữ Quân tức giận hất tay bà ta ra, "Vừa nãy tôi làm vậy là để trấn an Long Tiểu Thải thôi! Bà tưởng tôi thân thiết với Ngụy Diệc Hi lắm à? Tôi nói cho họ gặp là gặp được sao? Ngụy Diệc Hi người đó cũng không phải dạng dễ đụng vào đâu! Còn cả Ngụy cục trưởng nữa, nếu lỡ xảy ra chuyện gì, lão Ngụy chỉ cần một mình thôi cũng đủ gặm tôi đến mức không còn mảnh xương vụn!"
"Vậy, vậy phải làm sao đây?" Trần đại tẩu muốn khóc.
"Làm sao? Bà hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai!" Trần Dữ Quân chỉ vào bà ta mắng một tràng, rồi nói: "Tôi cảnh cáo bà, sau này đừng có nhúng tay vào chuyện của tôi nữa, nếu không tôi ly hôn với bà!"
Hai chữ "ly hôn" vừa thốt ra, Trần đại tẩu lập tức mềm nhũn hai chân, ngã ngồi xuống đất.
Trần Dữ Quân đập cửa bỏ đi.
Sau khi Khương Tiểu trò chuyện với Dương lão và những người khác khoảng nửa tiếng, cô bắt đầu pha trà cho họ. Tất nhiên, loại cô pha là trà dưỡng sinh.
Dương lão uống trà không lâu thì cảm thấy vô cùng buồn ngủ, hai vị lão nhân dìu nhau ra về. Trước khi đi, Khương Tiểu bảo họ ngày mai lại tới dùng cơm, họ đều vô cùng vui vẻ đồng ý.
Đợi họ vừa đi, Mạnh Tích Niên liền đóng cửa lại, ôm chầm lấy Khương Tiểu.
"Cuối cùng cũng đi hết rồi!"
Thật là, từ khi Tiểu Tiểu tới đây, họ vẫn chưa có nhiều thời gian để được ở riêng với nhau tử tế.
Nhiều người thế này thật đúng là đủ làm người ta mệt mỏi.
Khương Tiểu bị anh bế bổng lên như bế đứa trẻ, hai tay cô chống lên vai anh, cúi đầu nhìn anh, "Anh không thấy anh cũng nên đi rồi sao?"
Trước đó đã nói rồi, chưa kết hôn thì họ không thể sống chung, hơn nữa họ cũng đã sắp xếp chỗ ở cho anh rồi.
Vừa nghe thấy câu này, mặt Mạnh Tích Niên lập tức tối sầm lại.
Cho nên, anh mới nói tại sao không mau mau kết hôn đi chứ?
Thật sự là không thể nhẫn nhịn nổi nữa.
Anh đặt Khương Tiểu xuống, nói với cô: "Thời gian còn sớm, không vội, nhưng mà, hay là em đi tắm trước đợi anh một lát đi, anh đi mượn đồ nhà người khác một chút."
Khương Tiểu sững sờ, "Mượn cái gì?"
"Lát nữa em sẽ biết, đi đi, vừa hay lúc này em đi tắm."
Đừng lãng phí thời gian họ có thể ở riêng với nhau lúc lát nữa.
"Còn nữa, anh ra ngoài rồi thì em khóa cửa lại, đừng để ai vào."
Trước đây anh không hay khóa cửa, dù sao ở đây cũng chẳng có gì, nên đôi khi người khác đến tìm anh đều đẩy cửa vào thẳng.