Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 11516 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nghĩ Cũng Xa Quá Rồi Đấy

❊ ❊ ❊

"Tích Niên ca, có khi nào em nhúng tay vào chuyện quân vụ của anh chưa?"

Ngoại trừ lần đi cứu anh ra.

Khương Tiểu hít sâu một hơi, lại nói: "Nhưng, em muốn biết lý do tại sao."

Tại sao anh ấy lại sẵn lòng đi, biết cô sẽ đau lòng mà vẫn muốn đi.

Mạnh Tích Niên thở dài một tiếng, nói: "Anh biết nói như thế này có lẽ hơi không thực tế, nhưng đây là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng anh. Đã là quân nhân, tự nhiên là nơi nào cần chúng ta thì chúng ta phải đến nơi đó. Đến nơi còn có đạn pháo xâm chiếm, dốc hết sức lực để cứu người, thay họ bảo vệ quê hương, anh không có lý do gì để từ chối. Nếu như anh vốn dĩ không có tên trong danh sách thì tất nhiên anh sẽ không chủ động tranh giành, nhưng nếu anh đã có tên, thì không thể lùi bước."

Tuy bây giờ anh đã có vướng bận, tâm hồn cũng mềm mại hơn, nhưng anh không thể quên đi sơ tâm khi làm lính của mình.

"Đợi sau này anh tóc bạc trắng, răng rụng hết, kể lại chuyện thời trẻ tuổi khi mình đi lính cho cháu nội, cháu ngoại nghe, nhắc đến chuyện này, đến lúc đó nếu chúng nó hỏi anh, ông nội ơi, lúc đó sao ông không đi giúp họ? Em nói xem, anh nên trả lời thế nào?"

Vốn dĩ đang nghe rất nghiêm túc, cũng là chuyện khiến lòng cô nặng nề, nhưng bị Mạnh Tích Niên nói như vậy, Khương Tiểu lại nhịn không được muốn cười.

"Anh nghĩ cũng xa quá rồi đấy."

Bây giờ đã nghĩ đến cháu nội, cháu ngoại rồi sao?

Nghĩ đến con trai, con gái trước cũng không sợ muộn.

"Không xa, chúng ta chắc chắn sẽ nắm tay nhau đi hết cuộc đời."

"Anh chắc chắn như vậy là anh sẽ bình an trở về sao?" Khương Tiểu nói: "Anh đừng có đáp nhẹ nhàng như thế, nên biết rằng anh rõ ràng là có tiền án đấy."

Mạnh Tích Niên lại thở dài một tiếng, "Anh mang theo nhiều bùa bình an thêm một chút?"

Không phải có cái đó sao?

Khương Tiểu cắn nhẹ môi dưới.

"Vậy nếu em vẽ mười cái, tám cái, bắt anh đeo hết, anh cũng đeo chứ?"

"Đeo, anh sẽ nói đây là vợ anh đưa cho, loại nhiệm vụ phái đi này, phương diện này sẽ không quản lý nghiêm ngặt như vậy."

Khương Tiểu chu môi nói: "Vậy em vẽ cho anh một trăm cái."

Mạnh Tích Niên khẽ cười thành tiếng.

Anh làm sao không biết đây chỉ là lời nói trẻ con của cô, nhưng biết cô thực sự lo lắng cho mình, anh cũng chỉ đành nhẹ nhàng đáp được.

"Dù sao bây giờ danh sách vẫn chưa chốt cụ thể, sẽ không nhanh như vậy đâu, chuyện kiểu này, cấp trên còn phải bàn bạc nhiều vấn đề lắm."

"Em biết rồi." Khương Tiểu thầm thở dài một tiếng, "Tích Niên ca, khoảng thời gian này anh hãy tập luyện cho tốt, rèn cơ thể đến trạng thái mạnh nhất đi."

Cô sẽ không ngăn cản anh.

Cho nên, nếu anh thực sự muốn đi, cô cũng chỉ có thể hết sức ủng hộ.

Khoảng thời gian tiếp theo phải vẽ thật nhiều bùa bình an, còn những loại bùa khác cũng nên thử nghiệm nhiều hơn mới được.

"Tiểu Tiểu, em là tuyệt nhất, anh yêu em." Mạnh Tích Niên trầm giọng nói.

Anh may mắn biết bao khi gặp được cô.

Nếu là người khác, lúc này chắc hẳn đã làm ầm ĩ bắt anh không được đi rồi.

"Tích Niên ca, em cũng yêu anh, rất yêu."

Cho nên nếu anh thực sự đi, nhất định phải bình an vô sự trở về.

Cúp điện thoại, Khương Tiểu ngồi thẫn thờ một lúc lâu, cho đến khi bên ngoài có người gõ cửa.

Quan Thiết Trụ thấy cô không có động tĩnh, liền ra mở cửa.

Cửa vừa mở, lão Hà bước vào.

"Tiểu Khương đâu?"

"Ở bên trong ạ."

Lão Hà đến phòng khách, trước tiên giơ tay gõ vào cánh cửa vốn đang mở sẵn, Khương Tiểu nhìn về phía ông. Lão Hà làm việc ở quán trà, đột nhiên đến đây, chẳng lẽ quán trà xảy ra chuyện gì sao?

"Lão Hà, có chuyện gì sao ạ?"

Cô vừa hỏi vừa lo lắng.

"Tiểu Khương, việc làm ăn trong quán trà rất tốt, nhưng có một vị khách rất khó xử lý." Lão Hà nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2308
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.