"Cứ gọi tôi là Khương Tiểu là được, Quan Thiết Trụ và mấy anh ấy đều gọi tôi như thế." Khương Tiểu vừa nói vừa bước vào phòng khách, gọi cả Đinh Hải Cảnh vào theo.
Sau khi ngồi xuống, Đinh Hải Cảnh đánh giá cô một lượt rồi hỏi: "Cô là vị hôn thê của Mạnh đoàn trưởng? Vừa nãy tôi nghe lão Quan và mấy người họ nói, thân thủ của cô rất tốt, là học từ Mạnh đoàn trưởng sao?"
Mấy người đến đây trước đó, như Quan Thiết Trụ, đều khá chất phác. Lần đầu gặp cô, họ cơ bản chỉ nghe cô nói, cô hỏi một câu thì đáp một câu, giống như nhân viên đang đi phỏng vấn vậy.
Thế nhưng Đinh Hải Cảnh này lại khác hẳn, anh ta còn chủ động hỏi ngược lại cô.
Khương Tiểu cũng không thấy có gì không ổn.
"Phải."
Quyền pháp và khả năng đối chiến của cô đúng là đều do Mạnh Tích Niên dạy, tuy nhiên bộ thủ pháp điểm huyệt kia thì không phải, hơn nữa còn có lý do từ không gian, những chuyện này không thể nói cho người ngoài, chỉ đành để Mạnh Tích Niên nhận hết công lao.
"Vậy khi nào rảnh, chúng ta có thể so chiêu thử không?" Đinh Hải Cảnh lại nói.
Lần này Khương Tiểu hơi ngẩn người: "Sau này anh cứ so chiêu với Mạnh đoàn trưởng là được rồi."
Đinh Hải Cảnh gật đầu.
"Tôi vẫn luôn nghe nói thân thủ của Mạnh đoàn trưởng rất lợi hại, có thể cùng anh ấy cắt xào một phen là ước mơ của tôi."
"Anh không phải là võ si đấy chứ?" Khương Tiểu bật cười, nói: "Trong tiểu thuyết võ hiệp hay viết về những kẻ mê võ nghệ, cứ thấy ai võ công cao cường là lại tìm tới cửa để tỷ võ..."
Đinh Hải Cảnh cố nhịn cười, nhưng cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Anh cảm thấy cô gái này khá thú vị.
Anh chỉ nói một câu thôi mà cô đã nghĩ xa đến thế rồi.
"Không phải, nhưng mà, sư đệ của tôi là Ngụy Diệc Hi, tôi từng đánh với cậu ta, chưa bao giờ thắng cả. Người ta thường nói "Hải Ngụy Lục Mạnh", nên tôi mới muốn thử sức với Mạnh đoàn trưởng một chút."
Đinh Hải Cảnh nói.
Khương Tiểu nghe không rõ lắm: "Hải gì Lục gì?"
Câu này có nghĩa là gì?
Ngụy Diệc Hi, là ai chứ?
"Cô không biết sao?"
"Tôi nên biết sao?"
"Tôi nghe nói cô và Ngụy Lạnh Lùng quan hệ khá tốt, chưa từng nghe đến cháu trai của ông ấy à? Ngụy Diệc Hi chính là cháu trai của Ngụy cục trưởng."
Hóa ra là anh ta.
Dường như Ngụy cục trưởng từng có ý định giới thiệu cô cho cháu trai của ông ấy?
Chính là người tên Ngụy Diệc Hi này sao?
"Ngụy Diệc Hi là tinh anh trong số tinh anh của Hải quân, còn Lục quân thì có Mạnh đoàn trưởng, cho nên trong quân đội mới có cách gọi như vậy: Hải Ngụy Lục Mạnh, chính là nói về hai người họ."
Hóa ra là vậy.
Sao cô chưa bao giờ nghe Mạnh Tích Niên nhắc tới Ngụy Diệc Hi này nhỉ?
Nghe nói vậy, cô cũng bắt đầu tò mò về Ngụy Diệc Hi kia rồi.
"Anh là sư huynh của Ngụy Diệc Hi sao?"
"Ừm, thực ra là trước đây cả hai chúng tôi đều bái một vị sư phụ dạy tán đả, học với ông ấy một thời gian, tình cảm cũng nảy sinh từ lúc đó."
Khương Tiểu phát hiện Đinh Hải Cảnh này nhìn qua thì không giống, nhưng lại khá là biết nói chuyện.
"Vậy trước đây anh cũng là Hải quân?"
"Phải. Chỉ là có lần thực hiện nhiệm vụ trên biển gặp chút sự cố, nên xuất ngũ."
Đinh Hải Cảnh không nói chi tiết là gặp sự cố gì, Khương Tiểu cũng không hỏi tiếp.
"Nhưng anh đã là người của Hải quân, sao Mạnh đoàn trưởng lại tìm thấy anh rồi mời anh đến?" Chẳng lẽ có việc gì đó mà không nên thông qua quan hệ của Ngụy Diệc Hi sao?
"Mẹ tôi có chút quan hệ họ hàng với vợ của Hồ Hỷ Binh, lão Hồ nói cho tôi biết chuyện Mạnh đoàn trưởng đang tìm người, nên tôi tự tiến cử bản thân."
Đinh Hải Cảnh nhìn Khương Tiểu: "Mạnh đoàn trưởng không nói những chuyện này với cô sao?"
Ừm, anh ta cũng khá biết cách hỏi ngược lại cô đấy.
Khương Tiểu cười cười, không trả lời câu hỏi của anh.