Cô lấy ra một bình nước linh tuyền tinh khiết, lại lấy thêm một gói thuốc, "Đây là cho Đinh lão."
"Ừ, em ở đây chờ, đừng ra ngoài."
Mạnh Tích Niên cầm lấy đồ vật rồi đi ra ngoài. Giang Tiêu ngẩn người một lát, sau khi hoàn hồn, cô vội vàng lấy giấy và thần bút ra vẽ bùa Thiên Lý.
Mạnh Tích Niên đi tới phòng bệnh nơi Đinh Hải Cảnh nghỉ ngơi. Cửa vừa đẩy ra, Đinh Hải Cảnh vốn đang ngủ say lập tức ngồi bật dậy.
"Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Anh còn chưa tỉnh táo hẳn, đã lập tức hỏi một câu như vậy.
Nhưng sau khi nhìn rõ người tới là Mạnh Tích Niên, anh liền thở phào nhẹ nhõm, cả người thả lỏng xuống, đưa tay quệt mặt.
"Sao nào, thấy tôi nên an tâm vậy sao?" Mạnh Tích Niên đóng cửa lại, ném thứ trong tay về phía anh.
Đinh Hải Cảnh rủ mắt nhìn bình nước và gói thuốc kia.
Hai ngày nay, anh đã rất quen thuộc với loại bình này, cũng thấy rất quen mắt với gói thuốc kiểu này, vừa nhìn là biết ngay do Giang Tiêu lấy tới.
Dường như chỉ là những thứ rất bình thường.
Thế nhưng Đinh Hải Cảnh lại biết rõ, đây hoàn toàn không phải thứ tầm thường.
Đặc biệt là bình nước kia.
Uống nước này vào sẽ có loại năng lượng gì, Đinh Hải Cảnh là người hiểu rõ nhất.
Bây giờ anh đã cảm thấy tinh thần của mình hoàn toàn hồi phục, hơn nữa vết thương cũng không còn đau chút nào nữa.
Tại sao Giang Tiêu lại có loại nước này, anh không muốn hỏi.
Thế nhưng mỗi khi nghĩ đến việc cô có thể không chút do dự mà đưa cho mình những thứ như vậy, trong lòng Đinh Hải Cảnh lại cảm thấy ấm áp vô cùng.
Đó là một cảm giác vô cùng tốt đẹp khi được tin tưởng tuyệt đối.
"Nếu Giang Tiêu có chuyện gì, hiện tại cậu chỉ có thể ở bên cạnh cô ấy."
Vì vậy,Ký nhiên cậu ấy có thể rời khỏi bên cạnh Giang Tiêu mà tới đây, điều đó chứng tỏ Giang Tiêu hiện tại vẫn rất ổn.
Logic kiểu này, dường như thật sự không có chỗ nào sai sót.
Mạnh Tích Niên muốn hỏi, chẳng lẽ trong lòng cậu ta, chỉ có chuyện Giang Tiêu gặp nguy hiểm mới tính là chuyện sao?
Những việc khác, trong lòng Đinh Hải Cảnh đều không tính là chuyện à?
Nhưng giữa đàn ông với nhau, dường như không cần phải nói rõ ràng, hỏi tường tận đến mức đó.
Anh bước qua, kéo một chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống, chỉ vào bình nước kia, nói: "Uống trước đi."
Đinh Hải Cảnh cũng không nói gì, càng không do dự, trực tiếp cầm bình nước lên, vặn nắp, uống một hơi cạn sạch.
Sau đó anh cầm chiếc bình giơ giơ lên, "Có cần thu lại không?"
Mạnh Tích Niên lắc đầu.
"Không cần."
Loại bình này, Giang Tiêu lấy bao nhiêu cũng có.
"Bây giờ tôi có thể tự thay thuốc, anh có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi." Đinh Hải Cảnh vừa nói vừa cởi khuy áo, tháo băng gạc trên người, chuẩn bị bắt đầu thay thuốc.
Đồ vật Giang Tiêu đưa, anh chưa bao giờ nghĩ tới việc lãng phí.
"Tôi muốn rời đi một lát," Mạnh Tích Niên tựa lưng vào ghế, cũng không có ý định giúp đỡ một chút nào, "Có lẽ là nửa ngày, có lẽ là một ngày, vì thế, chuyện ở bệnh viện đều giao cho cậu. Lát nữa tôi sẽ nói rõ với Tiểu Lý và những người khác, chuyện ở đây đều nghe theo cậu, có tình huống khẩn cấp cậu có quyền trực tiếp ra lệnh."
"Được."
Đinh Hải Cảnh không chút suy nghĩ liền đáp ứng ngay.
"Chuyện Tiểu Tiểu, còn vết thương của cậu..."
"Không sao, đã hoàn toàn không chảy máu nữa, có thể bảo vệ cô ấy."
"Được."
Mạnh Tích Niên nói: "Hiện tại ở đây ngoài cậu ra, tôi không tin tưởng hoàn toàn ai cả. Ngoài ra, không để bất kỳ bác sĩ nào vào phòng bệnh Tiểu Tiểu, ngoại trừ Trần Bảo Tham, điểm này cậu phải nhớ kỹ."
"Chỉ có Trần đại phu xem bệnh cho Giang Tiêu thôi sao?"
"Cô ấy không có bệnh, có chuyện gì cậu vẫn có thể thương lượng với cô ấy."
"Đã rõ."
Hai người nói chuyện đều bằng giọng điệu bình thản, bàn việc nào ra việc nấy, sau khi nói xong, Mạnh Tích Niên liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.