(Nữ sinh văn học)
Mạnh Niên Xưa hướng Giang Tiêu đưa mắt ra hiệu, rồi đi về phía phòng ngủ.
Nhìn hắn rời đi, Thạch Tiểu Thanh mới nhẹ nhàng thở phào một cái.
Giang Tiêu nhìn nàng, hỏi: "Cô khẩn trương cái gì thế?"
Trông Thạch Tiểu Thanh đúng là đang rất căng thẳng.
Thạch Tiểu Thanh có chút ngượng ngùng nói: "Không biết vì sao, nhìn thấy Mạnh thiếu tướng là ta lại thấy căng thẳng. Đúng rồi Tiêu Tiêu, nếu Mạnh thiếu tướng không cho phép ta ở lại đây, cô cũng đừng cãi nhau với anh ấy nhé, ta tìm chỗ khác dọn đi là được."
Giang Tiêu nhíu mày: "Anh ấy cũng đâu có nói không cho phép cô ở lại đây."
Việc này chẳng lẽ không phải do cô quyết định sao?
“Hiện tại anh ấy chưa nói, nhưng lát nữa nếu chỉ có hai người các cô ở cùng nhau, nhỡ đâu anh ấy nói thì sao? Dù sao thân phận của ta cũng có chút…”
Giang Tiêu nghe Thạch Tiểu Thanh nói vậy thì cạn lời.
“Cô cứ yên tâm ở lại đi, anh Niên Xưa sẽ không nói gì đâu.”
“Thật sao?”
Thạch Tiểu Thanh đột nhiên nói: “Đúng rồi, cô mau vào xem đi, Mạnh thiếu tướng có phải bị thương không? Ta ngửi thấy có mùi máu tanh.”
Vừa nghe nàng nói vậy, sắc mặt Giang Tiêu liền thay đổi, cũng chẳng bận tâm đến nàng nữa, lập tức xoay người chạy vội về phía phòng ngủ.
Vào đến nơi, thấy Mạnh Niên Xưa đang ở trong phòng tắm, nàng lập tức hét lên.
“Mạnh Niên Xưa! Nếu anh bị thương mà còn muốn giấu tôi thì cứ liệu hồn!” Vừa hét, nàng vừa đẩy mạnh cửa xông vào.
Mạnh Niên Xưa vừa mới cởi quần áo, chuẩn bị tắm rửa nhanh chóng. Đã bốn năm ngày rồi anh chưa tắm, sợ làm nàng bị huân đến ngất xỉu.
Ai ngờ quần áo vừa mới cởi ra, vợ mình đã xông vào, đây là có chuyện gì vậy?
Ánh mắt Giang Tiêu lập tức không kiềm chế được mà dời xuống, trong mắt nàng, Mạnh Niên Xưa đang rất xấu hổ mà có phản ứng sinh lý.
Anh bất đắc dĩ lấy tay che lại, nhìn Giang Tiêu.
“Vợ à, dù em có vội vàng muốn làm chuyện đó thì cũng phải chờ anh tắm rửa đã chứ…”
“Phi!” Mặt Giang Tiêu đỏ bừng, “Anh nói quỷ gì thế! Anh bị thương ở đâu?”
Nói rồi, nàng chẳng quan tâm anh có đang trần như nhộng hay không, bước tới kiểm tra anh từ trên xuống dưới, trước sau một lượt.
Cơ thể trần trụi lại bị nàng sờ soạng khắp nơi như vậy, Mạnh Niên Xưa sao có thể nhẫn nhịn được? Anh tùy ý xoay người, rồi lột sạch quần áo của nàng.
“Em trêu chọc anh đấy.”
“Tôi đang kiểm tra xem anh có bị thương không!” Giang Tiêu lập tức kêu lên, “Anh đừng quậy, còn phải đi ăn bánh trôi nữa!”
“Một lần thôi, nhanh lắm.”
Anh bịt miệng Giang Tiêu lại vì sợ nàng kêu lên, rồi ép nàng vào tường.
Tiếng kêu của Giang Tiêu bị anh chặn lại trong miệng.
Nàng cảm thấy mình như sắp bị anh đóng đinh lên tường, chẳng thể nào thoát ra được.
Không phải nói bôn ba hai ngày mới gấp rút trở về sao? Tại sao sức lực vẫn mãnh liệt thế này, trông không có vẻ gì là mệt mỏi cả?
Mạnh Niên Xưa cuối cùng thở dài một hơi cực kỳ thỏa mãn, lúc này mới buông tha cho nàng.
Giang Tiêu gần như sắp ngất xỉu.
“Mạnh ác bá, anh là đồ cầm thú!” Nàng nghiến răng nghiến lợi mắng một câu.
“Quá hung tàn đúng không?” Mạnh Niên Xưa hôn lên môi nàng, thấp giọng nói: “Buổi tối bù cho em một lần ôn nhu.”
Nàng có ý này sao?
Nửa câu đầu thì đúng là vậy, nhưng nửa câu sau, nàng có cần đâu cơ chứ?
Một lần thôi là anh đã có thể làm nàng kiệt sức rồi.
Lúc này, nàng mới nhớ tới lời của Thạch Tiểu Thanh lúc nãy.
“Nàng nói nàng ngửi thấy mùi máu tanh.” Giang Tiêu trừng mắt nhìn Mạnh Niên Xưa.
Nhưng vừa rồi anh hung tàn như vậy, nàng hoàn toàn không kiểm tra thấy trên người anh có vết thương nào cả.
Có vài chỗ trông như vết xước từ nhiều ngày trước, nhưng rất nhẹ, chắc chỉ là trầy xước chảy ra chút máu thôi, hơn nữa bây giờ cũng đã lành hẳn rồi, làm gì có mùi máu tanh nào chứ?