Giang Tiêu tránh ra, không để bà ấy nhận thuốc.
"Con biết, nhưng con sẽ để lão La bôi thuốc cho ông ấy, không cần mẹ đâu."
Cô sẽ không đời nào tự tay bôi thuốc cho Khương Dược Quần, có thể cho ông ta thuốc đã là tốt lắm rồi.
Càng không thể nào để Thạch Tiểu Thanh đi bôi thuốc cho ông ta.
"Vậy mẹ đi lấy đôi găng tay cho Tiểu La nhé." Thạch Tiểu Thanh nói.
"Trong phòng chứa đồ có găng tay," Giang Tiêu gọi bà lại, "Mẹ ăn sáng xong thì về phòng đi, tạm thời đừng ra ngoài."
Nếu Khương Dược Quần đã dính líu đến viện nghiên cứu, vậy thì cô không muốn để Khương Dược Quần nhìn thấy Thạch Tiểu Thanh, để phòng ngừa vạn nhất.
"Được." Thạch Tiểu Thanh ngoan ngoãn đáp một câu, lại nói: "Nhưng Tiểu Tiểu con vẫn chưa ăn sáng, hơn nữa con đi học đã trễ rồi nhỉ."
Đã trễ từ lâu rồi.
Giang Tiêu thở dài, cô thấy chiều về trường, Lưu Quốc Anh chắc chắn sẽ bắt cô viết bản kiểm điểm.
Vốn dĩ xin nghỉ phép đã nhiều, bây giờ còn không xin phép mà trực tiếp bỏ cả buổi sáng, vậy thì coi như là bỏ tiết.
Bỏ tiết nghiêm trọng hơn xin nghỉ phép nhiều.
Nhưng chuyện này cô cũng chẳng còn cách nào khác.
Việc của cô quá nhiều.
Cô đưa thuốc qua, bảo La Vĩnh Sinh đeo găng tay vào rồi mới bôi thuốc cho Khương Dược Quần.
"Cẩn thận một chút, đừng đụng vào vết thương và máu của ông ta."
"Rõ."
La Vĩnh Sinh vừa bôi thuốc cho Khương Dược Quần vừa nói: "Tiểu Khương, vết thương này nhìn thực sự hơi đáng sợ đấy."
"Ừm."
Giang Tiêu đứng một bên quan sát, đợi ông bôi thuốc xong cho Khương Dược Quần, cô nói: "Chú ra ngoài rửa tay thật sạch đi, tốt nhất là về tắm rửa một cái, vì vừa nãy chú cõng ông ta vào, sau khi về thì bảo Đinh Hải Cảnh đến thay ca."
"Không cần chứ?" La Vĩnh Sinh cảm thấy cái này có chút khoa trương rồi. Chỉ cõng một chút như vậy mà phải về tắm rửa sao?
"Về đi, cho chắc chắn."
Giang Tiêu vẫn cảm thấy ông nên về tắm rửa, mặc dù nếu thực sự có độc tố thì chỉ tắm cũng không ích gì, nhưng dù sao về mặt tâm lý sẽ cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
La Vĩnh Sinh đành phải về.
Giang Tiêu tự mình canh giữ ở phòng chứa đồ, vừa viết thư cho Mạnh Tích Niên kể lại chuyện này, cô trực tiếp lấy Thần Bút ra, vẽ lại hoàn chỉnh hình dạng vết thương và mảng vết bầm tím đen đó lên Phù Truyền Tin. Tranh của cô vốn đã rất đẹp, cộng thêm việc dùng Thần Bút, cho nên nhìn qua gần như không khác gì ảnh chụp, vô cùng rõ ràng chân thực.
Mạnh Tích Niên nhìn thấy vết thương như vậy liền cảm thấy sự việc có phần nghiêm trọng, sử dụng Phù Thiên Lý trực tiếp quay về.
Trước khi đến anh đã nói trước với Giang Tiêu, cho nên Giang Tiêu đã đóng cửa lại, không để người khác đến nhìn thấy bóng dáng của Mạnh Tích Niên.
"Tích Niên ca, vết thương này gần như có thể khẳng định là có liên quan đến viện nghiên cứu, chỉ là em không hiểu tại sao Khương Dược Quần lại có tiếp xúc với viện nghiên cứu."
"Giống như em đã nói trước đó," Mạnh Tích Niên thần sắc ngưng trọng, "Triệu Hâm trong điện thoại cũng nói, đó là bên nhà giam xảy ra vấn đề, Khương Dược Quần đã tiếp xúc với người nào đó ở bên nhà giam, nên mới bị cuốn vào."
Giang Tiêu im lặng một chút, cũng cảm thấy anh nói có lý.
"Khương Dược Quần đến đây, còn không biết là vì bị người ta ép buộc hay sai khiến, hay là tự tìm đến cửa."
"Chuyện này phải đợi sau khi ông ta tỉnh dậy mới hỏi rõ được." Mạnh Tích Niên bước đến bên cạnh Giang Tiêu, "Ông ta có lẽ sắp tỉnh rồi, anh tránh đi một chút, em hỏi xem."
Giang Tiêu cũng hiểu ý anh nói tránh đi một chút là gì, liền đưa tay đưa anh vào trong không gian.
Quả nhiên, Mạnh Tích Niên vừa mới vào không gian, Khương Dược Quần liền tỉnh lại.
Mà lúc này Đinh Hải Cảnh cũng vừa vặn tới nơi, gõ cửa.
"Giang Tiêu, là anh."