Vậy nghĩa là, Thạch Tiểu Thanh chính là một con chuột bạch trốn thoát khỏi tay bọn họ sao.
Mạnh Tích Niên không nhịn được nhìn Giang Tiêu một cái.
Con bé này liệu có cảm thấy khó chịu lắm không?
Sắc mặt Giang Tiêu cũng không tốt lắm, vô cùng trầm trọng.
Cô hiện giờ cảm thấy, mắt và tai của Thạch Tiểu Thanh, có lẽ không chỉ đơn thuần là do trước kia khóc quá nhiều nên mới hỏng.
Rất có thể đó là di chứng sau khi bọn họ động chạm vào mũi của Thạch Tiểu Thanh.
Chẳng phải mắt, mũi, tai đều thông nhau sao?
Chức năng của một bộ phận quá mạnh mẽ, rất có thể chức năng của bộ phận khác sẽ bị mất đi.
Chỉ là ngay cả Trần Bảo Tham cũng không thể kiểm tra ra được nguyên nhân này mà thôi.
Điều này rất có khả năng.
Thạch Tiểu Thanh nói xong thì nhìn Mạnh Tích Niên, rồi lại nhìn Giang Tiêu.
Trong lòng cô vô cùng thấp thỏm.
"Tiểu Tiểu, Mạnh thiếu tướng, tôi biết năm đó tôi cũng đã uống rất nhiều thuốc bọn họ đưa, hơn nữa còn bị tiêm rất nhiều mũi, tiêm vào thứ gì đó không rõ, nhưng tôi thực sự không có triệu chứng giống như những dược nhân kia, bao năm qua tôi cũng chưa từng thực sự mất khống chế..."
"Cô có." Giang Tiêu đột nhiên nhìn cô.
Hai chữ này của cô khiến Thạch Tiểu Thanh ngẩn người.
Cô có? Cô có cái gì? Đã từng mất khống chế sao? Điều này có nghĩa là gì?
Giang Tiêu bình tĩnh nói: "Lần trước, khoảnh khắc giết tên dược nhân kia, cô quên rồi sao? Lúc đó cô hoàn toàn không nghĩ tới việc phải giết hắn đúng không? Nhưng cô đã mất khống chế, lực đạo lúc đó của cô rất mạnh, hoàn toàn không kiểm soát, phản ứng lúc đó của cô cũng có chút mất khống chế."
Thạch Tiểu Thanh vội vàng nói: "Nhưng lúc đó tôi là vì lo lắng cho cô."
"Nếu chỉ là lo lắng cho tôi, hoàn toàn có thể đánh ngất hắn là được. Lúc đó cô là hoàn toàn không thể khống chế bản thân, mặc dù chỉ là trong một khoảnh khắc."
Nhưng ai mà biết được sau này có còn nhiều khoảnh khắc như vậy nữa không? Liệu có khoảng thời gian mất khống chế dài hơn không?
Nghe những lời của Giang Tiêu, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của cô, Thạch Tiểu Thanh chán nản buông thõng vai.
Cô đột nhiên cảm thấy hơi tuyệt vọng.
Cho nên, Giang Tiêu bây giờ nói những lời này, chính là đã đề phòng cô, sợ hãi cô rồi đúng không?
Chính là không muốn để cô ở lại đây nữa đúng không?
Nếu sau này cô thật sự có lúc không thể khống chế bản thân hơn nữa, Tiểu Tiểu sẽ thấy cô là một phần tử nguy hiểm đúng không?
Mắt cô đỏ hoe, nghĩ ngợi một lát rồi chậm rãi đứng dậy.
Giọng hơi khàn đi: "Tôi biết rồi, Tiểu Tiểu, tôi sẽ ra ngoài tìm chỗ ở khác, nếu cô không thích, sau này tôi cũng sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa, lát nữa tôi sẽ thu dọn đồ đạc rời đi, cô cũng đừng vội."
Cùng lắm thì cô không ở quá xa, như vậy cô còn có thể lén đến thăm Tiểu Tiểu, không để cô ấy nhìn thấy là được mà.
Giang Tiêu sững sờ một chút, thấy cô đỏ mắt muốn quay người rời đi, cô mới lên tiếng.
"Cô đi đâu?"
Thạch Tiểu Thanh khựng lại, "Cô không cần lo lắng, tôi có thể tìm được nơi ở, tìm chỗ ở tôi có kinh nghiệm lắm, bao nhiêu năm nay tôi luôn chạy đôn chạy đáo bên ngoài, thật sự có kinh nghiệm đấy."
Chạy đôn chạy đáo khắp nơi, kinh nghiệm khác có thể không có, chứ kinh nghiệm tìm chỗ ở thì vẫn có.
"Tôi đang hỏi cô, tại sao phải ra ngoài tìm chỗ ở?"
Thạch Tiểu Thanh ngẩn người, "Tiểu Tiểu không phải cô sợ tôi sao? Không phải cô sợ tôi có lúc mất khống chế sao? Tôi biết chắc là cô không muốn người như tôi ở trong nhà nữa..."
"Nói bậy gì thế?"
Sắc mặt Giang Tiêu hơi thay đổi, cô là loại người đó sao?
"Ý tôi là, cô cũng từng mất khống chế, cho nên đừng lơ là chủ quan, tôi vẫn phải đưa cô đi làm một cuộc kiểm tra chi tiết hơn, còn phải mời Trần gia gia đến xem xét kỹ lưỡng nữa. Những tình huống vừa rồi trước đây cô hoàn toàn không nói, sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của Trần gia gia, cho nên những lần kiểm tra trước coi như bỏ đi. Còn nữa, sau này cô phải chú ý hơn một chút, chuyện cô có khứu giác mạnh mẽ như vậy đừng tùy tiện nói ra ngoài."