Cô thực sự cảm thấy trêu chọc cậu ấy như vậy khá thú vị, nhất là khi cậu ấy vừa ngồi ở trong đó lâu như thế, cứ cúi đầu đọc sách mãi, để cậu ấy đứng lên hoạt động thân thể một chút cũng tốt.
Khương Tiêu liếc cậu một cái, không còn cố ý giành lấy cuốn sách nữa.
Mạnh Tích Niên trong lòng khẽ động, hỏi: “Tiểu Tiểu, công phu của em là học với ai? Có muốn thử so tài với tôi một chút không?”
Thứ đó của cô mà cũng được coi là công phu sao?
Tuy nhiên, cũng thật đừng nói, bị Mạnh Tích Niên nói như vậy, Khương Tiêu quả thực có mấy phần muốn thử một phen.
Đến tận bây giờ, chút bản lĩnh của cô cũng chỉ là đối phó với mấy gã đàn ông, đàn bà nhà quê không biết võ vẽ gì như Khương Bảo, Hà Lai Đệ mà thôi, cùng lắm là tên đàn ông cô bắt được trên tàu hỏa, nhìn cũng không giống người có công phu.
Cô thật sự muốn biết, loại công phu mà mình luyện, đối đầu với người như Mạnh Tích Niên thì có thể thắng được hay không.
“Chỉ là trước kia có một ông lão, dạy cho em cách nhận biết huyệt đạo, thứ em dùng cũng chỉ là xảo kình, ấn vào huyệt đạo của đối phương, làm cánh tay đối phương nhức mỏi, rồi không dùng sức được nữa mà thôi. Chứ chưa từng học qua công phu bài bản nào cả, hiện tại em chỉ là tốc độ khá nhanh, lực tay cũng tương đối lớn.” Cô rất thành thật nói, sau đó dùng đôi mắt trong veo nhìn Mạnh Tích Niên, ý tứ rất rõ ràng là em đừng hỏi ông lão kia là ai, có hỏi em cũng không nói đâu.
Đôi mắt biết nói chuyện, có lẽ chính là nói về người như Khương Tiểu Tiểu.
Mạnh Tích Niên có chút dở khóc dở cười, không nhịn được lại đưa tay xoa đầu cô, “Được, tôi không hỏi em nhiều như vậy, vẫn là câu nói trước đó, lúc kết hôn em phải chủ động nói.”
Kết hôn?
Tại sao cô phải kết hôn với cậu ta?
Cô không ngại có một cuộc hôn nhân chỉ vì trách nhiệm, nhưng cô lại ngại đấy.
Khương Tiêu nghĩ tới những lời cậu ta đã nói trước đó, khóe miệng giật giật, đáp: “Vậy anh cứ chờ đi.”
Đợi đến thời cơ thích hợp, cô sẽ hủy bỏ hôn ước giữa bọn họ.
Kết hôn còn có thể ly hôn, đã đính hôn thì tự nhiên cũng có thể từ hôn.
Đời này, cô cũng không có ý định kết hôn, trừ phi, thật sự gặp được một người đàn ông có thể khiến cô nhiệt huyết dâng trào, cam tâm tình nguyện bước vào lễ đường hôn nhân.
Tuy nhiên, đời này có thể gặp được người đàn ông đó hay không, cô cũng tỏ vẻ rất nghi ngờ.
“Muốn ăn gì?” Mạnh Tích Niên không biết lúc này trong lòng cô đang nghĩ gì, chỉ thấy trong lòng ngày càng cảm thấy có mấy phần nôn nóng, cũng không biết rốt cuộc cô đến khi nào mới chịu trưởng thành đây.
“Tùy ý đi, tối nay em mời anh.” Buổi trưa là cậu ta trả tiền, buổi tối tự nhiên là cô mời.
“Ngốc quá, ở cùng tôi mà còn muốn em trả tiền sao?” Mạnh Tích Niên lắc đầu.
Cuối cùng, Khương Tiêu vẫn không giành được cậu ta, lúc thanh toán cô đã rút tiền ra rồi, thế nhưng, nhân viên thu ngân của quán cơm vừa nhìn thấy ánh mắt trầm xuống của Mạnh Tích Niên, liền rất tự giác phớt lờ số tiền Khương Tiêu đưa ra, tiếp nhận tiền trong tay Mạnh Tích Niên.
Buổi tối không có chỗ nào hay nội dung gì để hoạt động cả, tuy nhiên, từ quán cơm đi ra, bọn họ còn phải đi bộ mấy trăm mét mới về tới nhà nghỉ.
Dọc đường đi, Mạnh Tích Niên đều im lặng không nói lời nào đi bên cạnh Khương Tiêu, khuôn mặt tuấn tú căng thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, nhìn là biết đang ẩn chứa nộ khí.
Khương Tiêu cúi đầu, vừa đi vừa đá một hòn đá nhỏ.
Đi tới một nơi tương đối thoáng đãng, Mạnh Tích Niên đứng lại, xoay người nhìn Khương Tiêu, nói: “Lại đây, thử tài nghệ của em chút xem.”
Khương Tiêu vừa nghe thấy liền lập tức chiến ý dạt dào, “Đến thì đến!”
Sợ anh chắc?
Không vui vì cô tranh trả tiền cơm?
Nhưng chuyện này chẳng phải rất bình thường sao? Bọn họ là quan hệ hợp tác, cái gì cũng phải có qua có lại mới được, cô lại không muốn chiếm lợi của cậu ta, luôn để cậu ta trả tiền thì có gì sai?