“Khương Tiểu, tao nói trước cho mày biết, lần này tao đến không phải là để cãi nhau với mày!” Hà Lai Đệ nói: “Tao có việc đứng đắn!”
Khương Tiểu không nhịn được mà bật cười, “Bá mụ, bà mà cũng có việc đứng đắn sao? Được, cứ cho là bà có đi, nhưng việc của bà thì liên quan gì đến chúng tôi? Bà tìm người nhà bà mà nói ấy! Chạy tới đây lảm nhảm cái gì? Hơn nữa, ai nói cho bà biết chúng tôi ở đây?”
Căn nhà ở ngõ Quế Hoa này, họ ở thôn Tứ Dương chẳng nói với ai cả, ai mà biết họ ở đây chứ? Lại còn nói là do họ thuê nữa.
Hà Lai Đệ nhớ tới người kia đã dặn không được nhắc đến hắn, nên đành nuốt cái tên vào bụng, hừ một tiếng nói: “Mày quản tao làm sao biết à? Dù sao bây giờ bọn mày cũng có tiền rồi, lông cánh cứng cáp rồi đúng không! Nhưng tao nói cho mày biết Khương Tiểu, dù mày có nói thế nào thì cũng là người nhà họ Khương. Nếu không phải vì thương hại mày, thì lúc trước đến cả cái họ cũng chẳng cho mày đâu, mày cứ gọi là nhóc con cả đời đi! Đã mang họ nhà họ Khương chúng tao, mà không biết ơn nghĩa của nhà họ Khương, mày tự ngẫm xem, có phải là không phải đạo không?”
Khương Tiểu đỡ Cát Tiểu Đồng ngồi xuống ghế, lúc này mới nhìn về phía Hà Lai Đệ, cười lạnh: “Tôi họ Khương, đó là theo họ mẹ tôi, theo họ ông ngoại tôi, liên quan gì đến bà? Đừng có hở miệng ra là nhà họ Khương các người, không biết xấu hổ à? Bản thân bà còn họ Hà đấy thôi.”
“Tao là người danh chính ngôn thuận gả vào nhà họ Khương, nói về nhà họ Khương chúng tao thì làm sao? Tao gả vào nhà họ Khương làm dâu trưởng, lúc đó còn chưa ra ở riêng với Khương nhị đệ đâu, tao là người chạy đôn chạy đáo, việc gì cũng phải cáng đáng hết đấy nhé, nếu không thì Khương nhị đệ có mà cưới được vợ à? Với lại, bá công của mày còn cứu Khương nhị đệ đấy, hay chưa, kết quả thì sao, Khương nhị đệ bây giờ lông cánh cứng rồi, có chút tiền rồi là muốn phủi tay với anh chị sao? Nói ra ngoài không sợ bị người ta chỉ vào cột sống mà mắng à!”
“Nói cứ như là chuyện ông ngoại tôi cưới bà ngoại tôi là do bà sắp đặt không bằng. Sao tôi nghe nói, năm đó ông ngoại tôi muốn kết hôn, muốn chuẩn bị sính lễ, bà suýt chút nữa còn ôm cả con gà mái đang đẻ trứng trong nhà giấu vào trong chăn của mình, chỉ sợ bị ông ngoại tôi bắt đi làm sính lễ đấy.”
Cát Tiểu Đồng suýt nữa thì phun cả ngụm nước ra ngoài.
Thực tế thì, nghe có vẻ là chuyện rất đáng buồn, hôn sự năm xưa của cô mình cũng rất trắc trở mà! Nhưng mà, sao khi nghe Khương Tiểu nói như vậy, cô lại không nhịn được muốn cười nhỉ?
“Tiểu Tiểu, chuyện này là thật à?” Cô không nhịn được hỏi.
“Tất nhiên là thật rồi, có người, còn tự xưng là dâu trưởng đấy,” Khương Tiểu lạnh lùng nhìn Hà Lai Đệ, nói: “Chỉ sợ em chồng lấy thêm chút đồ, ăn thêm một hạt gạo. Còn về cái gọi là ơn cứu mạng của bá công kia, nếu Khương Tùng Đào hắn da mặt đủ dày, chi bằng chúng ta cứ trực tiếp ra gốc cây đầu thôn mà phân bua cho rõ ràng, xem cái việc năm đó hắn tự mình làm bậy, sau đó còn kéo lê ông ngoại tôi suốt một đoạn đường dài, rốt cuộc là cứu mạng hay là mưu sát!”
Hà Lai Đệ chết lặng.
Bà ta không ngờ Khương Tùng Hải lại kể cả chuyện đó cho Khương Tiểu biết.
Họ đã chèn ép Khương Tùng Hải quá lâu rồi, tự cho rằng đã nắm thóp được ông ấy trong lòng bàn tay, năm đó Khương Tùng Đào đã cảnh cáo Khương Tùng Hải, việc đó tuyệt đối phải giữ bí mật, không được nói ra, kết quả là Khương Tùng Hải đã giữ bí mật suốt mấy chục năm.
Chính vì tin chắc rằng ông ấy sẽ không nói ra, Khương Tùng Đào và Hà Lai Đệ mới cố tình dùng cái gọi là ơn cứu mạng này để áp chế Khương Tùng Hải.
Sự thật ra sao không quan trọng, quan trọng là Khương Tùng Hải thừa nhận chuyện đó.
Thế mà bây giờ, sao ông ấy lại nói ra rồi?
Hà Lai Đệ cảm thấy Khương Tùng Hải bây giờ đã thoát khỏi sự kiểm soát của họ, lòng bà ta hơi hoảng sợ, nghĩ bụng sau khi về nhất định phải thương lượng kỹ với ông già nhà mình, xem chuyện này phải giải quyết thế nào.