Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 16256 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4635
Không Thích Họ Nói Về Em

❊ ❊ ❊

“Chẳng phải sao, nghe Mạnh Thiếu minh quan kể lại, tôi còn thấy em thật quá lợi hại. Tiểu Khương à, tôi nghe nói em học võ từ nhỏ ư? Sáng nào cũng năm giờ rưỡi đã dậy luyện công rồi? Lần này đám đãi đồ kia còn có súng nữa chứ?”

Thạch Tiểu Thanh nói vậy cũng thôi đi, thế mà cả chị An cũng nói như thế?

Giang Tiêu liếc nhìn Mạnh Tích Niên đang ngồi bên cạnh mình, người đàn ông này đang giở trò quỷ gì thế?

Chuyện nhiệm vụ thế mà cũng đem ra kể được sao?

Mạnh Tích Niên lại chẳng nói thêm gì với cô, ánh mắt rơi trên bát canh gà trước mặt cô, lặng lẽ ra hiệu bảo cô tranh thủ lúc còn nóng mà uống đi.

Giang Tiêu cảm thấy hơi khó hiểu, nhưng cũng không hỏi tiếp, dù sao cũng đang ở trước mặt Thạch Tiểu Thanh và chị An.

Dù sao thì cứ để Thạch Tiểu Thanh và chị An tưởng rằng cô vì chuyến đi này quá mệt mỏi nên vừa về nhà là ngủ một giấc cũng tốt. Nếu không, cô thật sự phải xấu hổ chết mất.

“Sao mẹ thấy Tiểu Tiểu chuyến này về lại gầy đi thế?” Thạch Tiểu Thanh nhìn thế nào cũng thấy xót, cứ cảm thấy cằm của Giang Tiêu nhọn đi không ít, thế là trong bữa ăn cứ liên tục gắp thức ăn cho Giang Tiêu, còn bắt ép cô phải ăn một cái đùi gà thật lớn.

Suốt bữa ăn này, Giang Tiêu ăn đến mức no căng cả bụng.

“Anh đi dạo cùng em tiêu cơm, lát nữa còn phải quay về doanh khu.” Mạnh Tích Niên mặc dù thấy Thạch Tiểu Thanh có vẻ như có lời muốn nói với Giang Tiêu, nhưng vẫn không có ý định nhường người cho bà.

Hôm nay anh chạy ra ngoài được mấy tiếng đồng hồ này coi như là tranh thủ thời gian, sau khi quay về còn rất nhiều việc phải bận, rất có khả năng mấy ngày tới đều không thể về nhà nữa, giờ tất nhiên là phải trân trọng chút thời gian ít ỏi này rồi.

“Hai đứa đi đi, lát nữa ra phòng khách uống trà.” Thạch Tiểu Thanh nói.

Giang Tiêu liền đi dạo cùng với Mạnh Tích Niên.

Đã rất lâu rồi họ không có khoảng thời gian tản bộ thong dong thế này, nên Giang Tiêu khoác tay anh, nhất thời chỉ lắng nghe tiếng bước chân chậm rãi của hai người, không nói gì.

Nhưng có rất nhiều chuyện họ lại không thể không bàn tới.

Vì vậy, đi được một lát, Giang Tiêu vẫn lên tiếng hỏi thắc mắc của mình: “Tối nay anh đã nói gì với mẹ em và chị An thế?”

Mạnh Tích Niên nói: “Chúng ta sống ở đây không mấy khi qua lại với hàng xóm đúng không?”

Giang Tiêu ngẩn người.

Đâu phải là không mấy khi qua lại, căn bản là không hề qua lại mới đúng.

Không chỉ cô, mà cả Thạch Tiểu Thanh nữa.

Bởi vì viện nghiên cứu có lẽ vẫn chưa từ bỏ việc truy bắt Thạch Tiểu Thanh, nên cô luôn không cho Thạch Tiểu Thanh ra ngoài, cửa lớn nhà họ, ngoài lúc ra vào, về cơ bản đều đóng chặt.

Nhưng Giang Tiêu cũng biết, những hàng xóm khác thực ra đôi khi sáng sớm hay chiều tối đều mở cửa lớn, thời đại này, hàng xóm láng giềng vẫn qua lại với nhau rất nhiều, đôi khi còn là nhà ngươi sang nhà ta mượn nắm hành, ta sang nhà ngươi mượn cái kìm các thứ.

Cho nên nhà họ ở đây có lẽ được xem là một ngoại lệ.

Tuy nhiên Giang Tiêu hoàn toàn không để ý đến điểm này.

“Chị An sẽ thỉnh thoảng có tiếp xúc với họ, đôi khi nghe thấy hàng xóm có những suy đoán không hay về em, nhưng không biết nên đáp lại họ thế nào, trông có vẻ rất ấm ức.” Mạnh Tích Niên nói.

Giang Tiêu xoay chuyển trong đầu, đột nhiên hiểu ra ý của anh.

“Vậy nên anh đã phá lệ kể với chị ấy một vài chuyện về em, để sau này khi nghe thấy hàng xóm bàn tán thì chị ấy giúp em lên tiếng?” Giang Tiêu không thể tin nổi nhìn anh.

Mạnh Tích Niên lại làm loại chuyện này sao?

Anh mà lại để ý đến chuyện hàng xóm bàn ra tán vào ư?

Mạnh Tích Niên đưa tay nhéo nhẹ lên má cô, trong mắt dâng lên ý cười: “Nếu họ nói anh, anh còn chẳng thèm bận tâm, nhưng anh không thích họ tùy tiện đoán mò về em.”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4664
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.