Trong lúc họ đang nói chuyện, có một chiếc xe buýt cỡ trung lái tới. Một người đàn ông từ trên xe bước xuống, cất giọng gọi các bạn học lên xe.
Vương Lị Lị thấy Giải Lan Đệ cũng đang đi sát theo nhóm nữ sinh kia lên xe, bèn thu hồi ánh mắt lại nói với Giang Tiêu: "Giải Lan Đệ cũng được mời đấy. Tớ và Tiểu Quân vừa nãy nghe thấy cô ta nói chuyện với mấy nữ sinh kia, hình như họ đều bảo Giải Lan Đệ rất giỏi, có một công việc làm thêm lương rất cao, còn nhờ Giải Lan Đệ ứng tiền mua quà sinh nhật hộ nữa."
Cô chỉ cảm thấy chuyện này nên nói với Giang Tiêu một tiếng thì tốt hơn.
Cô nhớ mang máng là Giải Lan Đệ đang làm việc ở xưởng thủ công của Giang Tiêu phải không? Lương ở đó cao lắm sao?
Ánh mắt Giang Tiêu lóe lên.
"Giang Tiêu, bọn tớ cũng phải lên xe đây," Vương Lị Lị rất thành thật nói với cô: "Bọn tớ đã hứa sẽ đi rồi, giờ mà nuốt lời thì hơi không giữ chữ tín."
Vương Lị Lị nói vậy là sợ Giang Tiêu có ý kiến với họ.
Có vẻ như Tô Manh không mấy ưa Giang Tiêu.
Giang Tiêu cười: "Đi đi, tớ cũng chẳng đến mức tức giận vì chuyện này đâu, sau khi đến đó thì cẩn thận chút là được."
Cô chỉ cảm thấy thân phận của Tô Manh có lẽ không tầm thường, đến nhà cô ta thì đừng dễ dàng gây chuyện gì là tốt nhất.
Tần Tiểu Quân và Vương Lị Lị nghe cô nói vậy thì gật đầu, chạy về phía chiếc xe buýt cỡ trung kia.
Chỉ một bữa tiệc sinh nhật mà đã phái xe đến đón bạn học về nhà ăn tiệc, thân phận của Tô Manh quả thực làm Giang Tiêu thấy hơi tò mò.
Các bạn học ngồi trên xe nhìn Giang Tiêu lên chiếc xe riêng của mình, những tin đồn nhảm lại bắt đầu nhen nhóm.
"Các cậu nói xem sao Tô Manh không mời Giang Tiêu nhỉ? Hai người họ có khúc mắc gì à?"
"Cái này thì không biết được, tớ nghe nói lớp họ lần này đi núi Minh Thu, ở lại sơn trang của bác họ Tô Manh, mà Giang Tiêu lại không đi cùng! Liệu có phải Tô Manh không cho cậu ấy đi không?"
"Thật á?"
"Chứ còn gì nữa! Tối hôm đó Giang Tiêu chỉ có thể cùng Cận Lỗi ngủ ngoài trời trên núi thôi."
"Trời đất, tội nghiệp thật." Có nữ sinh che miệng kêu lên, "Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, lần này Tô Manh cũng không mời Cận Lỗi, có khi nào là vì Cận Lỗi quan hệ tốt với Giang Tiêu không?"
"Nghe nói cô ta đã gọi Hồ Tư mời Cận Lỗi rồi, nhưng Cận Lỗi hỏi Giang Tiêu có đi không, nghe bảo Giang Tiêu không đi nên cậu ấy cũng từ chối."
"Cận Lỗi và Giang Tiêu có quan hệ gì? Hình như làm gì thì Cận Lỗi cũng đứng về phía Giang Tiêu cả, cậu ấy sẽ không phải là thích Giang Tiêu đấy chứ?"
"Đừng có nói nhảm, Giang Tiêu kết hôn rồi được chưa?"
"Kết hôn rồi thì sao nào? Tớ nghe nói chồng cậu ấy làm đốc vệ, quanh năm chẳng có ở nhà! Hơn nữa chồng cậu ấy còn hơn cậu ấy bảy tuổi, tớ thấy Giang Tiêu ở bên cạnh Cận Lỗi thì có nhiều chủ đề chung hơn."
"Nói đi cũng phải nói lại, sức quyến rũ của Giang Tiêu không nhỏ đâu, Cận Lỗi nếu có thích cậu ấy cũng là chuyện bình thường thôi. Dù biết cậu ấy đã kết hôn, nhưng trong trường mình chẳng phải vẫn có rất nhiều đàn anh thầm mến cậu ấy sao?"
"Này, Giải Lan Đệ, nghe nói cậu từng ở cùng ký túc xá với Giang Tiêu, cậu nói thử xem nào."
Ánh mắt tất cả mọi người trên xe đều đổ dồn về phía Giải Lan Đệ.
Tần Tiểu Quân và Vương Lị Lị khi nghe thấy những lời thì thầm to nhỏ này thì cùng nhíu mày, đến cuối cùng càng nghe càng thấy quá quắt. Họ đang định lên tiếng thì lại nghe thấy có người hỏi đến Giải Lan Đệ, thế là cả hai im bặt, muốn nghe xem Giải Lan Đệ nói thế nào.
Cô ta chắc phải nói đỡ cho Giang Tiêu vài câu chứ nhỉ?
Ánh mắt Giải Lan Đệ cũng lướt nhanh qua mặt họ, rồi như thể có chút bối rối cúi đầu, hai tay khẽ túm lấy vạt áo, dáng vẻ rụt rè như không biết phải nói gì, chỉ lí nhí trong miệng như tiếng muỗi kêu.
"Cậu... cậu ấy quả thật rất được lòng người..."
Vào lúc này, câu nói của cô ta thực sự mang hàm ý không rõ ràng.