“Thiêu hủy là tốt, như vậy thì không còn bức họa kia nữa.”
Giang Tiêu cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi nguyên do.
Lưu Quốc Anh nhìn cô, nhìn một lúc rồi nói: “Cháu đi xem bên ngoài có ai nghe lén không.”
Lẽ nào ông còn có lời gì đặc biệt quan trọng cần nói?
Thật ra với cảm giác và thính lực hiện tại của Giang Tiêu, nếu có người đi đến cửa, cô chắc chắn sẽ phát hiện ra. Thế nhưng để Lưu Quốc Anh yên tâm, cô vẫn đi tới mở cửa nhìn một chút, rồi mới quay lại bên giường bệnh.
“Không có ai cả.”
Lưu Quốc Anh gật đầu, vẫn hạ thấp giọng: “Tiểu Tiểu à, ta đã xem bức họa đó. Bức họa tuy rằng hư hại nghiêm trọng, nhưng ta vẫn có một phát hiện rất kỳ lạ.”
Phát hiện gì?
Giang Tiêu cảm thấy hơi lạ, bức họa đó, người không xem không gian của cô thì đáng lẽ không nên nhìn ra có gì bất thường chứ, tại sao Lưu Quốc Anh lại có phát hiện như vậy?
“Bức họa đó cho ta một cảm giác rất kỳ lạ, cảm giác có chút tương tự với bức tranh cháu vẽ khi chữa bệnh cho sư mẫu cháu trước đây.”
Giang Tiêu hơi ngẩn người.
Câu này là ý gì?
Cô đột nhiên nhìn Lưu Quốc Anh: “Thầy…”
Lưu Quốc Anh xua xua tay, chưa đợi cô hỏi đã giải thích: “Không phải phong cách hội họa tương đồng, đó là một bức họa cổ phong, không giống với phong cách của cháu. Cái ta nói tương tự, chỉ là một loại cảm giác. Cảm giác này, trong chốc lát ta cũng không nói rõ được, nhưng ta nhớ bức tranh cháu từng vẽ cho sư mẫu, nhìn thêm vài lần là có thể dẫn người vào cảnh trong tranh, tâm hồn nương theo ý họa, có hiệu quả như vậy.”
Ông nói như vậy, Giang Tiêu liền hiểu ra.
Đó chính là dùng Thần Bút vẽ ra mà, vẽ núi là núi, vẽ nước là nước, sẽ làm cho người thưởng tranh như hòa mình vào phong cảnh trong tranh. Đây chính là ma lực của Thần Bút.
“Ta xem bức họa kia cũng có cảm giác này.” Lưu Quốc Anh nói, “Nhưng có thể là tranh bị hư hại quá nghiêm trọng, nên cảm giác này rất yếu ớt. Tên Tư Đồ đó lúc ấy cũng không để ta nhìn quá kỹ, ta còn đang nghĩ, không biết bức tranh tàn đó nếu tu bổ xong thì cảm giác này có rõ ràng hơn chút nào không.”
“Lúc đó thầy có nói những điều này với Tư Đồ không ạ?” Giang Tiêu hỏi.
“Đương nhiên là không, ta nói những điều này với hắn ta để làm gì?” Lưu Quốc Anh trừng mắt nhìn cô một cái, dường như cảm thấy không vui vì cô đoán mò như vậy, “Tranh của cháu tuy rằng học một phần từ ta, cái này ta chỉ có thể thừa nhận một phần, cháu cũng đừng vội phản bác. Tranh của cháu có một loại ý họa cảnh họa đặc biệt, cái này không phải ta dạy. Nếu cháu không có người thầy nào khác, vậy thì chứng tỏ đây là ngộ tính của riêng cháu, là phong cách cá nhân do chính cháu tạo ra. Điều ta muốn nói là, bức tranh tàn đó, với ý họa cảnh họa của cháu có chút gì đó cùng một mạch mà thành.”
Ông muốn nói chuyện này với Giang Tiêu, bởi vì chính ông cũng cảm thấy phát hiện này khá bất ngờ.
Giang Tiêu lại nghe mà có chút kinh hãi.
Bản thân cô còn chưa phát hiện ra điểm này.
Lẽ nào bức họa kia cũng là dùng Thần Bút vẽ ra?
Lúc đó trong cổ mộ cô cũng không xem xét kỹ, sợ người khác phát hiện ra bức họa này nên chỉ nhìn qua rồi cất đi. Bây giờ xem ra, tối nay cô phải đi xem kỹ lại bức họa đó mới được.
Nếu từ bức họa đó có thể nhìn ra điểm tương đồng với tranh của cô, chỉ sợ thật sự sẽ dẫn sự chú ý của Long Vương và những người khác tới bức Dược Họa của mình.
Đây không phải là chuyện tốt.
Cùng ngày, họ làm xong thủ tục xuất viện cho Lưu Quốc Anh, ba người đến nhà khách thuê ba phòng. Để bảo vệ Lưu Quốc Anh, Giang Tiêu để ông ở căn phòng chính giữa, còn cô và Đinh Hải Cảnh ở hai căn phòng bên trái và phải của ông.