Lục phu nhân vừa nghe Lam tam tiểu thư muốn Lục Thập Thư cõng mình đến Lưu Niên biệt viện, lòng liền thắt lại, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu lại là: Lam Tam điên rồi.
"Thập Thư cõng tam tiểu thư không thích hợp!" Bà kiên quyết phản đối, "Thập Thư, chúng ta vẫn là về nhà trước đi, tam tiểu thư đã tỉnh, vậy chắc không sao rồi."
Về phần muốn tìm bác sĩ gì, đó là chuyện của Lam tam tiểu thư.
Lục Thập Thư việc này tuyệt đối nghe theo mẹ, lập tức liền cùng Lục phu nhân từ Tư Hoa tiểu trúc ra ngoài.
"Lục thiếu gia!" Tú tỷ thấy không giữ được anh ta, vô cùng bất lực.
Đây đều là chuyện gì vậy chứ!
Bà đi vào nói cho Lam tam tiểu thư biết, Lam tam tiểu thư tức giận đến mức vơ lấy đèn bàn bên đầu giường ném xuống đất vỡ tan tành.
"Cô, cô đi đến Lưu Niên biệt viện, bảo Giang Tiêu qua đây gặp tôi!"
Cái khí thế của người nhà họ Lam.
Cho rằng muốn gọi ai đến gặp, người đó đều phải lon ton chạy tới bái kiến cô ta.
Tú tỷ mặt mày khổ sở.
Lúc này, Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên lại đang thẩm vấn hai người đàn ông kia.
Đối với loại người vừa tới đã ôm mục đích và thủ đoạn tàn nhẫn là giết người đốt nhà này, họ cảm thấy căn bản không cần khách khí.
Cho nên Giang Tiêu ngay lập tức nhét cho họ bùa mê huyễn.
Có bùa mê huyễn, hai người này rất nhanh liền khai ra.
"Là tam tiểu thư phái chúng tôi tới, cô ấy nói căn nhà này không ai có tư cách dọn vào ở, muốn ở thì để mạng lại."
Giang Tiêu nghe lời này, tức giận nghiến răng.
"Lam Tam cái người đàn bà này có phải bị thần kinh không?"
Cô vốn tưởng rằng Lam tam tiểu thư không cho người khác mua căn nhà này, không cho người khác ở đây an ổn, cùng lắm là sau lưng sai người giở trò nhỏ, gây cho họ chút phiền muộn khó chịu, hoặc là phái người dọa nạt cô, dù là ném rắn vào trong nhà cô cũng đã chuẩn bị tâm lý.
Nhưng cô không ngờ tới Lam tam tiểu thư lại tàn nhẫn đến mức này!
Cô ta lại trực tiếp phái người tới lấy mạng bọn họ!
"Là điên rồi." Mạnh Tích Niên nói đến chuyện trước đó cô ta còn muốn bắn nỏ về phía bên này.
"Anh xem chúng ta cũng phải có qua có lại, tặng cho cô ta một món quà lớn mới được." Giang Tiêu hừ một tiếng.
Cô không quan tâm đó là người nhà họ Lam.
Đối phương đã muốn lấy mạng cô rồi, lẽ nào cô còn phải cân nhắc nhiều như vậy sao?
Cô không quan tâm!
"Số hỏa khí mini này, các người lấy từ đâu ra?" Mạnh Tích Niên lại hỏi hai người kia.
Hai người kia nói: "Đây là mua từ ASK, rất đắt. Nhưng tổ chức của chúng tôi đã mua không ít đồ tốt, hiện tại ASK hình như tiêu tùng rồi, chỉ sợ sau này không mua được những món đồ tốt này nữa..."
Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên tức quá hóa cười.
Giọng điệu của hai người này, nghe qua còn có vẻ rất tiếc nuối nữa.
Thứ này quả nhiên là mua từ ASK!
ASK không chỉ bán dược tề, còn bán cả loại vũ khí này!
Bọn chúng cũng quá to gan lớn mật rồi!
Giang Tiêu chỉ cảm thấy việc bưng trọn cả viện nghiên cứu đúng là đã làm một việc tốt tày trời!
Bây giờ chỉ còn thiếu Long Vương và Tư Đồ Thạch vẫn chưa bắt được!
Nhưng chuyện này Lê Hán Trung bọn họ chắc chắn đang làm, không cần cô quá lo lắng.
"Các người là tổ chức gì?"
"Chúng tôi chỉ là giúp khách hàng giải quyết vấn đề, cũng không phải người xấu gì, dù sao họ bỏ tiền, chúng tôi bỏ sức..."
"Đã muốn lấy mạng bọn tôi rồi, mà còn không phải người xấu sao?" Giang Tiêu một cước đạp qua.
Nói chuyện với loại người này quả thực là lãng phí thời gian của cô.
"Tổ chức của các người ở đâu?"
Người đàn ông đó lập tức báo ra một địa chỉ.
Mạnh Tích Niên xoay người đi ra ngoài.
"Tôi tìm người xử lý."
Một tổ chức như vậy cũng nên dẹp bỏ.
Coi như họ làm việc trừ hại cho dân vậy.
Giang Lục thiếu và Thạch Tiểu Thanh cũng đều chưa ngủ, sau khi biết chuyện xảy ra cả hai đều vô cùng phản cảm với Lam tam tiểu thư kia.
"Để Tôn Hán bọn họ đưa hai người này đi xử lý đi, Tiểu Tiểu con mau đi nghỉ ngơi đi."