Tú tỷ vội vàng gật đầu: "Tôi đã gọi điện mời bác sĩ rồi, nhưng họ bảo bác sĩ Cố tối nay đã qua nhà tổ bên đó, nhất thời chưa thể chạy qua được."
Bà vô cùng lo lắng, khổ nỗi Lam tam tiểu thư lại là người cực kỳ quật cường, bà ấy có chuyện gì cũng chỉ nhận bác sĩ Cố, bác sĩ khác đừng hòng thăm khám chữa bệnh cho bà ấy.
Nếu bác sĩ Cố không thể chạy qua kịp, vết thương của Lam tam tiểu thư không kịp xử lý, trì hoãn thì ai biết được sẽ xảy ra chuyện gì?
"Đi gọi điện thoại thêm lần nữa đi, Lam dì bị đập đầu, ai biết được sẽ có chuyện gì, bảo bác sĩ nhanh chóng tới đây." Lục Thập Thư nói.
Anh bế Lam tam tiểu thư vào phòng ngủ của bà, đặt lên giường, rồi vội vàng lui ra ngoài.
Trong phòng ngủ của Lam tam tiểu thư treo rất nhiều bức tranh, trên tranh đều là một người đàn ông, bóng lưng, góc nghiêng, nửa khuôn mặt, một bàn tay, tất cả đều là mực đậm màu sắc nồng nặc, tông màu đều thiên về u tối, bày trong phòng ngủ của bà, trông có chút quỷ dị.
Tim Lục Thập Thư đập thình thịch.
Đương nhiên anh chưa từng vào phòng ngủ của Lam tam tiểu thư, có lẽ ngay cả Tú tỷ cũng chưa từng vào.
Nhưng hiện tại xảy ra những chuyện như vậy, trong lúc nhất thời họ đều không nghĩ nhiều, vậy mà lại đi vào.
Nếu để Lam tam tiểu thư biết anh đã vào phòng ngủ của bà, anh có bị đánh chết không?
Mồ hôi trên trán Lục Thập Thư chảy ròng ròng.
Sau đó anh nghe thấy Tú tỷ đang nói chuyện điện thoại.
"Cái gì? Cô ấy? Sao có thể chứ? Cô ấy là bác sĩ? Nhưng sao tôi có thể tìm cô ấy tới xem vết thương cho Tam tiểu thư, tôi... alo?"
Đầu dây bên kia hình như dập máy ngay lập tức, cả người Tú tỷ ngẩn ngơ tại đó, dường như chưa phản ứng kịp.
Lục Thập Thư đi tới hỏi: "Thế nào rồi? Bác sĩ Cố có tới không?"
"Bên nhà tổ nói tối nay bác sĩ Cố không thể đi được..." Tú tỷ sắp khóc đến nơi.
Lục Thập Thư nghe thấy không ổn, vội vàng nói: "Vậy mau đưa Tam tiểu thư tới bệnh viện đi!"
"Tam tiểu thư sẽ không chịu đi bệnh viện đâu ạ!"
Vì Tam cô gia cùng tiểu thiếu gia, tiểu tiểu thư đều mất tại bệnh viện, sau chuyện đó Tam tiểu thư liền bị ám ảnh về bệnh viện, dù thế nào cũng không chịu tới bệnh viện.
Trước kia có chuyện gì đều gọi bác sĩ Cố tới, hôm nay sao bác sĩ Cố lại trùng hợp tới nhà tổ vậy chứ?
Kỳ thực Tú tỷ cũng biết, chỉ cần bác sĩ Cố tới nhà tổ, thì dù trời có sập xuống cũng sẽ không ra ngoài, trừ khi ông ấy giải quyết xong chuyện bên đó. Còn việc bác sĩ Cố tới nhà tổ làm gì, những người như họ sao có tư cách biết được?
"Vậy vừa nãy chị nói muốn tìm ai tới xem vết thương cho Tam tiểu thư?"
Tú tỷ nhìn anh với vẻ mặt hơi kỳ lạ, do dự nói: "Người ở nhà tổ bảo tôi tới Lưu Niên biệt viện tìm Giang tiểu thư, nói Giang tiểu thư là bác sĩ, lại ở gần đây, mời Giang tiểu thư tới xem cho Tam tiểu thư."
Lục Thập Thư sững sờ.
Anh cứ tưởng mình nghe nhầm.
Tú tỷ đang nói cái gì vậy?
Giang Tiêu chẳng phải là sinh viên đại học sao? Chẳng phải đang học vẽ tranh sao?
Sao cô ấy có thể là bác sĩ được?
Đây là đang đùa sao?
"Chị không nghe nhầm chứ?"
"Không, thật sự không nghe nhầm, người bên nhà tổ đúng là bảo tôi lập tức đi mời Giang tiểu thư tới xem vết thương cho Tam tiểu thư, còn nói nếu tôi không đi mời, Tam tiểu thư xảy ra chuyện gì thì tôi phải chịu trách nhiệm." Tú tỷ sắp khóc đến nơi.
Đây đều là chuyện gì thế này?
Sao lại có thể bắt bà chịu trách nhiệm chứ?
Việc này thì liên quan gì tới bà!
Nhưng bà thật sự không dám không nghe, bà đi mời rồi, Giang tiểu thư có tới hay không là việc của cô ấy.
"Lục thiếu gia, phiền cậu trông chừng ở đây, tôi đi mời Giang tiểu thư ngay."
Trước đó bà còn đắc tội với Giang Tiêu đó, ai biết bà qua mời thì có mời được Giang Tiêu tới không?
Chắc là rất khó.
Lục Thập Thư đang định phản đối, Tú tỷ đã chạy vụt ra ngoài.