Mạch suy nghĩ của người phụ nữ khi đang yêu vốn là thứ người khác khó lòng dò đoán, cho nên chẳng ai hiểu nổi Thạch Tiểu Thanh đang yên đang lành lại đỏ mặt vì cái gì.
Đến tối, khi cô đang ở trong phòng một mình chuẩn bị đi ngủ, Giang Lục thiếu đột nhiên gõ cửa. Sau khi vào phòng và nói với cô một câu, gương mặt Thạch Tiểu Thanh liền nóng bừng lên.
"Tiểu Thanh, tối nay tôi ở đây nhé."
Cái gì cơ?
Anh muốn ở lại phòng cô sao?
Thạch Tiểu Thanh không có thư mời nhưng vẫn vào được, song vì nể mặt Hoa Quân Uy, lại không rõ rốt cuộc cô có phải là em gái Hoa Nhược Thanh hay không, nên Lam Trường Nguyệt đã nể tình Hoa gia mà giữ cô lại, còn sắp xếp cho cô một căn phòng riêng.
Cô vốn dĩ ngủ một mình.
Nhưng tối nay, Giang Lục thiếu lại bảo rằng anh muốn ở lại đây?
Thạch Tiểu Thanh ngây người hoàn toàn.
Cô trợn tròn mắt, hé miệng nhìn Giang Lục thiếu đầy ngây dại, gương mặt lại đỏ bừng lên từng chút một.
Từng vệt ráng đỏ nối tiếp nhau, gương mặt cô đỏ rực như lửa.
Hơn nữa, mỗi khi căng thẳng, tay cô lại không kìm được mà túm chặt lấy vạt áo.
Giang Lục thiếu nhìn dáng vẻ này của cô mà không kìm được hồi tưởng về chuyện xưa.
Khi đó họ đều còn trẻ, dù tính cách không quá nồng nhiệt, nhưng trước mặt người mình yêu cũng khó lòng kiềm chế cảm xúc, ngọn lửa tuổi trẻ cháy càng mãnh liệt hơn.
Cô vẫn luôn như thế, vẻ e thẹn khiến người ta càng thêm đắm say.
Anh luôn bước tới, nắm lấy bàn tay đang túm chặt vạt áo của cô, giọng nói khẽ khàng: "Cái áo này vướng víu lắm sao? Vậy chúng ta cởi nó ra nhé..."
Sau đó là một đêm triền miên sóng gió.
Bây giờ Thạch Tiểu Thanh lại có phản ứng như thế, Giang Lục thiếu bỗng chốc hiểu ra, hóa ra cô đã hiểu lầm.
Thế nhưng, những ký ức ùa về vì phản ứng ấy của cô cũng khiến lòng bàn tay anh rịn mồ hôi.
Ừm, căn phòng đột nhiên trở nên hơi nóng.
"Tiểu Thanh," anh hắng giọng, cố gắng đè nén những suy nghĩ miên man trong đầu rồi nói: "Tối nay Tiểu Tiểu và Tích Niên có việc phải làm, tôi đến chỗ cô, nếu như thực sự xảy ra chuyện gì, thì cũng có lý do giải thích."
Nếu anh vẫn ở chung phòng với Tôn Hán, lỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn mà bị điều tra, người nhà họ Lam chắc chắn sẽ không tin vào lời khai của anh và Tôn Hán dành cho nhau.
Nhưng nếu anh ở trong phòng Thạch Tiểu Thanh...
Lúc đến, anh đã cố ý để không ít người nhìn thấy.
Với mối quan hệ giữa anh và Thạch Tiểu Thanh, nếu qua đêm cùng nhau, người khác chắc chắn sẽ suy diễn lung tung.
Dĩ nhiên, anh vốn định sau khi tới sẽ nói rõ trước với Thạch Tiểu Thanh, nếu cô không muốn bị hiểu lầm như thế, anh đương nhiên sẽ rời đi.
Thế nhưng không ngờ rằng anh còn chưa kịp giải thích, không khí đã trở nên vô cùng... mập mờ.
"Đêm hôm khuya khoắt, họ muốn làm chuyện gì?" Thạch Tiểu Thanh ngẩn người, sau đó cô nhận ra có lẽ mình đã hiểu lầm rồi.
Cô vội vàng buông tay đang túm vạt áo ra.
"Lục ca, để em rót cho anh cốc nước!"
Tình hình bên phía cha mẹ thế nào, Giang Tiêu không nghĩ nhiều nữa.
Buổi chiều Mạnh Tích Niên đã nắm rõ tình hình giám sát và tuần tra của phòng triển lãm, nên anh dẫn cô cùng lẻn vào bên trong.
Nhưng họ vẫn phải mất tới hai mươi phút đồng hồ, vì phải chờ một đội tuần tra đổi ca.
Đi vào từ cửa là điều không thể, nên họ chọn cách trèo tường.
Nếu thân thủ không đạt đến trình độ như họ thì chắc chắn không thể trèo vào nổi, bởi vì bức tường bao quanh rất cao, chỉ có vỏn vẹn một phút lúc đổi ca để họ vượt tường mà thôi.
Mạnh Tích Niên ra hiệu cho Giang Tiêu qua trước. Anh đứng tấn dưới chân tường, hai tay đặt trên đùi. Giang Tiêu chạy lấy đà vài bước, một chân đạp lên tay anh. Mạnh Tích Niên đồng thời dùng lực đẩy mạnh, Giang Tiêu cũng tự mình nhảy lên, nhẹ nhàng như chim yến, cả người đã đứng trên đỉnh tường, rồi cô lộn một vòng nhảy xuống dưới.