Mạnh Tích Niên ngủ một giấc này trọn vẹn hai tiếng đồng hồ.
Lúc tỉnh dậy, ánh tà dương đã nhuộm đỏ cả bầu trời.
Anh hít hà mùi hương quen thuộc trên giường, chậm rãi ngồi dậy, liếc nhìn đồng hồ.
Không ngờ mình lại ngủ say lâu đến thế, xem ra anh thật sự đã quá mệt mỏi rồi, mà ở nhà luôn là nơi khiến anh cảm thấy thư giãn nhất.
Nhất là trên giường còn có mùi của Giang Tiêu.
Giang Tiêu không có trong phòng.
Mạnh Tích Niên xuống giường muốn đi tìm cô, nhưng nghĩ đến việc trong nhà chắc chắn có người, anh không tiện xuất hiện, bàn tay vừa chạm vào cửa lại đành thu về, đi đến bàn trang điểm viết Truyền Tin Phù Đồ cho Giang Tiêu.
Cũng may là còn có thứ này.
"Vợ à, anh tỉnh dậy không thấy em, trong lòng thấy trống trải quá, em đang ở đâu thế?"
Giang Tiêu nhận được tin nhắn thì mím môi.
Cô đang ở đâu?
Cô đang ở trong phòng vẽ.
Bài tập phải nộp thì vẫn phải vẽ cho xong.
Học kỳ này khiến cô cảm thấy hơi dài đằng đẵng, có lẽ là do quá nhiều việc.
"Em đang ở phòng vẽ."
Nói là ở phòng vẽ mà không nói là sẽ mau mau quay về phòng sao?
Cô không đến, thì anh đến.
Thông thường phòng vẽ của cô không có ai vào.
Cho nên Mạnh Tích Niên trực tiếp dùng Thiên Lý Phù Đồ, xuất hiện trước mặt Giang Tiêu, vừa hay thấy cô đặt bút xuống.
Trên bàn vẽ trước mặt đang trải sẵn một bức tranh.
Trong sân vườn, hoa nở rộ rực rỡ, ba đứa trẻ với thần thái linh động đang chơi đùa cùng một con mèo trắng béo mầm.
Một nét hồn nhiên thơ trẻ và niềm vui sướng nhảy múa trên trang giấy.
Có thể nhìn ra là hai bé trai và một bé gái.
Mạnh Tích Niên nhìn bức tranh này đến mức khó lòng rời mắt: "Em vẽ là bảo bảo nhà chúng ta sao?"
"Em làm sao biết được là bé trai hay bé gái?" Giang Tiêu lắc đầu: "Chỉ là cần nộp một bức bài tập, nghĩ đến nên vẽ thôi."
Cô đúng là nghĩ đến thì vẽ, đến khi vẽ xong mới phát hiện ra mình đã vẽ hai nam một nữ.
"Có lẽ điều em vẽ chính là sự thật đấy."
Mạnh Tích Niên nhìn cô: "Bức tranh này phải nộp lên sao? Còn lấy lại được không?"
"Được chứ, thầy cô phê bình xong là có thể lấy lại."
Bây giờ tranh của cô không giống với học viên khác, nhà trường cũng không dám tùy tiện thu giữ tranh của cô, bởi vì một bức tranh của cô có giá trị không hề thấp.
Cho nên, sau khi nộp bài có thể sẽ chụp ảnh lưu lại, nhưng tranh thì sẽ trả lại cho cô.
"Lấy lại xong chúng ta đóng khung bức tranh này, treo ở phòng khách." Mạnh Tích Niên nói: "Tiểu Tiểu, em nói xem có phải chúng ta nên dọn dẹp một hoặc hai căn phòng cho bảo bảo rồi không?"
Sau này ba đứa trẻ không thể đều ngủ cùng họ được, như vậy anh chắc chắn sẽ bị chen chúc ra ngoài.
Mạnh Tích Niên quyết định đường vòng để bảo vệ quyền lợi của mình.
Giang Tiêu không hề nghĩ ngợi mà trả lời: "Em cũng định sắp xếp, nhưng chưa lo kịp, bản thân không tiện động tay, Lão Đinh bây giờ lại đang bị giam giữ..."
Lời cô nói chưa dứt, chính bản thân đã sững sờ một chút, rồi khựng lại.
Tim Mạnh Tích Niên thắt lại, cảm giác nhói đau trong chốc lát.
Anh mới là cha của những đứa trẻ, chuyện sắp xếp phòng cho bảo bảo như thế này, bây giờ nhìn lại thì Giang Tiêu đã gạt anh ra ngoài, không phải nghĩ đến việc tự tay mình làm, thì là muốn nhờ Đinh Hải Cảnh giúp đỡ.
Anh quả thật là quá thất bại. Trách sao trước đây anh cứ luôn cảm thấy mình đối xử với Giang Tiêu đủ tốt, đủ chu đáo nâng niu.
Bây giờ nhìn lại, anh đã thiếu sót quá nhiều trong cuộc sống của cô.
Giang Tiêu nhận ra lời mình nói có lẽ hơi đâm thọc vào lòng Mạnh Tích Niên, nhưng cô cũng chẳng bù đắp gì. Hình như điều cô nói cũng là sự thật, có thể sửa lời thế nào đây?
Anh bây giờ là đã trở về, cũng không có nghĩa là anh có thời gian để mãi ở nhà.
Cho nên cô vẫn không định dựa dẫm vào anh.
"Tiểu Tiểu, em muốn trang trí phòng bảo bảo thế nào? Anh làm." Mạnh Tích Niên nói. Chuyện thế này, anh đời nào muốn giao cho Đinh Hải Cảnh.