“Khách sáo cái gì.” Dương Chí Tề do dự một chút, vẫn quyết định nói thật với Giang Tiêu: “Tiểu Tiểu à, mấy ngày nay vẫn luôn không nhận được tin tức của Tích Niên, ngược lại chúng ta lại nghe được chút gió thanh, nói là nó dẫn theo Thanh Phong vài ngày trước từng nhảy sông thoát vòng vây, sau đó liền không thấy tung tích hai người đâu nữa. Những kẻ đó đã lục soát khắp xung quanh, thậm chí các thị trấn lân cận cũng đã lục soát qua, thế nhưng vẫn không tìm thấy Tích Niên và Thanh Phong.”
Mục đích Dương Chí Tề gọi cuộc điện thoại này hôm nay, một là muốn nói về tin tức của Tiểu Nam, hai là muốn nói về chuyện của Mạnh Tích Niên.
Sáng nay họ đã họp bàn về chuyện của Mạnh Tích Niên, kết quả suy đoán không mấy lạc quan.
Ở thị trấn nhỏ đó, kẻ đuổi theo Mạnh Tích Niên quá nhiều, bên này vừa nhận được tin, bên kia thậm chí còn có vài thế lực bên ngoài tìm đến, mang theo vũ khí hạng nặng hơn cả bên họ.
Những kẻ đó nhất quyết muốn có bằng được Thanh Phong, dù cho liên minh có phái người hộ tống cũng có thể bị giải quyết trực tiếp...
Trước nay họ thà để một mình Mạnh Tích Niên dẫn theo Thanh Phong, chính là vì tin tưởng vào năng lực của cậu ấy, hơn nữa quả thực có thể giảm thiểu nguy cơ bị phát hiện.
Nhưng xem ra hiện tại, một mình Mạnh Tích Niên phải đối kháng với lực lượng quá lớn.
Nếu những kẻ đó thật sự phát hiện ra họ, một mình Mạnh Tích Niên trốn thoát thì có thể, nhưng dẫn theo Thanh Phong lại rất khó. Thế nhưng với tính cách của Mạnh Tích Niên, cậu ấy tuyệt đối không thể nào bỏ lại mục tiêu cần bảo vệ, cho nên, rất có thể họ đã... xảy ra chuyện rồi.
Sau khi họ suy đoán ra kết quả này, suốt năm phút đồng hồ không ai nói lời nào, cũng không ai đứng dậy rời đi, không khí từng lúc vô cùng nặng nề.
Điều Dương Chí Tề lo lắng hơn chính là Giang Tiêu.
Nếu chuyện này nói với Giang Tiêu, không biết cô có lại muốn xin đích thân đến thị trấn đó tìm Mạnh Tích Niên hay không?
Dựa theo kinh nghiệm trước đây, chuyện này thực sự rất có khả năng.
Cô đâu phải chưa từng làm chuyện như vậy.
Dương Chí Tề cũng cảm thấy mình quá khó xử, một mặt ông cảm thấy nếu nói rõ chuyện này với Giang Tiêu sớm, biết đâu Giang Tiêu thật sự có cách tìm được Mạnh Tích Niên, dù sao sự ăn ý giữa hai vợ chồng họ quá lợi hại. Mặt khác, ông lại lo Giang Tiêu bị đả kích.
“Tiểu Tiểu, cháu đừng kích động trước, ý chú là, có lẽ cũng có khả năng là...”
Dương Chí Tề rất lo Giang Tiêu sẽ thực sự bị kích thích, nhưng lại không biết Giang Tiêu lúc này: “...”
Mạnh Tích Niên dẫn theo Thanh Phong cứ thế dùng Thiên Lý Phù Đồ trở về kinh thành, đương nhiên không thể có tin tức gì, nhưng chuyện này lại dọa cho người nhà mình một phen hết hồn.
“Chú Dương, các chú định phái người đi tìm họ sao?”
Dương Chí Tề nghi ngờ mình nghe nhầm, sao ông lại cảm thấy giọng điệu của Giang Tiêu không có chút thay đổi nào, thậm chí còn khá thoải mái?
Điều này không thể nào, hiện tại đang nói chuyện Mạnh Tích Niên có thể mất tích đấy...
“Có người thấy họ nhảy sông, cho nên chúng ta đã liên hệ với bên thị trấn đó, tìm vài người thạo nước xuống sông tìm thử...”
Nói như vậy tức là cho rằng Mạnh Tích Niên và bọn họ không thể lên bờ được.
Nếu Mạnh Tích Niên và Sở Thanh Phong đều chìm dưới đáy sông, vậy thì đúng thật là...
“Cháu nghĩ không cần thiết đâu ạ?” Giang Tiêu hắng giọng hai tiếng, “Không phải, ý cháu là, với bản lĩnh của anh Tích Niên, sao có thể không lên được bờ? Chắc chắn anh ấy đã dẫn theo Thanh Phong mượn đường nước mà trốn rồi, lúc này không tìm thấy họ chẳng phải là chuyện tốt sao? Chứng tỏ họ quả thực đang giấu mình rất kỹ, đã hoàn toàn cắt đuôi được đám người đó rồi.”
Chuyện này thật là.
Cô phải khuyên họ đừng quá làm quá lên, tốn công tốn sức làm gì.
Mạnh Tích Niên lúc này cũng nên từ căn nhà cũ trở về ăn cơm rồi.
Làm gì có chuyện gì chứ.
Trong lòng Dương Chí Tề càng cảm thấy kỳ lạ.
Giang Tiêu lại có thể bình tĩnh ổn định như vậy?