Dương Chí Tề cũng có thể hiểu được, dù sao cậu ta đã rời đi lâu như vậy, nhưng cũng chẳng kém gì một lúc này, "Một giờ rưỡi trưa còn có một buổi báo cáo, bây giờ cậu về cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian, lát nữa lại phải vội vàng chạy tới, chi bằng đợi họp xong buổi chiều rồi về. Cậu cứ gọi điện cho Tiểu Tiểu trước, để con bé biết cậu đã về rồi."
"...... Vậy cũng được."
Dương Chí Tề vừa giận vừa buồn cười.
Đồng ý miễn cưỡng vậy sao?
Bây giờ đã là mười một giờ rưỡi, một giờ rưỡi phải họp, chạy đi chạy lại làm gì cơ chứ? Hơn nữa bữa trưa cũng không chỉ có mình cậu, còn có mấy vị muốn giới thiệu cho cậu nữa.
"Vậy cậu cứ đi gặp Thôi minh đốc trước đi, tiện thể mượn điện thoại của ông ấy gọi về nhà báo cho Tiểu Tiểu một tiếng, rồi sau đó gặp nhau ở nhà ăn."
Thôi minh đốc sớm đã biết Mạnh Tích Niên đã trở về, cũng vẫn luôn chờ cậu.
Thấy cậu tới, ông lập tức quan sát Mạnh Tích Niên một chút.
Trong lòng vẫn có chút lo lắng, nếu Mạnh Tích Niên trông có vẻ tang thương mệt mỏi, ông cũng cảm thấy hơi có lỗi với cháu ngoại gái.
Nhưng bây giờ nhìn thấy Mạnh Tích Niên, ông lại cảm thấy Mạnh Tích Niên thật sự rất phù hợp với công việc này.
Không ngờ sau khi trải qua chuyến đi vất vả và nguy hiểm dài như vậy, ngoại trừ trên người và trên mặt Mạnh Tích Niên có chút bẩn thỉu ra, trông cậu vẫn đầy thần thái, anh tuấn thẳng tắp.
Ông dám khẳng định, Mạnh Tích Niên thế này, dù bây giờ trên mặt còn một vệt bẩn, thì khi đi ra ngoài chắc chắn cũng sẽ thu hút ánh mắt của những nữ đội viên trong liên minh.
Đi tới đâu cũng là sự xuất sắc nổi bật khiến người ta không thể rời mắt.
"Báo cáo."
"Vào đi vào đi, báo cáo của cậu đã báo với Dương Chí Tề rồi, bây giờ cứ gọi ông ngoại là được rồi. Ngồi đi."
Thôi minh đốc lúc này cũng hy vọng Mạnh Tích Niên có thể nhanh chóng thả lỏng xuống.
"Ông ngoại." Mạnh Tích Niên thuận theo tự nhiên gọi.
"Tiểu Ngô, giúp Tích Niên rót chén trà, lấy loại trà Tiểu Tiểu gửi tới ấy."
"Vâng."
Tiểu Ngô vội vàng đi pha trà mang tới cho Mạnh Tích Niên.
Thôi minh đốc đi tới, vươn tay vỗ vỗ vai cậu, nói: "Tốt, biểu hiện của cậu rất tốt, ta tự hào vì cậu."
"Cảm ơn ông ngoại đã khen ngợi."
Mạnh Tích Niên khựng lại một chút, nói: "Chỉ là cảm thấy có lỗi với Tiểu Tiểu. Con đã rời đi lâu như vậy, Tiểu Tiểu vất vả một mình rồi."
"Tiểu Tiểu là đứa trẻ ngoan biết chuyện, con bé sẽ thông cảm thôi, yên tâm đi."
Mạnh Tích Niên cười khổ trong lòng.
Trước kia cậu cũng luôn nghĩ như vậy.
Nhưng bây giờ cậu biết cách nghĩ như vậy cũng không công bằng với Giang Tiêu.
Xem ra lúc cậu không có ở đây, Giang Tiêu cũng thường xuyên nhận được lời an ủi ở chỗ Thôi minh đốc này, nghe những lời Thôi minh đốc nói với cậu là biết, chắc chắn ông cũng thường khuyên Giang Tiêu phải thấu hiểu và thông cảm.
Xét về những lời lẽ chính thống và tính cách của Thôi minh đốc, rất có thể ông ấy cũng nghĩ như vậy.
"Tiểu Tiểu cũng không phải một mình, chúng ta đều để mắt tới con bé mà, nó không sao cả, tất nhiên, sau khi về nhà con vẫn phải nói nhiều lời ngọt ngào với con bé để dỗ dành một chút."
"Con biết rồi."
Mạnh Tích Niên cũng không giải thích thêm.
Cũng may bây giờ Giang Tiêu đã tha thứ cho cậu rồi.
"Tối nay con cùng Tiểu Tiểu tới nhà ăn cơm nhé, ta đã nói với bà ngoại của hai đứa rồi, tối nay ta sẽ uống với con hai ly."
"Ông ngoại, để con về hỏi Tiểu Tiểu đã ạ."
"Được."
Buổi trưa, Mạnh Tích Niên ăn cơm ở nhà ăn trụ sở liên minh, gặp được mấy vị minh quan, không ít người vừa vào nhà ăn đã đi về phía này chào hỏi cậu, trông bộ dạng đã là nhân vật nổi bật của liên minh rồi.
Cao Minh và Lư Chính Cương cùng những người khác cũng chỉ đành đi qua chào hỏi.
Bề ngoài thì vẫn phải làm cho phải phép.
Chỉ là Mạnh Tích Niên có thể nhìn ra vẻ ngoài cười nhưng trong không cười của bọn họ.