Thấy một người đàn bà lạ mặt đột nhiên lao ra ôm lấy đứa trẻ, Cát Lục Đào giật cả mình.
Lại nghe thấy những lời Dung tỷ nói, bà càng không vui.
"Mau trả Thanh Bình lại cho tôi." Bà bước nhanh tới, ôm đứa trẻ từ trong tay Dung tỷ lại, "Còn nữa, Tiểu Tiểu không phải chị gái của Thanh Bình, đứa trẻ này là cậu của Tiểu Tiểu đấy."
Giải thích xong, bà quay đầu nhìn Giang Tiêu, hỏi: "Tiểu Tiểu, người này là ai?"
"Đây là Dung tỷ."
Mạnh Tích Niên bước tới, lúc nãy anh còn đang thu dọn đồ đạc Thôi Chân Sơ mang đến, nhưng động tĩnh bên ngoài anh đều nghe thấy cả.
"Ông ngoại, bà ngoại, đây là Dung tỷ," anh giới thiệu: "Đây là người mà bố mẹ vợ tìm cho đứa nhỏ, sau này bà ấy sẽ sống ở nhà mình."
"Tích Niên à, thực sự mời bảo mẫu sao?" Cát Lục Đào hạ thấp giọng hỏi: "Sau này để bà ấy giúp chăm sóc đứa nhỏ? Đã hỏi rõ gia thế lai lịch chưa thế? Hai đứa không biết đấy thôi, bây giờ bọn bắt cóc nhiều lắm, để người lạ chăm con sao yên tâm được?"
"Người bố vợ con tìm, chắc chắn là đáng tin cậy."
Mạnh Tích Niên chưa kịp trả lời, Giang Tiêu nghe thấy lời Cát Lục Đào đã trực tiếp lên tiếng đáp lại.
Cát Lục Đào mấp máy môi, không nói thêm gì nữa.
Khương Tùng Hải cất đồ đạc xong, bước tới nói với Giang Tiêu: "Ăn nhiều chút, nghỉ ngơi nhiều chút."
Ông nhất thời cũng không biết nên nói gì với Giang Tiêu.
"Ông ngoại, bà ngoại, hai người ngồi xe lâu như vậy cũng mệt rồi, đi nghỉ ngơi trước đi."
Căn phòng khách mà hai người quen ở đây không có ai động vào cả.
"Thanh Bình quấy phá suốt cả chặng tàu, bây giờ chắc cũng mệt rồi, tôi đưa thằng bé đi ngủ một giấc." Cát Lục Đào nói: "Lát nữa tôi ra giúp An Đại tỷ nấu cơm."
Họ tới đông người như vậy, Cát Lục Đào cũng thấy ngại nếu để An Đại tỷ một mình làm hết mọi việc, nên chủ động lên tiếng.
An Đại tỷ vội nói: "Không cần không cần, tôi làm là được rồi."
"Để tôi giúp cho," Dung tỷ lập tức đứng ra, "Tôi cũng biết nấu cơm mà, An tỷ, nhà bếp ở đâu? Chúng ta cùng làm một tay nhé."
"Việc này..."
An Đại tỷ vẫn còn hơi ngại.
Nấu cơm vốn là công việc của bà, nếu để người khác tới giúp...
Giang Tiêu nói với bà: "An Đại tỷ, vậy thì cứ để Dung tỷ vất vả giúp một tay đi ạ."
Có lời của Giang Tiêu, An Đại tỷ lúc này mới dẫn Dung tỷ vào bếp.
Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào cũng dẫn Khương Thanh Bình về phòng, Khương Thanh Bình có chút không tình nguyện, vẫn chìa tay về phía Giang Tiêu mà gọi: "Chị ơi, chị ôm ôm."
"Thanh Bình à, con gọi con bé là Tiểu Tiểu là được rồi, Tiểu Tiểu phải gọi con là cậu đấy." Cát Lục Đào thực sự rất để tâm đến chuyện này.
"Tiểu Tiểu?"
Khương Thanh Bình có chút không phân biệt được mối quan hệ này, thằng bé thấy gọi là chị mới đúng, nên lại bướng bỉnh gọi Giang Tiêu một tiếng: "Chị ơi!"
Giang Tiêu thấy khó xử một cách khó hiểu.
Xét về lý mà nói, đây quả thực là cậu của cô - nếu Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào là ông bà ngoại ruột của cô. Vậy thì dù Khương Thanh Bình có nhỏ thế nào, cô cũng nên gọi một tiếng cậu út.
Nhưng họ không phải.
Cô chỉ thừa nhận ơn dưỡng dục của hai người họ, cũng chỉ thừa nhận mối quan hệ với hai người họ, không kéo dài thêm nữa.
Vì những việc làm của Trần Châu.
Đứa trẻ này dù sao cũng là em trai của Trần Châu.
Cô không muốn có mối quan hệ quá thân thiết.
"Ôi cái thằng bé này, sao dạy mãi không nghe lời thế nhỉ?" Cát Lục Đào rất phiền lòng.
Mạnh Tích Niên liếc nhìn Giang Tiêu một cái, vô cùng bình tĩnh nói với Cát Lục Đào: "Bà ngoại, đứa nhỏ muốn gọi thế nào thì cứ để nó gọi thế đó đi, có lẽ lớn lên nó sẽ hiểu, bây giờ cứ tùy ý nó vui vẻ là được."