Giang Tiêu mím môi.
Tại sao lại như vậy?
“Còn không phải vì cậu đối xử tốt với bọn họ sao.”
Vương Dịch lắc đầu thở dài nói: “Biết cậu đối xử tốt với bọn họ nên mới dám đến nói với cậu, bây giờ họ đã biết tự đòi hỏi quyền lợi cho mình hơn rồi, nhưng vẫn cứ là kiểu bắt nạt kẻ yếu, cậu cảm thấy bà ấy có thay đổi, thật ra thay đổi cũng chẳng đáng bao nhiêu đâu.”
Là vậy sao?
Thật ra Giang Tiêu cũng không cảm thấy mình đối xử tốt với Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào đến mức nào.
Hai năm nay chẳng phải cô luôn để mặc ba người họ ở thành phố M, chính cô cũng rất ít khi quay về đó hay sao?
“Dù sao thì tớ cảm thấy, họ ở đây cũng chưa chắc đã thật sự chăm sóc được gì cho cậu,” Vương Dịch nói: “Tớ mới đến đây một lúc mà đã nhìn ra rồi, ông bà ngoại cậu cứ dồn hết tâm trí vào Thanh Bình thôi.”
Tuổi già mới có con, lại càng cưng chiều hết mực.
Huống hồ vợ chồng họ vốn đã trải qua nửa đời người chịu đựng nỗi đau không con cái, bị người đời cười chê dè bỉu.
Thứ càng khó có được, càng trở nên trân quý.
Hiện tại Khương Thanh Bình chính là hòn ngọc quý trong mắt, là bảo bối trong tim họ.
Vương Dịch vốn không muốn suy đoán xấu xa liệu Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào có dốc lòng chăm sóc con cho Giang Tiêu hay không, cô chỉ sợ bản thân họ cũng không tự kiểm soát được, đến lúc đó thì đứa chắt không cùng huyết thống quan trọng hơn, hay là đứa con trai bảo bối của mình quan trọng hơn?
Chuyện hai bên mà xảy ra xung đột, chỉ sợ họ sẽ không kìm lòng được mà nghĩ cho Khương Thanh Bình trước.
Đây cũng là nhân tính, rất bình thường, cũng chẳng thể trách cứ gì họ.
“Tớ chỉ cảm thấy, để họ ở lại giúp đỡ thật sự không cần thiết.” Cô hạ thấp giọng bổ sung thêm một câu, “Tớ thấy cô Dung kia khá được, rất chăm chỉ.”
Khi cô đến cũng có trêu đùa với Khương Thanh Bình ở bên ngoài một lát, tán gẫu với Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào một chút.
Trong thời gian đó, Dung tỷ cứ làm việc liên miên.
Chỗ này quét dọn, chỗ kia thu xếp, bản thân cũng ăn mặc rất gọn gàng.
Nhìn cách cô ấy làm việc, có thể thấy tay chân nhanh nhẹn lại không nói nhiều.
Giang Tiêu thở dài nói: “Tớ đâu phải không biết chứ, nhưng họ cứ nhất quyết đòi đến thì tớ cũng hết cách.”
Vương Dịch chỉ biết nói rằng, chuyện này thật ra cũng chẳng còn cách nào khác, nghe vậy chỉ đành ngẩn người ra, hỏi ngược lại một câu: “Vậy phải làm sao?”
Thấy vẻ ngây thơ của cô ấy, Giang Tiêu ngược lại không nhịn được mà bật cười.
“Thôi bỏ đi, tớ không quản nữa, đến lúc đó giao cho Tích Niên ca xử lý vậy.”
Vương Dịch gật đầu: “Thế là tốt nhất, Mạnh minh quan nhà cậu chắc chắn sẽ có cách.”
Nói xong chuyện này, cô ấy lại nói với Giang Tiêu: “Đúng rồi, kể cậu nghe một chuyện, vị thiếu gia họ Phòng kia ấy.”
“Phòng Ninh Quyết?”
Giang Tiêu nhíu mày, đã một thời gian không nghe thấy cái tên này rồi, sao đột nhiên lại xuất hiện?
“Đúng, chính là cậu ta, Trần Ấn bảo dạo này có ba bốn lần tình cờ như vậy, vừa hay gặp Phòng Ninh Quyết, sau đó Phòng Ninh Quyết rất chủ động lại gần chào hỏi, trò chuyện với anh ấy. Trần Ấn cũng không tiện từ chối người ta một cách xa cách, anh ấy bảo vị thiếu gia họ Phòng kia trông cũng khá dễ gần, trên mặt lúc nào cũng mang nụ cười, dù sao chẳng hiểu sao họ cũng coi như là khá quen thuộc với nhau rồi.”
“Dễ gần? Phòng Ninh Quyết?”
Giang Tiêu nghe xong câu này liền bĩu môi khinh bỉ.
Người có thể khiến cả Tô Manh và Hoa Tâm Nguyệt phải trốn đi nghỉ dưỡng, mà lại dễ gần sao?
Loại người khó đoán như Phòng Ninh Quyết, thì nên tránh xa ra mới phải.
“Dù sao Trần Ấn nói như vậy. Tớ thấy hiện giờ ấn tượng của anh ấy về Phòng Ninh Quyết có vẻ khá tốt, nên muốn nói với cậu một tiếng, hỏi ý kiến cậu xem sao.”
“Hỏi ý kiến của tớ?” Giang Tiêu nói: “Tớ chỉ có thể nói Phòng Ninh Quyết không hề thuần lương vô hại và dễ gần như vẻ bề ngoài, cậu ta chắc chắn không đơn giản đâu, cậu bảo Trần Ấn cẩn thận một chút đi.”