Khi mọi người ăn gần xong, tiếng khóc to của Khương Thanh Bình truyền đến. Thần sắc Cát Lục Đào căng thẳng, vội vàng buông bát đũa chạy ra ngoài.
“Thanh Bình tỉnh rồi.”
Bà quá sốt sắng, lúc đi ngang qua chỗ Giang Tiêu đã suýt đụng phải tay cô. May mà phản ứng của Mạnh Tích Niên cực nhanh, ngay khi Cát Lục Đào đứng dậy thì anh đã buông bát đũa theo, lúc bà sắp va vào Giang Tiêu, anh liền vươn tay ôm lấy Giang Tiêu, kéo nhẹ cô vào lòng mình.
“Tiểu Tiểu à, không đụng trúng cháu chứ?” Cát Lục Đào cũng giật mình, muốn dừng lại xem xét Giang Tiêu cho kỹ, nhưng lại nghe tiếng khóc của Khương Thanh Bình nên sốt ruột như lửa đốt, luống cuống mất vài giây rồi vẫn vội vàng chạy ra ngoài: “Chắc chắn là Thanh Bình thấy chỗ lạ nên sợ rồi.”
Tiếng khóc của Khương Thanh Bình thực sự quá lớn.
Giang Tiêu dám khẳng định từ trước đến nay mình chưa từng nghe ai có thể khóc to đến mức đó.
Chỉ là tỉnh dậy thôi mà phải gào khóc như vậy sao?
Khương Tùng Hải cũng buông bát đũa, giải thích: “Thanh Bình cứ tỉnh dậy là phải có người bên cạnh, những lúc khác thì ngoan, dễ dỗ lắm.”
Mạnh Tích Niên lại đột nhiên cảm thấy cái gọi là dễ dỗ của họ, có lẽ là Khương Thanh Bình muốn gì họ liền đáp ứng ngay, muốn bế là bế liền, muốn ăn là vội vàng cho ăn, đều chiều theo ý nó.
“Ông ngoại, chúng cháu ăn no rồi, có chút việc phải ra ngoài.” Mạnh Tích Niên đỡ Giang Tiêu đứng dậy.
“Trời đã tối thế này rồi, cháu còn muốn đưa Tiểu Tiểu ra ngoài sao?” Khương Tùng Hải kinh ngạc, cảm thấy không ổn lắm: “Hay là có việc gì cháu cứ đi làm đi, để Tiểu Tiểu ở nhà thôi, tối hôm khuya khoắt ngoài kia chỗ nào cũng đen thui, ra ngoài không an toàn.”
“Chúng cháu tự lái xe đi ạ.” Mạnh Tích Niên nói.
“Thế này thì lên xe xuống xe, với lại trên đường mà xóc nảy quá cũng không an toàn đâu. Tiểu Tiểu, cháu cứ ở nhà đi, lát nữa chơi với Thanh Bình,” Khương Tùng Hải nói với nụ cười thỏa mãn: “Thanh Bình buồn cười lắm, lát nữa để nó lộn vài vòng cho cháu xem.”
Giang Tiêu không có chút hứng thú nào muốn xem Khương Thanh Bình lộn nhào cả.
“Ông ngoại, cháu thực sự có việc phải đi, anh Tích Niên tự lái xe, sẽ rất vững tay lái ạ.”
Cô vừa nói vừa khẽ nhéo vào hông Mạnh Tích Niên một cái.
Mạnh Tích Niên vội nói: “Dạ đúng ạ, ông cứ yên tâm, cháu sẽ lái chậm thôi.”
Anh vừa nói vừa đỡ Giang Tiêu đi ra ngoài.
Đúng lúc Cát Lục Đào bế Khương Thanh Bình đi ra, thấy họ định đi, bà lại vội vàng gọi họ lại, nói một tràng tương tự như Khương Tùng Hải.
Mạnh Tích Niên và Giang Tiêu đành phải đảm bảo lại một lần nữa.
Khương Thanh Bình nhìn thấy Giang Tiêu mắt lại sáng lên, tiếp tục giãy giụa muốn lao về phía cô: “Chị bế! Chị bế!”
Họ đều không hiểu nổi, sao đứa nhỏ này cứ nhất quyết đòi Giang Tiêu bế chứ?
Chấp niệm sâu sắc thật!
“Chị không bế nổi em đâu, chị sức yếu.” Giang Tiêu cũng nói hùa theo cách gọi của nó. Cát Lục Đào tuy bất lực nhưng cũng chẳng biết làm sao, con trai bà, bà còn chẳng dạy nổi mà.
“Chị chơi cùng em.”
Khương Thanh Bình dùng sức giãy giụa muốn xuống, Cát Lục Đào hoàn toàn không giữ nổi nó, sợ làm nó ngã nên đành phải thả nó xuống.
Khương Thanh Bình vừa chạm đất, lại muốn lao về phía Giang Tiêu.
Mạnh Tích Niên nhíu mày, vươn tay ấn lên trán nó không cho nó lại gần nữa.
“Chị không tiện chơi cùng em.”
“Muốn chị bế, muốn chị bế.” Khương Thanh Bình vỗ vào cánh tay anh muốn thoát ra, Mạnh Tích Niên sao có thể để một thằng nhóc con như thế này đắc ý? Anh chống thẳng cánh tay, lòng bàn tay ấn trên đầu nó, mặc cho nó như một con bê con húc đầu loạn xạ vẫn không thể lao tới được.
“Chị! Oa!”
Khương Thanh Bình chưa từng bị ai “bắt nạt” như vậy bao giờ, ngồi phịch xuống đất khóc thét lên.