"Rõ ràng trước kia anh không gặp nhiều nguy hiểm như vậy, lúc em chết tuy anh cũng bị thương nhưng vẫn còn sống, sau này anh ngồi xe lăn cũng vẫn sống tốt. Thế mà kiếp này, anh đã trải qua vài lần sinh tử trong gang tấc rồi." Giang Tiêu nói đến đây không khỏi thấy hơi buồn, "Đôi khi em nghĩ, không biết có phải vì gặp được em nên anh mới gặp nhiều nguy hiểm hơn hay không."
Mạnh Tích Niên không tài nào nghe nổi những lời như thế.
"Đồ ngốc, anh nhớ trước đây em từng nói, lúc trước anh chỉ có một mình, cô đơn lạnh lẽo ngồi trên xe lăn qua ngày, cuộc sống như vậy thì có ý nghĩa gì chứ? Hơn nữa, kiếp trước chúng ta không lôi được Viện nghiên cứu ra ánh sáng, kiếp này lại tận diệt được bọn chúng, chẳng phải thành quả lớn hơn kiếp trước sao?"
"Dù có nguy hiểm, anh vẫn cảm thấy có em và con mới là hạnh phúc nhất. Vả lại, có em ở bên, thật ra anh chỉ là hữu kinh vô hiểm, chẳng phải vẫn đang sống rất tốt đây sao? Còn không phải ngồi xe lăn nữa. Thế này hạnh phúc hơn trước kia nhiều rồi."
Giang Tiêu mím môi, không tiếp tục chủ đề này nữa.
"Đội trưởng Hà thì sao? Những người khác bị thương nặng không?"
"Đội trưởng Hà cũng bị thương, hiện tại một nửa thành viên đang ở trong bệnh viện này." Mạnh Tích Niên cười khổ, "Tối qua ai nấy đều thấy mình vẫn ổn, thực ra là do đang làm nhiệm vụ nên gồng mình chịu đựng, đợi đến lúc nghỉ ngơi mới biết thương tích đều không hề nhẹ."
"Có cần em qua xem cho họ không?"
"Không cần đâu, em để lại chút thuốc là được, đến lúc đó anh sẽ tìm cơ hội đổi thuốc của họ."
Có thuốc của Giang Tiêu, chỉ cần dùng một lần là sẽ đỡ hơn nhiều. Vết thương của họ không nhẹ, nhưng cũng không đến mức quá nghiêm trọng, bác sĩ có thể chữa trị được.
Giang Tiêu gật đầu.
"Lần này anh có bị xử lý gì không?" Giang Tiêu bắt đầu lo lắng về chuyện này.
"Vẫn chưa nói trước được, đội trưởng Hà phụ trách viết báo cáo, đợi khi gửi lên trên rồi xem kết quả từ tổng bộ thế nào. Nhưng mấy cái máy móc em giữ lại cuối cùng có thể dùng để nộp báo cáo, hiện tại chủ yếu là cái chết của Phòng lão cần phải giải trình cho rõ ràng."
Ý của cấp trên là bắt sống, nhưng anh lại trực tiếp cho nổ tung luôn.
Tuy nhiên, chuyện này cũng đã có vài chuyển biến, dù sao nếu Phòng lão không chết, khả năng rất cao là bọn họ đều sẽ bị nổ chết ở đó, toàn quân bị tiêu diệt.
Kết quả đó có lẽ tổng bộ càng không thể chịu nổi.
"Ngày mai em sẽ đi tìm ông ngoại để nghe ngóng thử."
"Em đừng lo chuyện này nữa, kết quả thế nào anh cũng chấp nhận được." Mạnh Tích Niên dở khóc dở cười.
"Dù sao em cũng chỉ hỏi thăm bâng quơ thôi, nếu thật sự không thể nói thì chắc chắn ông ngoại sẽ không bảo em. Nhưng nhỡ đâu ông có thể nói thì sao?"
"Anh cũng tin em biết chừng mực."
Giang Tiêu kể với Mạnh Tích Niên chuyện Tiểu Bảo khóc tối qua, khiến Mạnh Tích Niên chỉ muốn mau chóng về nhà bế Tiểu Bảo dỗ dành ngay.
Giang Tiêu xử lý vết thương cho anh xong, rồi triệu hồi Thần Bút, vẽ trên người anh đủ sáu lá bùa bình an.
Mạnh Tích Niên không dám phản đối, đành mặc cô vẽ, cảm thấy vừa buồn cười vừa bất lực.
Giang Tiêu vẽ xong những lá bùa này, để lại thuốc rồi mới yên tâm rời đi.
Việc trang viên bị phá hủy đã gây chấn động toàn bộ liên minh, đồng thời cũng răn đe lũ yêu ma quỷ quái của các thế lực khác.
Tiếp đó, các bên đều như thu mình lại, không dám có bất kỳ động tĩnh gì. Trong chốc lát, khắp nơi mang lại cảm giác thái bình thịnh thế.
Ngay cả Tiểu Nam Thành cũng không có tin tức gì.
Sau khi Mạnh Tích Niên và mọi người trở về kinh thành lại cùng nhau được đưa vào bệnh viện.
Lúc này Giang Tiêu mới giả vờ như vừa nhận được tin, ngày nào cũng đến bệnh viện thăm nom.
Bây giờ ai nấy đều co cụm lại không dám ló mặt ra, thế là đột nhiên cảm thấy an toàn hẳn.
Vì vậy, ba đứa trẻ nhà họ Mạnh cuối cùng cũng có thể quang minh chính đại ra ngoài.