Nói cách khác, dù cho cô muốn lấy đất hoặc nước trong không gian của Tiểu Bảo ra để thử nghiệm một chút cũng là điều không thể làm được.
Điều này thực sự khiến cô có cảm giác hơi thất bại.
“Ngày mai đưa Hoắc Kình đến nhà dì Trương xem bức tranh kia đi, trước tiên xác định xem bức tranh của dì Trương có loại mùi đó hay không.”
Nếu thực sự có, thì đó chính là một trong số những bức thuộc loạt tranh bộ phận, không cần phải nghi ngờ nữa. Căn bản không cần Giang Tiêu phải đem tranh vào không gian thử.
Không đợi họ đưa Hoắc Kình đến nhà Trương Tiểu Mẫn, Trương Tiểu Mẫn đã mang tranh tới nhà họ Giang rồi.
“Sao dì nghe nói, Viện trưởng Cận của Học viện Mỹ thuật Kinh Thành xảy ra chuyện rồi?” Trương Tiểu Mẫn vừa đến đã khẩn trương hỏi Giang Tiêu chuyện này.
Chuyện này đã truyền tới D Châu rồi sao?
“Là bị tai nạn xe cộ, hiện tại Viện trưởng Cận đã qua cơn nguy kịch rồi.” Giang Tiêu vừa nói vừa nhìn cái hộp tranh Trương Tiểu Mẫn đang ôm trong lòng, ánh mắt chợt lóe lên, “Dì Tiểu Mẫn mang bức tranh đó tới sao?”
“Đúng vậy,” Trương Tiểu Mẫn có chút ngượng ngùng, “Thực ra, Giang Tiêu à, dì nói thật với cháu nhé, dì đã tìm người mua tin tức, có người nói, bức tranh này sẽ mang đến nguy hiểm rất lớn, theo tin tức họ thu thập được, ít nhất có sáu thế lực muốn cướp bức tranh này, hơn nữa, bức tranh trong tay dì cũng đã bị lộ ra ngoài rồi. Nói cách khác, đã có người biết bức tranh này đang ở trong tay dì.”
“Tìm người mua tin tức?”
“Đúng, không biết các cháu đã từng nghe tới Tam Hào Phố chưa?” Trương Tiểu Mẫn hỏi một cách đầy bí hiểm.
Giang Tiêu suýt chút nữa là muốn cười lạnh.
Tam Hào Phố à, sao cô có thể chưa từng nghe qua cơ chứ?
Hai năm trước, chính vì Tam Hào Phố làm lộ hành động của liên minh, khiến trang viên có sự phòng bị, Mạnh Tích Niên bị thương nặng, làm vỡ hai tấm bùa bình an, nếu không phải sau đó cô kịp thời chạy đến, anh đã mất mạng rồi.
Vì chuyện này mà anh còn phải dưỡng thương mấy tháng. Hơn nữa đến tận bây giờ vẫn chưa được thăng chức.
Ngay cả Hà Chiến trong nhiệm vụ lần đó cũng không thể lập công để thăng tiến, hiện tại vẫn còn ở trại An Bố Trấn.
Mặc dù sau đó người đứng đầu Tam Hào Phố, cũng chính là cậu của Phòng Ninh Quyết, vẫn luôn muốn tìm cơ hội xin lỗi họ, nhưng Giang Tiêu vẫn chưa nguôi giận nên vẫn luôn không thèm đếm xỉa đến họ.
Bây giờ lại nghe thấy tin tức về Tam Hào Phố.
Công việc làm ăn của bọn họ quả nhiên càng ngày càng phát đạt, đúng là tin tức gì cũng thu thập được! Giang Tiêu cũng thực sự bội phục bọn họ.
“Người của Tam Hào Phố có bảo dì phải làm thế nào không?”
Giang Tiêu cảm thấy dì ấy ôm bức tranh này tới đây bây giờ, chắc chắn là có kế hoạch gì rồi.
Quả nhiên, Trương Tiểu Mẫn lại ngượng ngùng nói: “Tam Hào Phố đưa ra cho dì ba lựa chọn, một là thuê tám, mười vệ sĩ, nhanh chóng hộ tống bức tranh tới Học viện Mỹ thuật Kinh Thành, đặt cùng chỗ với bức tranh của Dư Quốc Vĩ. Nghe nói Dư Quốc Vĩ đã tìm được chỗ, chuẩn bị bỏ tiền thuê người chuyên canh giữ bức tranh.”
“Cách thứ hai, là giao tranh trước cho cháu và Mạnh minh quan, người của Tam Hào Phố nói, với bản lĩnh của hai người, muốn giữ lại bức tranh này là tuyệt đối có thể.”
“Cách thứ ba thì sao?” Giang Tiêu tạm thời chưa đưa ra ý kiến.
Sao cô cảm thấy Tam Hào Phố có chút gián tiếp khen cô và Mạnh Tích Niên nhỉ? Đây là đang lấy lòng từ xa sao?
“Cách thứ ba là có thể bán bức tranh đi, nếu giao cho bọn họ làm đại lý, họ sẽ giúp dì bán được một cái giá rất tốt.”
“Vậy Tam Hào Phố cũng khá lợi hại đấy.” Giang Tiêu khen một câu, cô cảm thấy mình là chân thành khen ngợi.
Thôi Chân Sơ bưng đĩa bánh tự làm tới, ngồi xuống bên cạnh Giang Tiêu.
Sau đó cánh mũi bà khẽ động đậy.
Có chút mùi quen thuộc.