Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 22640 | 5 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6652
Ngươi Nghĩ Nhiều Quá Rồi

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên nhìn nhau một cái.

Họ đột nhiên cảm thấy những gì mình suy đoán chắc là không sai.

Có người đã nghi ngờ Giang Tiêu rồi.

Ít nhất là nghi ngờ điều gì, có lẽ không chỉ nghi ngờ một chuyện. Sở Thanh Phong đang ở đây, họ cũng không tiện nói quá rõ ràng.

"Sao anh quen biết Tiền lão bản? Tại sao ông ta lại tìm đến anh?" Mạnh Tích Niên lại hỏi Chu Tam.

Tại sao lại tìm Chu Tam mà không phải tìm người khác, điểm này cũng khiến hắn thấy rất lạ.

Chu Tam nghe vậy thì hơi chột dạ.

Nhưng lúc này tâm trí hắn chỉ nghĩ đến việc phải thoát thân, đương nhiên là vội vàng nói thật.

"Thật ra tôi chỉ là hư vinh thôi. Chẳng phải trước kia tôi có đi một chuyến lên kinh thành sao? Người trong thôn chúng tôi chưa có ai từng đến kinh thành cả, bình thường rảnh rỗi họ đều thích vây quanh tôi, bắt tôi kể chuyện kinh thành cho họ nghe. Lúc đầu tôi không có nổ quá đà, về sau nói nhiều quá, người liền tự phụ lên. Thế là tôi mới chém gió vài câu."

"Nói trọng điểm." Giang Tiêu mất kiên nhẫn.

Ai mà thèm nghe hắn nổ chứ?

Chu Tam vội vàng nói: "Đang nói trọng điểm đây. Tôi nổ rằng tôi với các người cũng khá thân, nếu không phải do thằng nhóc chết tiệt Chu Tiểu Quý kia gây ra chuyện, có khi các người đã giữ tôi lại kinh thành, tìm cho tôi một công việc để tôi làm ở đó rồi."

Phụt.

Giang Tiêu có chút không nhịn được mà muốn cười.

"Chu Tam à Chu Tam, mấy lời này anh nghĩ ra kiểu gì vậy? Ai thân với anh chứ?"

"Đây chẳng phải là đang nổ sao? Họ đều biết cô đã trở thành nhân vật lớn ở kinh thành, tôi không nổ thêm chút thì sao được? Tôi bảo là các người rất coi trọng sự thông minh của tôi, rồi lại nói, cô bảo tôi sau khi về nhớ chăm sóc ngoại công ngoại bà của cô nhiều hơn, còn nói, sau này nếu có việc gì thì trực tiếp liên lạc với tôi, coi tôi là một người liên lạc quan trọng giữa các người."

Chu Tam càng nói càng chột dạ.

Hắn nổ dĩ nhiên là nói quá lên hơn, tóm lại hắn nói Giang Tiêu bảo hắn giúp trông nom căn nhà này, hơn nữa, nếu Khương Tùng Hải và Cát Lục Đào có chuyện gì thì cứ bảo hắn liên lạc trực tiếp với kinh thành.

Còn nói, Giang Tiêu bảo nếu hắn lo liệu ổn thỏa mọi việc ở thành phố M, sớm muộn gì cũng có ngày kéo hắn lên kinh thành.

Có rất nhiều chuyện là lúc hắn uống say rồi nổ ra, có vài chuyện chính hắn cũng chẳng nhớ nổi.

Bây giờ Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên nếu muốn hỏi thêm, hắn có khi cũng chẳng nói rõ ràng được. Tóm lại chuyện là như thế đấy.

"Sau đó gã Tiền lão bản kia hình như từng tìm ngoại công của cô để bàn chuyện mua căn nhà này cùng với vườn hoa kia, đều bị ngoại công cô từ chối, hắn nghe được những lời tôi nổ, thế là tìm đến tôi thôi."

Giang Tiêu nhíu mày, chuyện có người muốn mua căn nhà này và vườn hoa, Khương Tùng Hải quả thật chưa từng kể với cô.

"Ngoại công có lẽ cảm thấy ông ấy đã từ chối rồi, người này cũng không xuất hiện nữa, nên không nói với em." Mạnh Tích Niên vừa thấy cô nhíu mày liền biết cô đang nghĩ gì, bèn thay Khương Tùng Hải giải thích một câu.

Khương Tùng Hải chắc chắn không có ý xấu gì, suy nghĩ khả dĩ nhất của ông ấy chính là như vậy. Cảm thấy người ta đã không tìm đến cửa nữa, thì chuyện này coi như đã qua. Giang Tiêu bận rộn như vậy, ông ấy chắc chắn sẽ không phải chuyện gì cũng kể với cô.

Giang Tiêu cũng thấy có lý. Cô gật đầu.

"Sau đó thì sao?"

"Gã Tiền lão bản kia tìm đến tôi, bảo tôi làm người môi giới, đừng tiết lộ thông tin của gã, giúp gã nói với cô chuyện muốn mua căn nhà này. Hình như hắn tin là tôi thực sự thân với cô."

"Ngươi nghĩ nhiều quá rồi." Mạnh Tích Niên mặt không cảm xúc liếc hắn một cái.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7150
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.