Trọng Sinh Bát Linh Cẩm Tú Thịnh Hôn

Lượt đọc: 23632 | 6 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người Đã Lâu Không Gặp

❊ ❊ ❊

Giang Tiêu vốn không định dừng chân ở thị trấn nhỏ này, nhưng xe lại bị nổ lốp.

Lúc xuất phát, Mạnh Tích Niên đã kiểm tra xe cho cô rất cẩn thận, sao mới đi có ba ngày đã nổ lốp rồi?

Giang Tiêu tấp xe vào lề, xuống kiểm tra thì phát hiện trên một chiếc lốp có cắm một cái đinh rất lớn.

Cô nhíu mày, phóng tầm mắt nhìn quanh, kinh ngạc phát hiện ngay phía trước không xa có một xưởng sửa xe.

Xem ra chỉ có thể lái qua đó sửa thôi.

Cô lái xe qua, ở xưởng sửa xe đó đã có hai chiếc xe đang đỗ lại chờ sửa chữa, mà trùng hợp là cả hai đều bị đinh đâm thủng lốp.

Giang Tiêu tuy thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không định đào sâu suy xét, chỉ muốn sửa nhanh rồi rời đi.

Một nhân viên xưởng sửa xe đi tới, nhìn thấy cô thì mắt sáng lên, không kìm được mà đánh giá khắp người cô, cười rất nhiệt tình.

“Người đẹp này, xe bị làm sao thế?”

“Lốp xe bị dính đinh.” Giang Tiêu không thích ánh mắt của hắn, sắc mặt liền lạnh xuống.

“Vận khí không tốt rồi, nhưng hôm nay cũng không biết làm sao, cô nhìn xem, hai chiếc xe kia cũng bị nổ lốp, hiện tại chúng tôi mỗi lần chỉ sửa được hai chiếc, cô có lẽ phải xếp hàng chờ một chút rồi.”

Xếp hàng?

Giang Tiêu nhíu mày.

Nhưng cô dường như cũng chỉ có thể chờ.

“Khoảng bao lâu thì tới lượt?”

“Ước chừng nửa tiếng là đến lượt cô thôi.”

“Vậy các anh làm nhanh lên.”

Giang Tiêu quay người muốn đi dạo một vòng rồi quay lại, người đàn ông kia lại chặn trước mặt cô, “Người đẹp, bên ngoài toàn xe cộ qua lại, khói bụi nhiều, gió lại to, tôi đưa cô vào văn phòng của chúng tôi ngồi uống nước trái cây chờ nhé, ở đó còn có tivi, cô có thể xem tivi.”

Một đôi vợ chồng trẻ bên cạnh nghe thấy lời này, người vợ ăn mặc có chút ngọt ngào liền nói với chồng: “Chồng ơi, anh nhìn người ta được đối đãi thế nào kìa!”

“Ai, người ta là mỹ nhân độc thân đi ra ngoài, cũng là bình thường thôi mà.” Người đàn ông kia cũng cứ nhìn chằm chằm Giang Tiêu.

“Anh nói câu đó là ý gì? Ý anh là, đàn ông các anh đối với mỹ nhân độc thân ở bên ngoài đều có chung tâm tư đúng không? Đổi lại là anh, anh cũng sẽ lên tán tỉnh đúng không?” Người vợ nghe vậy thì không vui, lập tức giơ tay đẩy chồng một cái.

“Em nhìn xem em, đang nói cái gì thế.”

“Tôi nói cái gì? Tôi nói trúng tâm tư của anh rồi đúng không? Được lắm, anh đang nhìn đâu đấy? Anh cứ nhìn cô ta phải không? Thấy cô ta đẹp chứ gì?”

Giọng người vợ ngày càng lớn.

Khiến những người khác cũng nhìn sang.

Giang Tiêu sa sầm mặt, hỏi nhân viên kia, “Thị trấn này còn xưởng sửa xe khác không?”

“Có, tổng cộng ba nhà, nhưng hai nhà kia đều ở một phía, với chỗ chúng tôi tạo thành hình tam giác, cách xa lắm, cô lái xe cũng phải mất chừng mười phút, tôi còn sợ cô không tìm thấy ấy chứ.” Người đàn ông vươn tay muốn kéo cô, “Người đẹp, cô đừng để ý người phụ nữ kia, cô ta là không có việc gì làm nên gây sự cãi nhau với chồng đấy, tôi đưa cô vào văn phòng, chúng ta mắt không thấy tâm không phiền.”

“Cút sang một bên.”

Giang Tiêu lùi lại một bước tránh bàn tay của hắn, thần sắc lạnh đi, đang định nhìn hắn lên tiếng thì có một giọng nói truyền tới.

“Giang Tiêu.”

Giang Tiêu vừa nghe thấy, có cần phải trùng hợp vậy không? Dường như là người đã rất lâu không gặp, vậy mà lại đụng độ ở đây.

Cô quay người, quả nhiên nhìn thấy người đã rất lâu không gặp là Khống Vân Tiên.

Mấy năm nay, không biết là do Đỗ Cẩm Nhược làm loạn, hay do chính Khống Vân Tiên cảm thấy đã xa cách với họ, anh ta không còn xuất hiện trong cuộc sống của họ nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7601
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.