Giang Tiêu muốn tổ chức triển lãm tranh lần này với một chủ đề đã được chuẩn bị sẵn, đó là chủ đề "Sơn hà cẩm tú". Vì vậy, cô quyết định tự bỏ kinh phí, tổ chức một đội ngũ họa sĩ, chia nhau đi đến vài địa điểm danh lam thắng cảnh, sau đó đi thực tế lấy cảm hứng, vẽ tranh, để đến lúc đó sẽ tổ chức một buổi triển lãm tranh với quy mô lớn hơn một chút.
Tiền vé thu được từ triển lãm, cùng với tiền bán các tác phẩm, sau khi trích một phần nhỏ chia cho các họa sĩ, nộp phí thuê địa điểm và các chi phí liên quan khác, số còn lại sẽ dùng để quyên góp hỗ trợ giáo dục.
Lưu Quốc Anh sau khi biết ý tưởng của cô thì vô cùng tán thành.
Bản thân ông cũng muốn ra ngoài đi đây đi đó một chuyến, dù sao tuổi tác cũng đã lớn, cơ hội được tận mắt chứng kiến phong tục tập quán ở những nơi khác ngày càng ít đi.
Vì thế, ông cũng hết sức nhiệt tình giúp cô tìm người, lập danh sách, sàng lọc những họa sĩ có thể tham gia.
Tất nhiên họ phải đặt ra tiêu chuẩn, trong mắt cặp thầy trò khá tùy hứng này, chuyện vẽ có đẹp hay không khoan hãy bàn, nhưng phẩm đức phải đạt yêu cầu.
Họ không bao giờ chơi với những người có nhân cách không tốt.
Việc này Giang Tiêu giao cho Lưu Quốc Anh lo liệu, còn các việc lặt vặt như địa điểm, chọn danh lam thắng cảnh, thiết lập lộ trình, cũng như ăn ở, đi lại dọc đường, cô đều giao cho Cận Lỗi và Vương Dịch.
Về phương diện an ninh thì giao cho Đinh Hải Cảnh.
Còn Giang Tiêu, mỗi ngày đợi Mạnh Tích Niên về nhà, cô đều cùng anh nghiên cứu về tấm bản đồ da cừu và bức "Cẩm Tú Giang Sơn Đồ".
Đây chính là một mục đích khác trong việc Giang Tiêu tổ chức triển lãm tranh lần này.
Cô quyết định nhân tiện tìm ra những nơi mà Mạc Vấn công tử để lại manh mối, sau đó tiêu hủy chúng.
Nhân dịp hoạt động quy mô lớn thế này, vừa hay có thể che giấu mục đích và hành tung thực sự của cô.
Dù sao các họa sĩ cũng phải chia nhóm xuất phát, cô dự định sẽ tự đi một mình một nhóm.
Những việc này chuẩn bị cũng không thể vội vàng, vẫn phải tiêu tốn một khoảng thời gian. Trong thời gian này, Giang Tiêu cũng phải cố gắng giải mã những bí mật trên tấm bản đồ da cừu, đồng thời cũng phải lựa chọn các địa điểm cần đi.
Ngoài ra, cô cũng muốn dành nhiều thời gian hơn cho bọn trẻ, vì khi đi cô có thể sẽ phải vắng nhà một hai tháng.
Đến khi họ chuẩn bị xong xuôi mọi việc, thời gian đã trôi qua hai tháng.
Thật ra lúc này đang là mùa thu đẹp nhất, đi du ngoạn sơn thủy vào thời điểm này thì cảnh sắc vô cùng tuyệt mỹ.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, tất cả mọi người chia thành ba nhóm, chuẩn bị lên đường.
Giang Tiêu muốn tự mình đi một nhóm, vốn dĩ bị tất cả mọi người phản đối, nhưng Mạnh Tích Niên cũng giúp cô thuyết phục mọi người. Tất cả đều không thắng nổi cặp vợ chồng họ, cuối cùng đành phải đồng ý.
Công ty an ninh của Đinh Hải Cảnh cử mỗi nhóm bốn người đi cùng, đảm bảo an toàn cho các bậc tiền bối họa sĩ này.
Giang Tiêu tự mình lái xe.
Lưu Quốc Anh tuy đã đồng ý để cô tự đi một mình, nhưng nhìn cô vẫn tỏ vẻ khó chịu, bực dọc, cuối cùng còn hừ một tiếng rồi mới lên xe.
Giang Tiêu dở khóc dở cười.
Mạnh Tích Niên tiễn cô, dặn dò: "Đồ đạc mang theo nhiều chút."
"Chẳng phải chính anh đã nhét đầy cả xe cho em rồi sao?" Giang Tiêu cạn lời.
Mặc dù anh biết trong không gian của cô thứ gì cũng có đầy đủ, nhưng để có thể thuyết phục người khác, chắc chắn phải nhét đầy đồ đạc vào trong xe, sau này lỡ cần dùng đến thứ gì mới có lý do để giải thích.
Chuẩn bị nhiều hơn một chút vẫn không bao giờ thừa.
"Có chuyện gì thì nhất định phải liên lạc với anh ngay, đừng tự mình hành động bừa bãi." Mạnh Tích Niên nâng mặt cô lên, "Nếu đến những nơi không nắm chắc phần thắng, hãy gọi anh đến xử lý cùng, đừng tự mình gượng ép."
"Được."
"Còn nữa, đừng ỷ vào việc có phù đồ mà cứ đến những nơi nguy hiểm, em vẫn nên tránh xa những chỗ nguy hiểm đó ra, hiểu chưa?" Mạnh Tích Niên dặn thêm.
"Được."