Giang Tiêu lúc này thật sự rất may mắn vì mình đã đi chữa trị cho vị trụ trì sư phụ trước. Nếu không, cô thật sự rất có khả năng đã bỏ lỡ manh mối này rồi.
Thế nhưng, bây giờ cô đang đứng dưới gốc cây lớn này, nhìn thấy hình vẽ kia mà vẫn không biết manh mối rốt cuộc được giấu ở chỗ nào.
Giang Tiêu đi vòng quanh cái cây này mấy vòng, ngẩn người ra mà vẫn không tìm thấy nơi nào có thể chôn đồ vật cả.
"Chẳng lẽ thật sự là vui mừng hụt rồi sao?"
Cô lẩm bẩm một câu, cũng cân nhắc rằng đã trải qua quãng thời gian dài đằng đẵng như thế, nơi này lại không phải không có dấu chân người lui tới giống như Lục Khổ Tử Câu. Đây là phía sau một ngôi chùa, trước kia hương hỏa của ngôi chùa này còn rất thịnh vượng, nghĩa là trong khoảng thời gian lâu như vậy, không biết đã có bao nhiêu người đến nơi này rồi.
Có lẽ, rất có khả năng đã bị người ta phát hiện rồi lấy đi mất rồi chăng?
Điều này cũng là có khả năng.
Khi cô và Mạnh Tích Niên thảo luận về chuyện này cũng đã phân tích qua, nhiều manh mối trên bản đồ da cừu như vậy, cũng chưa chắc cái nào cũng còn, nếu không, những manh mối của Long Vương, Lôi tiên sinh, Phòng lão kia lại là từ đâu mà biết được?
Nhưng mặc dù đã phân tích đến khả năng này, Giang Tiêu vẫn cảm thấy khá thất vọng.
Đối với manh mối thứ hai này, không hiểu sao cô lại có một loại trực giác kỳ lạ, cảm thấy nó hẳn là sẽ rất quan trọng.
Thế nhưng cô lại đi lòng vòng mấy lượt vẫn không thể tìm ra.
Lúc này Giang Tiêu mới nhớ đến Kính Phù, bèn mở Kính Phù ra, sau đó tự mình đi thêm hai vòng nhìn kỹ lại, hy vọng Mạnh Tích Niên có thể nhìn ra linh cảm gì đó.
Mạnh Tích Niên vừa mới đối chiêu với mấy đứa nhỏ, dạy bọn chúng vài chiêu quyền mới, Đinh Hải Cảnh cũng tới, chuẩn bị nói với anh về thu hoạch của hai nhóm họa sĩ giáo viên khác khi ra ngoài, nếu Mạnh Tích Niên có liên lạc điện thoại với Giang Tiêu thì cũng có thể nói với cô.
Mạnh Tích Niên đang rửa tay ở vòi nước trong sân thì nhìn thấy hình ảnh mà Giang Tiêu đang xem.
Anh cũng không nhìn ra cái gì cả.
Vừa quay đầu lại nhìn thấy Đinh Hải Cảnh, trong lòng Mạnh Tích Niên khẽ động, liền hỏi anh một câu: "Lão Đinh, Tiểu Tiêu hai ngày nay đang muốn đi tìm một thứ gì đó, cậu thấy cô ấy có tìm được không?"
Lúc này tận dụng trực giác siêu cấp của Đinh Hải Cảnh cũng được mà.
Đinh Hải Cảnh nhắm mắt lại một chút, chốc lát sau liền mở ra.
"Cô ấy muốn tìm cái gì?"
"Một thứ khá quan trọng đối với cô ấy."
"Có thể tìm được." Đinh Hải Cảnh gật đầu nói.
Mạnh Tích Niên nhướng mày.
Lão Đinh này không chút do dự mà trả lời như vậy, thì chứng tỏ thứ đó vẫn còn, không bị người khác lấy đi, cho nên Giang Tiêu vẫn có thể tìm được.
"Vậy cậu có cảm nhận được nên tìm ở hướng nào không?" Anh dứt khoát hỏi tiếp.
"Xuống dưới đi. Cảm giác—" Đinh Hải Cảnh có chút kinh ngạc, vì anh quả thực đã cảm nhận được, "Có lẽ là chôn ở nơi khá sâu."
Không đợi Mạnh Tích Niên mở miệng lần nữa, chính anh lại nói tiếp: "Tôi cảm nhận được thứ cô ấy muốn tìm là một loại dược liệu, đúng không? Vậy loại dược liệu này có thể được chôn sâu dưới đất, để cô ấy đào thử xem."
"Cảnh thúc thúc!"
Mấy đứa nhỏ đã nghe thấy tiếng của Đinh Hải Cảnh, đều rất vui vẻ chạy về phía anh.
Đinh Hải Cảnh nhìn thấy bọn chúng, cũng chẳng màng tới Mạnh Tích Niên nữa.
"Các con đây là vừa luyện công xong à? Đứa nào cũng mồ hôi nhễ nhại thế kia."
Mạnh Tích Niên liền giao mấy đứa nhỏ cho Đinh Hải Cảnh, tự mình quay về phòng ngủ, viết thư cho Giang Tiêu.
Anh kể lại lời của Đinh Hải Cảnh cho Giang Tiêu.
Giang Tiêu nhận được thư, cảm thấy hơi buồn cười.
Không ngờ, lão Đinh lại còn có thể dùng vào việc này? Cũng uổng công Mạnh Tích Niên nghĩ ra được.