Tiểu Mộc thu dọn bàn thức ăn này vào tủ lạnh trước, lại vắt óc suy nghĩ làm cho bọn nhỏ một bàn mới, thế nhưng mấy đứa trẻ vẫn không chịu ăn.
"Con thực sự không ăn nổi, chỉ thấy rất buồn." Tiểu Bảo đỏ hoe mắt, dáng vẻ đó khiến trái tim Bà Thôi như muốn tan nát.
Mắng thì không nỡ mắng.
Thế là bà gọi một cuộc điện thoại, bảo Thôi Chân Quý và Cừu Lê Bạch đến.
Cừu Lê Bạch đang bế con, đứa bé vừa thấy Tiểu Bảo liền vươn đôi bàn tay mũm mĩm về phía Tiểu Bảo, chính là rất thích Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo thấy em bé cũng muốn bế bế hôn hôn như người lớn, nhưng ai dám để một đứa trẻ như con bé bế em bé chứ? Cũng chỉ đành để mấy đứa nhỏ chơi cùng nhau trên sàn gỗ.
Thôi Chân Quý gọi Hoắc Kình đi hỏi chuyện, nhưng cũng không hỏi ra được gì.
"Cháu chỉ cảm thấy các em thực sự rất buồn, cho nên không muốn ép các em ăn cơm."
"Nhưng nếu không ăn cơm thì sẽ bị đói bụng, hơn nữa đói lâu có thể sẽ thấy khó chịu, cho nên dù khó chịu thế nào cũng nên ăn một chút. Nhiệm vụ này giao cho cháu, cháu là anh cả, bọn trẻ nghe lời cháu nhất. Bây giờ sư phụ và sư mẫu của cháu không có ở đây, có phải cháu nên chăm sóc tốt cho các em không?"
Thôi Chân Quý cảm thấy chuyện này vẫn nên để Hoắc Kình xử lý.
Hoắc Kình thở dài một hơi đầy vẻ người lớn.
"Vậy được rồi, vì sức khỏe của các em, cháu sẽ khuyên các em ăn một chút."
Thôi Chân Quý xoa đầu thằng bé, "Cháu cũng phải ăn đấy."
"Vâng."
Hoắc Kình đi thực hiện nhiệm vụ của mình, cũng không biết thằng bé khuyên nhủ thế nào, ba đứa trẻ cuối cùng cũng miễn cưỡng ăn nửa bát cơm và một ít thức ăn, dẫu sao cũng coi như là đã ăn rồi.
"Mẹ, bố con đâu rồi?" Thôi Chân Quý luôn cảm thấy mấy đứa trẻ đột nhiên không muốn ăn cơm, hơn nữa còn thấy rất buồn bã, mọi chuyện không bình thường lắm.
Ba đứa trẻ này của Giang Tiêu và Mạnh Tích Niên vốn dĩ không bình thường, có phải là chúng đã cảm nhận được điều gì đó không?
Cho nên, dù đã để bọn trẻ ăn cơm, bản thân Thôi Chân Quý trong lòng cũng trĩu nặng. Anh không liên lạc được với Mạnh Tích Niên và những người khác, ngay cả Đinh Hải Cảnh cũng không có ở kinh thành, cho nên chuyện này rất có thể liên quan đến công việc. Nếu là việc công, hỏi Thôi minh đốc là đúng nhất.
Bà Thôi thở dài nói: "Vừa về đến nhà đã vào thư phòng rồi, bảo là có việc, đừng ai đi làm phiền ông ấy."
Chồng bà sau khi về nhà thần tình cũng rất ngưng trọng, cho nên mấy đứa trẻ không ăn cơm, Bà Thôi cũng chẳng dám đi gõ cửa phòng ông ấy.
Thôi Chân Quý suy nghĩ một chút nhưng vẫn đi gõ cửa.
"Không rảnh, tạm thời không ăn cơm." Bên trong truyền ra giọng nói của Thôi minh đốc.
Thôi Chân Quý tự mình vặn tay nắm cửa rồi đẩy cửa đi vào.
"Con không phải đến để mời bố ăn cơm."
Thôi minh đốc lườm anh một cái. Người khác trong nhà sau khi ông đã nói rõ không được vào làm phiền, tuyệt đối sẽ không ai dám tiến vào, chỉ có đứa con trai út này là trước giờ không mấy khi tuân theo quy tắc.
"Có việc gì để mai nói. Giờ này ngươi đến làm gì?"
"Mẹ gọi điện bảo con và Lê Bạch đến, trong lòng Tiểu Bảo và mấy đứa nhỏ khó chịu nên nói không ăn nổi cơm, giờ vừa mới dỗ cho ăn được một ít."
"Trẻ con không ăn cơm? Có phải buổi chiều ăn nhiều đồ ăn vặt bánh trái quá không?" Thôi minh đốc phản ứng đầu tiên chính là câu này.
"Chúng đâu phải là những đứa trẻ nghịch ngợm bình thường?" Thôi Chân Quý kéo ghế ngồi xuống ngay trước mặt ông, tay chống lên bàn, nhìn chằm chằm vào ông, "Tích Niên và Tiểu Tiểu cùng đi làm nhiệm vụ cho liên minh rồi phải không?"
"Từ khi nào mà ngươi cũng quản đến những chuyện này rồi?" Thôi minh đốc sầm mặt lại.
"Lúc nào con cũng không muốn quản. Nhưng đây chẳng phải là chuyện của cháu gái con sao? Mấy đứa trẻ với Tiểu Tiểu có thể là mẫu tử liên tâm, có cảm ứng gì đó. Cho nên, bây giờ bố có liên lạc được với bọn họ không? Tiểu Tiểu có sao không?"