Giang Tiêu nói: "Cũng không tính là nghiên cứu, tại anh đột nhiên ngất xỉu trước mặt tôi, chẳng lẽ tôi không nên bắt mạch cho anh sao? Sau đó tôi thấy trên tay anh đeo thứ này, nên tiện thể nhìn thoáng qua, hình như khóa cũng khá phức tạp, nên tôi không nghiên cứu nữa. Anh khóa chặt thật đấy, nếu giữa hai tay mà thêm một sợi xích nữa, thì đúng là một chiếc còng tay rất chắc chắn rồi."
Còng tay......
Có chiếc còng tay nào ngầu như vậy sao?
Phàn Lăng bật cười.
"Thứ này là một thiên tài thiết kế trong đội chúng tôi làm riêng cho tôi, bên ngoài không tìm được đâu."
Nhắc đến đồng đội của anh ta, Giang Tiêu lại nhớ đến chuyện mà cô và Mạnh Tích Niên đã thắc mắc trước đó: "Đúng rồi, tại sao anh không quay về Ám Tinh? Không gọi đồng đội của anh tới? Anh không sợ Ám Tinh rắn mất đầu sao?"
"Đây là vấn đề nội bộ của Ám Tinh, xin thứ lỗi tôi không thể tiết lộ." Phàn Lăng chặn họng cô bằng một câu như vậy.
Giang Tiêu nghẹn lời.
Không nói thì thôi vậy.
Nhưng mà, người này cũng thật là kiêu ngạo, tự mình tìm đến, bám lấy bọn họ, còn bắt bọn họ bảo vệ mình, kết quả chuyện của bản thân lại không thể tiết lộ?
Lúc cần dùng thì dùng triệt để, đương nhiên như vậy, kết quả lúc cần phân chia rõ ràng thì cũng rạch ròi thật đấy.
Giang Tiêu lười chẳng buồn để ý đến anh ta nữa.
Lại nói về Mạnh Tích Niên, sau khi cầm đồ vật đi đến phòng thí nghiệm, anh liền thấy xung quanh phòng thí nghiệm đã dựng thêm một bức tường có tính chất ngụy trang, bây giờ người bên ngoài lại càng không nhìn rõ bên trong đang làm gì.
Hơn nữa, an ninh xung quanh hiện tại đã thực sự được thắt chặt, anh còn chưa tới gần đã bị phát hiện, sau đó đột nhiên có người xuất hiện, chặn trước xe anh. Vốn dĩ đang định tra hỏi, nhưng vừa nhìn thấy mặt Mạnh Tích Niên, đối phương lập tức giơ tay chào theo quân lễ.
"Mạnh Tích Niên minh quan!"
"Anh biết tôi?"
"Đúng vậy, ngài là một trong những nhân sự được đặc cách thông hành ở đây, mời." Người nọ nhường đường, còn lấy bộ đàm ra nói một câu: "Người đến là Mạnh Tích Niên minh quan, đã xác nhận không sai."
Trong bộ đàm truyền đến một loạt tiếng "đã rõ".
Có lẽ nếu không xác nhận, anh đi vào sẽ còn phải gặp vài chốt kiểm soát nữa.
Anh lái xe đi vào, quả nhiên thông suốt không bị cản trở.
Sau khi vào trong, có người đi tới chào anh theo quân lễ: "Mạnh minh quan, xin hỏi lần này ngài tới là để thị sát hay tìm người?"
"Tôi tìm Sở giáo sư."
"Sở giáo sư đang ở phòng thí nghiệm số hai, mời đi theo tôi."
Người đó dẫn Mạnh Tích Niên đi về phía trước, bước vào phòng thí nghiệm, qua một cửa kiểm an, rồi bảo anh mặc bộ quần áo đặc chế ở đây, đội mũ, bọc giày và đeo găng tay, lúc này mới cho anh vào trong.
Bây giờ xem ra đúng là nghiêm ngặt hơn trước rất nhiều.
Lúc Mạnh Tích Niên nhìn thấy Sở Thanh Phong, ông ấy cũng đang bọc kín mít, đang ở trong một phòng thí nghiệm, phía trước là một bàn phẫu thuật, trên đó có một người đang nằm, trên người cắm đầy ống, hình như có một vết thương trên vai, Sở Thanh Phong cúi người, dường như đang dùng tăm bông lấy mẫu bệnh phẩm trong vết thương của người kia.
"Làm phiền Mạnh minh quan đợi ở đây một chút, Sở giáo sư chắc sẽ sớm ra ngay thôi."
"Được."
Mạnh Tích Niên đứng trước cửa kính nhìn công việc của Sở Thanh Phong.
Anh đột nhiên nhớ đến gia đình mà Giang Tiêu tình cờ gặp khi đi tìm đồ.
Sở Thanh Phong này, chẳng lẽ thực sự là con trai của cặp vợ chồng già kia sao?
Một lúc sau, Sở Thanh Phong mới quay đầu lại, rồi nhìn thấy Mạnh Tích Niên ở bên ngoài, ông khựng lại một chút, vẫn hoàn thành nốt công việc trên tay rồi mới bước ra.
Cửa đóng lại, tự động vang lên một tiếng "tạch" khóa chốt.