Giang Ánh Quỳnh đã đợi đến mức nóng ruột nóng gan, thấy cô đi ra liền vội vàng đón lấy, "Tiểu Tiểu, con nói chuyện với Giai Kiệt thế nào rồi? Thằng bé rốt cuộc là bị làm sao vậy?"
"Thật ra Giai Kiệt bị bệnh." Giang Tiêu không đổi sắc mặt nói với bà: "Chán ăn và cáu kỉnh trầm cảm, đều là do nguyên nhân bị bệnh. Bây giờ con phải đi lấy thuốc cho cậu ấy, không phải vấn đề quá lớn đâu, uống mấy lần thuốc là không sao hết."
Nói xong, cô khẽ liếc mắt ra hiệu cho Lê Hán Trung.
Lê Hán Trung lập tức hiểu ý cô, chỉ sợ là có vài chuyện cô không muốn để cho Giang Ánh Quỳnh biết. Ông cũng không muốn để người vợ tâm tư đơn thuần của mình biết quá nhiều, cho nên liền gật đầu với Giang Tiêu tỏ ý đã hiểu.
"Thật không?"
Giang Ánh Quỳnh thật ra cũng không cần biết quá nhiều, hiện tại bà chỉ cần nghe Giang Tiêu nói Lê Giai Kiệt không sao, uống mấy lần thuốc là có thể chữa khỏi là lập tức thả lỏng ngay.
Hơn nữa còn hơi sốt ruột, "Con có lái xe đến không? Để ta bảo người lái xe đưa con về lấy thuốc, bọn họ lái xe nhanh và vững hơn, dù sao thì con cũng chưa lái nhiều."
Còn muốn cô lái xe bay về lấy thuốc chắc?
Giang Tiêu nhất thời có chút dở khóc dở cười.
"Cô à, thật ra con lái xe cũng nhiều rồi, con tự đi là được."
"Vậy cũng được, vậy cũng được," Giang Ánh Quỳnh vội vàng nói: "Trong nhà cần chuẩn bị cái gì? Ta đi rửa cái ấm sắc thuốc trước, còn cần làm gì nữa con bảo ta nhé."
"Không cần đâu, chuẩn bị ấm sắc thuốc là được rồi." Giang Tiêu thật ra có thể trực tiếp làm xong trong không gian, nhưng dù sao cũng phải tìm chút việc cho Giang Ánh Quỳnh làm, hơn nữa bà tận mắt nhìn thấy thuốc được sắc xong mang cho Lê Giai Kiệt uống thì chắc chắn sẽ yên tâm hơn. "Cô bây giờ đi chuẩn bị đi, cần loại có thể chứa được năm bát nước một lúc ấy ạ."
"Được được được, ta đi xem nhà bếp một chút."
Bà vừa vào bếp, Giang Tiêu liền nói với Lê Hán Trung: "Dượng, chuyện uống mấy lần thuốc là khỏi con không hề nói dối, con cũng đúng là muốn về lấy thuốc, nhưng mà, chuyện của Giai Kiệt phía sau không đơn giản đâu, đợi con quay lại sẽ nói chi tiết với dượng sau, chuyện bên phía Giai Kiệt dượng tạm thời đừng nói gì với nó."
"Được, dượng tin con."
Lê Hán Trung lập tức gật đầu đáp ứng. Ông quả thực đã thở phào một cái, cảm thấy có những lời đảm bảo này của Giang Tiêu chắc chắn là không có vấn đề gì rồi.
"Vậy cũng không cần trông chừng Giai Kiệt à?"
"Không cần, thật ra Giai Kiệt rất hiểu chuyện, rất cẩn thận rồi."
"Vậy con đi nhanh về nhanh nhé."
Giang Tiêu lái xe ra ngoài, thật ra là tìm một chỗ dừng lại để viết thư cho Mạnh Tích Niên giải thích một chút, dược liệu thì cứ trực tiếp đào từ trong không gian ra là được.
Mạnh Tích Niên chắc chắn là vẫn đang đợi tin của cô, cho nên cô phải dặn dò trước, chỉ sợ là không thể quay về Tư Ninh sơn trang nhanh như vậy được.
"Em cứ lo bên đó trước đi, ở đây không cần phải lo lắng." Mạnh Tích Niên hồi âm.
Thật ra sau khi anh xem thư cũng cảm thấy trong lòng có chút nặng nề, không ngờ chuyện này lại còn dính dáng đến Đăng gia.
Giang Tiêu sau khi viết thư cho anh thì vào không gian đào dược liệu bào chế xong, chia thành từng túi nhỏ, sau đó lại lấy thêm ít bánh ngọt cùng trà lá gì đó ra, rồi mới lái xe quay lại Lê gia.
Lê Hán Trung đang ngăn cản Giang Ánh Quỳnh vào xem Lê Giai Kiệt lần nữa.
Giang Ánh Quỳnh nghe Giang Tiêu nói Lê Giai Kiệt chỉ là bị bệnh, hơn nữa cũng chỉ cần uống vài thang thuốc là khỏi nên đã hơi thả lỏng, nói là lát nữa còn phải uống thuốc, vậy thì càng không thể để bụng rỗng được, nhất định phải vào hỏi xem nó muốn ăn gì.
"Đừng đi làm phiền Giai Kiệt, đợi con bé quay lại rồi hãy nói."
"Nó đi đi về về thế nào cũng phải mất một tiếng, thế chẳng phải là để Giai Kiệt đói thêm một tiếng nữa sao? Thật sự là muốn bỏ đói đứa nhỏ rồi."