Vương Manh ngơ ngác. "Xem lệnh truy nã ở đâu? Đăng gia gì chứ? Sao cháu không biết nhỉ?"
"Cháu chắc chắn là không biết rồi, người bình thường cũng không thấy được loại lệnh truy nã cấp bậc này. Ông có một người bạn cũ, thỉnh thoảng sẽ kể cho ông nghe một chút. Tóm lại cháu chỉ cần biết Đăng gia đó là kẻ xấu mà đội ngũ đặc biệt của liên minh muốn bắt là được. Trong tay hắn có một loại chất lỏng màu vàng kim, hiện tại cũng đã nằm trong danh sách hạn chế, nhắc nhở nhân viên nội bộ không được chạm vào thứ đó, một khi phát hiện thì nhất định phải báo cáo nộp lên."
"Bạn cũ nào của ông ạ? Có phải họ lừa ông không đấy?"
Vương Manh hoàn toàn chưa từng nghe qua những chuyện này, phản ứng đầu tiên của cô là, liệu cha có phải đã kết giao với người bạn không đáng tin cậy nào, bị người ta lừa rồi không.
Những lời này là gì chứ? Cô thực sự nghe mà chẳng hiểu gì cả.
Vương lão cũng chẳng định để cô hiểu rõ, "Tóm lại cháu biết có chuyện như vậy là được rồi. Dù sao ông muốn nói với cháu rằng, chính vì nghe được những chuyện đó, ông mới biết đã có người có thể mang lại nguy hiểm, cho nên người nhà chúng ta không giữ nổi thứ muốn truyền lại kia. Nếu ông giao thứ đó cho người khác, cháu thấy có được không?"
"Không phải vàng bạc châu báu sao? Không phải tiền à? Không phải kiểu như sách tranh họa phẩm ạ?"
Vương lão lắc đầu, "Không phải mấy thứ đó. Chỉ trong tay người biết xem thì thứ đó mới có giá trị, trong mắt người bình thường thì nó chẳng đáng một xu. Có đưa cháu xem cháu cũng không hiểu được."
"Vậy thì không cần thiết phải truyền lại nữa, nếu thực sự có nguy hiểm." Vương Manh không biết đó là thứ gì, nhưng cứ thuận miệng nói theo lời ông.
Không phải những thứ có thể dùng được, bản thân họ cũng không hiểu, vậy tại sao cứ phải giữ khư khư thứ này, truyền lại thứ này mãi, có ích lợi gì chứ.
"Đã vậy cháu đồng ý là tốt rồi, ông cũng nghĩ như vậy." Vương lão nghe cô tán đồng thì thở phào nhẹ nhõm.
"Nhưng mà, cha, cha muốn đưa thứ đó cho ai ạ?"
"Cha đã chọn được người rồi, có lẽ cô ấy sắp tới rồi đấy. Lát nữa để cô ấy vào nói chuyện với cha, cháu phải ngăn những người khác lại, đừng để họ làm phiền cha."
Đã tìm được người rồi sao, nhanh vậy ư?
Vương Ái Trân ngồi trên ghế bên ngoài chờ đến mức hơi chán, quay đầu nhìn ra ngoài, vừa vặn trông thấy Cao Hải Dương dẫn một người phụ nữ đi tới. Bà ngẩn ra một chút, theo bản năng đứng bật dậy. Ban đầu bà không nhìn rõ người đến là ai, đợi đến khi người đó ngẩng đầu nhìn lại thì bà mới nhìn rõ, tức thì ngây người.
Tùng mẫu cũng nhìn theo hướng ánh mắt của bà, "Hải Dương cuối cùng cũng chịu nở hoa rồi sao? Nếu không chịu tìm đối tượng, thành ông chú già rồi, xem nhà ai còn gả con gái cho nó. Đây là muốn nhân lúc ông ngoại nó đang nằm viện mà dẫn tới thể hiện chút đây mà? Ôi chao, cô gái này nhìn thật là..."
Đẹp đến thế sao?
Sau khi nhìn rõ diện mạo của Giang Tiêu, tiếng của bà cũng ngừng bặt.
Cao Hải Dương tìm được đối tượng xinh đẹp thế này ư?
Trước đây Tùng Quân dẫn Long Phi Phi tới gặp bà, bà đã cảm thấy vô cùng hãnh diện rồi, nào ngờ Cao Hải Dương lại tìm được một người còn xinh đẹp hơn cả Long Phi Phi?
"Đừng nói bậy." Vương Ái Trân vội vàng thấp giọng quát một tiếng.
Đùa cái gì vậy, đây mà là đối tượng của con trai bà sao? Đừng có mơ mộng hão huyền quá.
Tùng Quân cũng đuổi theo sau họ. "Biểu ca, anh thật là, đi nhanh thế làm gì? Dựa vào anh chân dài à? Cũng không xem Giang tiểu thư có theo kịp hay không."
Tùng Quân nói xong câu này liền không nhịn được liếc nhìn chân của Giang Tiêu, phát hiện ra dường như chỉ có mỗi mình anh ta là không theo kịp, đôi chân kia của Giang Tiêu cũng dài đến mức không thể chê vào đâu được.