Ánh mắt Grace lấp lánh: "Cha cậu quen Tiểu Khương sao? Cậu có thể kể cho mình nghe một chút được không?"
Cô cũng rất thích nghe người khác khen Tiểu Khương, Tiểu Khương chính là thần tượng của cô.
Cô đã thỏa thuận xong xuôi với gia đình, nếu năm nay thành tích của cô đạt được điểm A từ giáo sư, cha sẽ đồng ý tài trợ cho cô đến quốc gia đó, đến kinh đô của họ, cô muốn đi gặp Tiểu Khương một lần.
Dù chỉ là nói vài câu với cô ấy cũng được.
Dù sao đến lúc đó cô cũng sẽ kéo Âu Dương Tranh đi cùng, như vậy sẽ không sợ bất đồng ngôn ngữ nữa.
Tuy nhiên, hai năm nay cô cũng đang học tiếng Trung, hiện tại đã có thể nói được vài câu đối thoại đơn giản rồi.
Còn về phía Âu Dương Tranh, cậu ấy nói tiếng Hồng Kông, có lẽ vẫn cần phải luyện tập tiếng Trung thật tốt.
"Chẳng phải chúng ta đã hẹn với Mata và những người khác rồi sao?"
"Đúng vậy! Mình đến tìm cậu để cùng đi đây, vậy trên đường cậu kể cho mình nghe về Tiểu Khương đi, cha cậu làm sao tự nhiên lại gọi điện thoại quốc tế sang khen Tiểu Khương ưu tú vậy? Có phải Tiểu Khương lại vẽ bức tranh gì rồi không?"
Họ sóng vai bước ra ngoài, đây là trường học của họ, Âu Dương Tranh và Grace là bạn học, Mata cũng là bạn học của họ, nhưng ba người họ đã hẹn nhau cùng đi làm thêm, chuẩn bị đến một tiệm bánh hamburger để phỏng vấn.
Khi Âu Dương Tranh và Grace đến tiệm hamburger đó, Mata đã tới rồi, đang vẫy tay với họ ở trước cửa tiệm.
"Chúng ta qua đó thôi."
Âu Dương Tranh và Grace vừa định băng qua đường, đột nhiên một tiếng rít chói tai của bánh xe ma sát mặt đất vang lên, một chiếc xe mô tô lướt tới như gió, phanh gấp ngay trước mặt họ, nhanh chóng bẻ lái rồi lao vút đi về hướng khác.
Âu Dương Tranh nhanh mắt nhìn thấy trong khoảnh khắc đó, một túi đồ nhỏ rơi ra từ túi áo của người lái xe, chắc là do lúc anh ta bẻ lái quá gấp, vạt áo vung lên quá mạnh nên đồ bên trong mới rơi ra.
Nó rơi ngay bên cạnh chân cậu.
Nhìn là một cái túi da, nhưng rất nhỏ, chỉ bằng bàn tay.
Người lái xe kia tốc độ rất nhanh, đã phóng đi xa từ lâu.
Âu Dương Tranh cúi người nhặt thứ đó lên, ngay lúc này, một chiếc xe nữa vèo một cái lao vụt qua trước mặt họ, dường như là đang đuổi theo người lái xe kia.
Tốc độ nhanh đến mức luồng gió tạo ra thổi khiến cả cậu và Grace đều choáng váng trước mắt.
Grace sợ hãi đứng ngây tại chỗ, vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Âu Dương Tranh nhanh chóng nhét thứ đó vào túi, nắm lấy cánh tay Grace, "Qua bên kia trước đã."
Mata vẻ mặt kinh hãi chạy tới đón họ, "Không sao chứ?"
Chiếc mô tô và chiếc xe hơi vừa nãy đều phanh gấp hoặc bẻ lái đột ngột ngay trước mặt hai người họ, đuôi xe văng qua suýt chút nữa là đập trúng họ, từ phía Mata nhìn lại thì thấy hai người họ suýt chút nữa bị đuôi xe đụng ngã, làm cậu ta hoảng hồn.
"Mình không sao, Grace hơi bị dọa sợ một chút."
"Chúng ta vào trong ngồi trước đi, gọi cho Grace một ly Coca."
"Được."
Grace ngồi trên ghế, hoàn hồn lại. Mata đi gọi Coca, Grace nhìn Âu Dương Tranh, giọng hơi run rẩy: "Âu Dương, thứ lúc nãy cậu nhặt..."
"Đừng nhắc đến nữa." Âu Dương Tranh không nói nhiều, chỉ dặn dò một câu như vậy.
Giọng điệu cậu khá nghiêm túc, Grace lập tức gật đầu, dù sao cô cũng tuyệt đối tin tưởng Âu Dương Tranh.
Khiến cậu nghiêm túc như vậy, chắc chắn thứ đó có vấn đề gì rồi.
Sau khi phỏng vấn xong, Âu Dương Tranh bảo họ quay về trường, cậu để Mata đưa Grace về ký túc xá, còn bản thân thì sải bước về ký túc xá trước.
Cậu vốn ở cùng phòng ký túc xá với Mata.
Đóng cửa, kéo rèm lại, Âu Dương Tranh lấy cái túi da kia ra.