"Lúc đó cậu không biết tại sao lại ngất xỉu trên giường, trong tay còn nắm chặt một thứ gì đó. Tớ nhớ cậu từng nói những món đồ tùy thân thì cứ để trong cái túi này, lúc có việc gấp thì khoác lên là đi được ngay, nên tớ nhét thứ đó vào túi của cậu rồi cùng đeo ra ngoài luôn."
Âu Dương Tranh lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cậu mở ba lô ra nhìn lướt qua, quả nhiên thấy cái túi da kia.
Chỉ mới ngửi một chút đã ngất xỉu, thứ này có thể là đồ tốt gì được chứ? Nghĩ lại chuyện nghe lén được lúc trước, Âu Dương Tranh càng cảm thấy việc này không đơn giản.
"Đúng rồi, trợ giảng Nice, người nhặt được đồng hồ của cậu ấy..." Mata kể lại toàn bộ quá trình sự việc cho cậu, vô cùng lo lắng nói: "Âu Dương, tớ cảm thấy chuyện này không phải chuyện nhỏ, chúng ta có nên báo cảnh sát không?"
"Chuyện ký túc xá bị lục soát cậu cứ báo với nhà trường trước, xử lý thế nào thì cứ theo quy định mà làm, nhưng những chuyện khác cậu đều giả vờ như không biết gì đi." Âu Dương Tranh là đứa trẻ đến từ Cảng Thành, nhà họ Âu Dương trước kia cũng từng trải qua không ít sóng to gió lớn, tuy cậu còn nhỏ nhưng không đến mức không hiểu chuyện đời, càng không thể vì chút chuyện này mà rối loạn trận tuyến. Sau khi dặn dò Mata xong, cậu lại bảo Mata đưa mình đi tìm bác sĩ mượn điện thoại.
Vốn dĩ muốn mượn điện thoại để gọi quốc tế không hề dễ dàng, nhưng đây vốn là bệnh viện của nhà Mata, có cậu ta đứng ra thì Âu Dương Tranh muốn gọi bao lâu cũng được.
Mata biết cậu muốn gọi về nhà nên tự giác đi ra ngoài, còn giúp cậu đóng cửa lại và đứng chờ bên ngoài.
Ông Âu Dương nhận được điện thoại của con trai, nghe những gì cậu nói, thần sắc lập tức nghiêm trọng hẳn lên.
"Ngửi một cái là ngất xỉu?"
"Đúng vậy, hơn nữa thứ đó thế mà lại chẳng có mùi gì cả. Nếu lúc cháu mở nắp ra mà mùi nồng nặc thì đã không mang đến tận mũi mà ngửi rồi. Chính vì lúc mở nắp thấy không có mùi nên cháu mới ghé lại gần ngửi một chút, ai ngờ lại nghiêm trọng đến thế, mới ngửi một cái đã ngất luôn, chuyện xảy ra sau đó cháu hoàn toàn không hề hay biết."
"Còn có người lục soát ký túc xá của các cháu?"
"Vâng, người đó..."
Âu Dương Tranh nghĩ lại những gì mình nghe được trước đó, lòng cũng hơi hoảng: "Bố, người đó chắc chắn không phải người tốt. Ông ta đang giúp một kẻ tên Kiều Tứ tìm người mua. Lúc đó cháu nghe được cuộc trò chuyện của họ, còn nói có thứ đó rồi thì những người phụ nữ lọt vào mắt xanh đều không thoát được. Cháu nghi ngờ ông ta đang bán loại thuốc này, hơn nữa loại thuốc đó sẽ được dùng vào việc hại người."
"Người này là trợ giảng ở trường các cháu?"
"Vâng, mẹ là người nước mình, bố chắc là người lai, nhưng vẻ ngoài của ông ta trông giống người phương Đông, tên là Nice. Kẻ tên Kiều Tứ kia cháu không quen, nhưng nghe cuộc trò chuyện của họ thì trên đầu Kiều Tứ chắc còn có người nữa, hơn nữa kẻ đó rất có khả năng là từ trong nước sang đây. Cháu nghe họ nói, ông chủ của Kiều Tứ bây giờ cũng không thể về nước..."
Ông Âu Dương vừa nghe liền biết con trai mình lần này chắc là đã cuốn vào chuyện nguy hiểm rồi.
Ông không dám lơ là, dù sao con trai hiện vẫn đang ở nước N.
"Bố sẽ thông báo ngay cho Đại Phong và những người khác qua đó theo sát con. A Tranh, trước kia con nói muốn hòa nhập với bạn học, không muốn vệ sĩ đi theo, cũng không ở nhà riêng, nhưng bây giờ tình hình đã khác rồi. Con cũng nên biết chuyện này không phải chuyện tầm thường, cho nên con đừng về ký túc xá ở nữa, xin nghỉ phép đi, cứ ở trong nhà, không được đi đâu cả."
Nhà họ Âu Dương không thiếu tiền. Cho nên trước khi Âu Dương Tranh đi nước N, ông Âu Dương thật ra đã chuẩn bị sẵn sàng, mua một căn nhà không xa trường học ở nước N, còn phái bốn vệ sĩ đi theo, bên đó cũng có xe cộ, chỉ là trước kia Âu Dương Tranh nói muốn trải qua cuộc sống của sinh viên bình thường, hòa nhập tập thể nên không muốn làm quá phô trương.