Đúng như đã nói từ trước.
Ông chủ không chỉ là người dẫn đường đưa Kiều Kiều bước vào giới trừ tà sư.
Mà còn là nhà cung cấp trang bị cho Kiều Kiều.
Ông ấy luôn có thể mua được một số thứ mà ở Nhật Bản hoàn toàn không thấy được với mức giá rẻ mạt.
Kiều Kiều không hề mạo muội đi thăm dò kênh nhập hàng của ông chủ.
Lỡ đâu phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa nào đó rồi bị ông chủ diệt khẩu thì sao?
Ông chủ nghe thấy lời Kiều Kiều cũng không có gì ngạc nhiên.
Kiều Kiều đến thăm ông vào ban ngày, thông thường cũng đều là vì muốn mua sắm trang bị.
"Ăn cơm trước đã."
Ông chủ nói xong liền bật bếp ga.
Canh thịt heo hôm qua còn dư lại một ít, ông lại thêm vài món gia vị rồi đun thành một nồi.
Cơm trong nồi cơm điện được xới ra, hai người vừa ăn canh thịt heo vừa ăn no nê.
Kiều Kiều giúp thu dọn xong xuôi, ông chủ mới cầm chìa khóa mở cánh cửa dẫn vào căn phòng phía sau.
Kiều Kiều theo vào.
Ngay cả khi là ban ngày, căn phòng đã kéo rèm kín mít vẫn hơi tối tăm.
Ông chủ bật đèn.
Hàng hóa đầy ắp hiện ra trước mắt Kiều Kiều.
Có cả những loại súng ống từ thời xưa cũ, đủ tiêu chuẩn để vào bảo tàng, cũng có những trang bị đang làm mưa làm gió tại các quốc gia đang xảy ra chiến loạn.
Từ vật liệu nổ cỡ nhỏ, trang bị tác chiến đơn binh, thậm chí trong góc còn có cả một cỗ pháo phản lực kiểu kéo.
Đây chính là nhà kho của ông chủ.
Cũng là trung tâm thương mại mà Kiều Kiều yêu thích.
"Ông chủ, tôi cần trang bị lợi hại hơn một chút."
Kiều Kiều không rành về súng ống, dù sao nghe theo lời khuyên của ông chủ thì không bao giờ sai.
"Vậy cái này thì sao?"
Ông chủ suy nghĩ một chút rồi lấy từ trên giá xuống một khẩu súng màu đen.
"UMP45, nếu cậu chơi game thì sẽ rất quen thuộc với nó. Súng tiểu liên cỡ đạn .45 ACP do công ty HK sản xuất năm 1998, chiều dài tổng thể 695mm, trọng lượng 2.5kg, sở hữu hộp tiếp đạn 25 viên, tốc độ bắn tối đa đạt gần 700 viên mỗi phút, trong phạm vi 50 mét thì có thể nói là không có đối thủ."
Ông chủ nhẹ nhàng vuốt ve khẩu súng này, giống như đang vuốt ve một chú mèo đang say ngủ.
"Ngoài ra, khẩu súng này sử dụng cơ chế bệ khóa nòng tự do, để đảm bảo độ chính xác khi bắn, nó dùng chế độ khai hỏa từ bệ khóa nòng đóng."
"Nếu lắp thêm bộ giảm tốc độ bắn thì tốc độ sẽ giảm xuống, nhưng độ chính xác sẽ được cải thiện."
"Ở phía trên đỉnh súng, hai bên trái phải của ốp lót tay và phía dưới có thể dễ dàng lắp ray RIS. Chỉ cần là thiết bị hỗ trợ cho súng đúng tiêu chuẩn thì đều có thể lắp lên ray, bao gồm ống ngắm, đèn chiến thuật, thiết bị ngắm laser các loại."
"Giá chỉ cần chín mươi nghìn Yên, nếu Kiều quân muốn mua, tôi còn có thể tặng kèm cho cậu hai trăm viên đạn."
Ông chủ nói một lèo, sau đó nạp đạn nhanh thoăn thoắt rồi đặt súng vào tay Kiều Kiều.
Ước lượng trọng lượng một chút, Kiều Kiều trả lại khẩu súng cho ông chủ.
"Ừm, tuy cảm giác rất tốt, nhưng hỏa lực hình như vẫn hơi thiếu."
Cậu lộ vẻ hơi buồn phiền.
"Còn thứ nào lợi hại hơn không?"
"Lợi hại hơn?"
Ông chủ ngẩn người.
Nhưng không nói gì.
Ông liếc nhìn Kiều Kiều, tiếc nuối đặt khẩu UMP45 trong tay về lại giá.
Sau đó lấy ra khẩu súng thứ hai.
Đây là một khẩu súng shotgun.
"Súng shotgun quân dụng 18.4mm kiểu Hùng Ưng 982 do Công nghiệp Phương Bắc sản xuất, sử dụng khoang đạn nạp kiểu bơm, chiều dài 876mm, trọng lượng chưa đến 3kg, có hộp tiếp đạn 5 viên."
"Mặc dù là mẫu sao chép, nhưng nòng súng được xử lý phốt phát hóa màu đen để chống gỉ, tăng cường khả năng chống ăn mòn, khả năng ẩn nấp, còn giảm bớt trọng lượng, đây là thứ tôi phải vất vả lắm mới lấy được đấy."
"Chỉ cần mười hai vạn Yên là có thể mang về nhà, giá cả rẻ bèo."
Nhận lấy khẩu shotgun từ tay ông chủ, Kiều Kiều nghiêm túc ướm thử.
Trọng lượng tốt, cảm giác tay cũng rất xuất sắc, chỉ là...
"Còn loại nào uy lực lớn hơn không?"
Kiều Kiều trả súng lại cho ông chủ rồi hỏi.
"?"
Khẩu súng trong tay ông chủ suýt chút nữa rơi xuống đất.
Kiều Kiều rơi vào sự phiền não.
Cậu cảm thấy shotgun thực ra đã rất khá rồi.
Khẩu súng lục mà Kiều Kiều tự cải tạo cũng sử dụng đạn nổ.
Dù sao cậu cũng không phải là binh sĩ chuyên nghiệp.
Loại vũ khí không cần nhắm kỹ mà vẫn có thể tiêu diệt mục tiêu này dùng rất thuận tay.
Chính vì vậy, cậu hiểu rõ giới hạn của shotgun.
Ví dụ như.
Oán linh trốn sau bức tường, chuẩn bị tập kích Kiều Kiều.
Vậy thì dù cậu có phản ứng kịp, đạn cũng không thể xuyên thủng tường để gây sát thương cho oán linh.
Lúc này.
Nếu sở hữu vũ khí có thể phá vỡ sự phong tỏa của bức tường.
Thì sẽ rất an tâm.
"Cái này cũng không được sao..."
Ông chủ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về mức độ nguy hiểm của Kiều Kiều.
Dù nói thế nào đi nữa.
Sử dụng vật liệu nổ mạnh ở một thành phố lớn như Tokyo vẫn là rất nguy hiểm.
Có thể sẽ tự làm bị thương chính mình.
Tuy nhiên.
Ông chủ nghĩ ngợi một hồi rồi chỉ về phía khối hàng to đùng trong góc phòng.
"Pháo phản lực kiểu kéo nhẹ 107mm kiểu 63, sở hữu ba hàng ống định hướng, 12 nòng pháo, cơ cấu nâng hạ kiểu bánh răng cung tròn, cơ cấu hướng là cấu trúc trục vít, sử dụng ống ngắm của pháo không giật 75mm kiểu 56."
"Mặc dù là thứ được thiết kế từ gần 60 năm trước, nhưng cho đến tận hôm nay, thứ này vẫn đang được sử dụng ở các khu vực chiến loạn trên khắp thế giới. Cái này chính là lấy về từ chiến trường đấy."
"Tôi đã sửa chữa lại một chút, ước chừng vẫn có thể dùng thêm hai ba lần nữa."
"Cậu đừng thấy hình dáng nó có vẻ lỗi thời, nhưng chính cái hình dáng này mới có thể khiến nó ẩn giấu trong nông cụ, tạp vật."
"Đương nhiên, ưu điểm lớn nhất của nó là rẻ. Bệ pháo kèm theo 24 viên đạn dược, chỉ cần 35 vạn Yên, rẻ và thiết thực."
"Phải biết rằng, tại các chiến trường ở khu vực tương đối lạc hậu, thứ này chính là báu vật được gọi chung là ba đại thần khí cùng với RPG-7 và AK-47 đấy."
Ông chủ vỗ vỗ vào cỗ pháo phản lực kiểu kéo đó, như thể đó là tinh hoa tâm huyết của chính mình.
"Cái này khá đấy."
Mắt Kiều Kiều sáng lên.
Cậu nhìn kỹ cỗ pháo phản lực kiểu kéo này.
Trên thân pháo màu xanh đậm có nhiều vết trầy xước và bong tróc sơn do sử dụng.
Miệng pháo hơi đen, phần dùng để kéo cũng rõ ràng là đã được sửa chữa lại.
Trên bánh răng và trục vít dùng để xoay hướng vẫn còn dầu máy màu vàng nhạt, mang theo một mùi vị thoang thoảng.
Nhìn miệng pháo đen ngòm, Kiều Kiều cảm thấy một sự an tâm.
Nếu là trang bị này, dù sau tường có oán linh thì cũng có thể tiêu diệt nó trong một phát bắn nhỉ.
Tuy nhiên, vấn đề mang theo...
Kiều Kiều cân nhắc một chút.
Cậu không có bằng lái, đương nhiên cũng không có món đồ xa xỉ như xe hơi.
Mang pháo phản lực kiểu kéo lên tàu điện ngầm có lẽ hơi phiền phức.
Để trong cốp xe taxi?
Hay là cứ thế kéo lê đi?
Không không không, Kiều Kiều vẫn là người rất có thường thức, sẽ không làm ra loại hành vi nhìn qua đã thấy đầy vấn đề như thế này.
Vì vậy cậu quyết định tìm thời gian mua một chiếc xe máy nhỏ.
Đến lúc đó có thể treo pháo phản lực đằng sau xe máy, thuận tiện cho việc mang theo.
Thú thật, Kiều Kiều đã cân nhắc việc mua xe máy từ lâu rồi.
Ở Nhật Bản, bằng lái xe máy chỉ cần một cuối tuần là lấy được, chi phí khoảng hai vạn Yên.
Còn bằng lái xe hơi thì ít nhất cũng phải tốn 35 vạn Yên tiền học phí, lại còn phải tốn rất nhiều thời gian.
Chưa kể đến các giới hạn độ tuổi các thứ.
Thế nên Kiều Kiều không mua xe hơi.
Chỉ thi bằng lái xe máy.
Vẫn là loại cấp thấp nhất.
Chỉ có thể chạy trong tốc độ 30 km/h.
Nhưng thế cũng đủ rồi.
Giờ nhìn lại,Đáo thị (đúng là) có thể hạ quyết tâm mua một chiếc xe máy rồi.
Kiều Kiều trước đó đã xem qua gần xong rồi.
Chiếc Vino-50 của Yamaha, mặc dù là xe máy dành cho nữ, dung tích động cơ cũng chỉ có 50 phân khối.
Nhưng lại bất ngờ có cấu hình cao cấp như phun xăng điện tử, làm mát bằng nước, 3 van, 4 thì.
Khi chạy với tốc độ 30 km/h, mức tiêu thụ nhiên liệu trên 100km chỉ dưới 1.5 lít.
Quan trọng nhất là giá chỉ cần 25 vạn Yên (đã bao gồm thuế).
Có thể nói là rẻ và thiết thực.
"Thế nào?"
Ông chủ thấy ánh mắt Kiều Kiều đã thay đổi, liền biết là chắc chắn xong rồi.
"Ừm, lấy cái này đi."
Kiều Kiều gật đầu, vẻ mặt vô cùng hài lòng.
Chắc hẳn cô nàng Vu nữ Asano nhìn thấy khẩu pháo khiến người ta an tâm này cũng sẽ lộ nụ cười nhỉ.
Cậu tin chắc là như vậy.