- Lấy đức mà báo đức ; lấy sự ngay thẳng mà báo oán. Khổng-tử
- Lấy đức hơn người thì mạnh, lấy của hơn người thì dữ, lấy sức hơn người thì mất. Lỗ-cung-Công
- Lấy sức mà phục người thì không phải là tâm phục vậy. Lấy đức mà phục người thì trong lòng vui vẻ mà thành-phục vậy. Mạnh-tử
- Nghe lầm-lỗi của người như nghe tên cha mẹ. Tai có thể được nghe, miệng không thể được nói vậy. Mã-Viện
- Người thượng-sĩ không tranh, kẻ hạ-sĩ ưa tranh. Phàm việc nên giữ nhân-tình, sau này cũng thấy tốt. Lão-tử
- Xử-sự mà chịu khuất-mình thì ở với ai cũng được. Nếu giữ cái nết hiếu-thắng, thì thường gặp những hạng hay đối-địch với mình. (Cổ văn)
- Chê điều lỗi của người, cũng nên tìm vào chỗ chủ ý, chẳng nên căn cứ vào hình-tích ngoài ; khen điều thiện của người, chỉ nên căn cứ vào hình-tích ngoài, cần chi tìm vào chỗ chủ tâm. Vương-kính-Thủy
- Không nên có lòng hại người nhưng lại không thể không đề phòng người. Thà rằng bị người lừa dối chớ đừng đem sự lừa dối mà đón trước người. Hồng-tự-Thành
- Nếu người ta dùng sự cứng-rắn thì ta lấy cái mềm-dẻo để thắng ; nếu người ta dùng mưu-mô thì ta lấy tấm lòng thành để cảm-hóa ; nếu người ta lấy cái hung-hăng thì ta dùng lời-lẽ giảng giải để khuất-phục. Trong thiên-hạ không còn có việc khó xử nữa. Cao-đạo-Thuần
- Chỉ có những người có sự cương-quyết mới có thể có cái dịu-dàng thật sự. La Rochefoucauld
- Nếu tôi nắm tất cả sự thật trong tay tôi, tôi rất thận-trọng để mở ra cho mọi người xem. Fontenelle
- Không nên nói đến sợi dây trong nhà người bị treo cổ. Cervantes
- Cái lối đùa-giỡn của tôi là nói sự thật. Đó là lối đùa giỡn hay nhất trên đời. G. B. Shaw
- Phải thấy hai lần để thấy đúng ; chỉ thấy một lần để thấy đẹp. H. F. Amiel