Tự Do Phiêu Lãng Trong Giang Hồ Võ Hiệp

Lượt đọc: 4714 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 70
Luyện hóa Trung Châu Bát Phương Lục Hợp (mười)

❊ ❊ ❊

"Người này lại chính là Thái tổ Lưu Bình!"

Dương Dịch đứng trong đại sảnh, sau khi nghe đoạn đối thoại giữa Dương Thận Hành và "Nhân hoàng Lưu Hạ", mới hiểu rõ thân phận người trước mắt. "Trách không được ta cảm thấy khí tức Lưu Hạ hôm nay có chút không đúng, hóa ra là đồ giả mạo!"

Dương Dịch ngước mắt nhìn Lưu Bình vẻ mặt đầy bá khí, phát hiện khí tức người này ngưng hậu, như vực sâu như biển cả, lại là một cao thủ hiếm thấy, hiển nhiên là bậc Vô thượng Đại tông sư. Đối với nhân vật Lưu Bình này, Dương Dịch từng tìm hiểu rất kỹ, dù sao cũng là quân chủ khai quốc, sử sách tất nhiên phải ghi chép cẩn thận, muốn không biết cũng khó.

Thế nhưng mãi đến hôm nay, hắn mới được nhìn thấy chân diện mục của Lưu Bình.

Năm đó Thái tổ Lưu Bình cùng Tiên thiên Đại thánh Dương Thận Hành, hai quân thần hợp sức vì muốn ổn định xã tắc, bình định thiên hạ, không biết đã trải qua bao nhiêu ác chiến, mới đổi lấy giang sơn gấm vóc của Đại Hán hiện nay. Lưu Bình vốn là một đời hùng tài, thời bấy giờ, võ công mưu lược của hắn ngoài Dương Thận Hành ra thì có thể nói là vô song không đối thủ.

Nhưng vì có một con quái vật như Dương Thận Hành, ngay cả khi Lưu Bình đã trở thành quân chủ khai quốc của Đại Hán, vẫn cứ là ăn không ngon, ngủ không yên. Kể khắp các đời đế vương, tuyệt không ai cam lòng dưới trướng người khác, Lưu Bình tâm cao khí ngạo, từ trước đến nay không chịu thua ai, bên cạnh giường ngủ làm sao chịu nổi một con mãnh hổ như Dương Thận Hành đang say giấc?

Nhưng dù có không chịu nổi đến đâu, hắn cũng phải bấm bụng mà nhịn. Bản lĩnh của Dương Thận Hành, trên trời dưới đất, bát hoang cửu u, không ai là không biết, hắn có không cam lòng đến mấy thì vẫn phải nhịn.

Khi xưa lúc mời Dương Thận Hành xuất sơn, hắn đã đồng ý với điều kiện của Dương Thận Hành, thừa nhận tư tưởng "Thiên hạ là thiên hạ của người trong thiên hạ, không phải thiên hạ của một nhà một họ" của Dương Thận Hành. Nhưng chờ đến khi thiên hạ thái bình, tư dục muốn nắm giữ tất cả trong tư tưởng đế vương không thể kiềm chế được mà trào dâng trong lòng hắn. Những yêu cầu của Dương Thận Hành khi xưa, hắn đáp ứng chỉ là kế sách tạm thời, trong lòng nghĩ thầm: "Sau này nếu đã giành được thiên hạ, làm thế nào để thi hành chính sách, chẳng phải đều do một mình ta quyết định sao?"

Thế nhưng sau nhiều năm cộng sự với Dương Thận Hành, hắn rốt cuộc cũng có nhận thức tỉnh táo về sự đáng sợ của Dương Thận Hành, lòng kiêng dè đối với Dương Thận Hành ngày càng đậm, đến cuối cùng thậm chí phát triển thành sợ hãi và kinh hãi. Mặc dù biết rõ Dương Thận Hành phẩm hạnh cao khiết, sẽ không gây uy hiếp cho đế vị của mình, nhưng bên cạnh cứ lảng vảng một con mãnh thú như thế, cho dù biết nó không ăn thịt người, bản thân cũng sẽ cảm thấy bị đè nén không chịu nổi về mặt tâm lý.

Cho nên sau khi chấp chính nhiều năm, Lưu Bình sáng tạo ra tuyệt học đế vương "Long Quyền Chiến Kinh", sau khi để lại võ kinh cho Lưu Hạ, liền mang theo một đám thuộc hạ phá không mà đi, với khí thế ngút trời chuẩn bị lên Thiên giới chinh chiến một phen, định lật đổ Thiên đế, tự mình làm Thiên đế. Hắn thà lên trời tranh giành đế vị với Đế Hình, chứ không muốn đối mặt trực tiếp với Dương Thận Hành!

Lần đi này mấy chục năm không có tin tức, không ngờ hôm nay lại xuất hiện tại lễ mừng thọ của Dương Thận Hành. Rốt cuộc mấy chục năm qua đã xảy ra chuyện gì trên người hắn, người ngoài khó mà biết được, nhưng hắn có thể đột phá thành Vô thượng Tông sư chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi này, đủ thấy cơ duyên ngộ tính của hắn quả thực đáng kinh ngạc.

Nhưng dù công lực của hắn có cao hơn mười lần, trong mắt Dương Dịch lúc này cũng chẳng qua là kẻ tự tìm đường chết, bây giờ muốn lấy mạng hắn quả thực dễ như trở bàn tay, đối với Dương Thận Hành mà nói, nếu muốn giết Lưu Bình, lại càng dễ như trở bàn tay. Cũng vì vậy, Dương Dịch thật sự không biết hắn rốt cuộc có cậy nhờ gì mà dám xuất hiện tại Thái sư phủ.

"Thận Hành!" Lưu Bình cười ha hả: "Đời ta chưa bao giờ làm chuyện không nắm chắc, hôm nay ta đã xuất hiện, thì tất nhiên có lý do xuất hiện." Hắn nhìn Dương Thận Hành một cái, chậm rãi ngồi xuống một chiếc ghế, "Thận Hành à, chớp mắt mấy chục năm đã trôi qua, ngươi làm Thái sư cũng lâu rồi, đã đến lúc đổi người mới!"

Nỗi bi thương của Dương Thận Hành dần thu liễm, nhìn Lưu Bình lắc đầu nói: "Bệ hạ, ngài là Tiên đế, không phải Hiện đế, ngài không thể bãi miễn chức Thái sư của ta."

Lưu Bình cười nói: "Chuyện này dễ thôi!" Hắn khẽ nói: "Lưu Linh, đem dụ chỉ của đương kim hoàng đế ra đây, đọc cho Thận Hành nghe một chút."

Thái giám Lưu Linh phía sau Lưu Bình cung kính đáp: "Tuân lệnh!"

Hắn cúi đầu lấy từ trong tay áo ra một cuộn trục, sau khi chậm rãi mở ra, dùng giọng the thé đọc: "Sắc lệnh: Thái sư Dương Thận Hành tuổi già sức yếu, mắt hoa tai lãng, sớm lệnh tối sửa, chính vụ khó phân, ở chốn triều đường mà ăn không ngồi rồi, quả thực là kẻ vô dụng. Nay vì chấn hưng triều cương, răn đe bá quan, đặc biệt miễn trừ chức Thái sư của Dương Thận Hành, để làm gương cho người sau. Khâm thử."

Khi thái giám Lưu Linh đọc dụ chỉ, thần tình trên mặt Dương Thận Hành liên tục thay đổi, chờ khi dụ chỉ đọc xong, Dương Thận Hành chợt cười lớn: "Đa tạ bệ hạ đã thấu hiểu tâm tư lão thần."

Ông nhìn Lưu Bình, lắc đầu thở dài: "Bệ hạ, ngài hà tất phải làm vậy? Chức Thái sư đương triều này ta làm hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì, ngài có thể để con trai ngài bãi miễn chức Thái sư của ta, nhưng vị trí Môn chủ Nho môn thì ngài không thể động tay động chân."

Lưu Bình cười nói: "Tâm nguyện cả đời của Môn chủ Nho môn chính là trị quốc bình thiên hạ, mà nếu ta lấy sinh tử của vạn dân thiên hạ ra làm điều kiện trao đổi, bắt Thận Hành từ bỏ vị trí Môn chủ Nho môn, ngươi từ hay không từ?"

Dương Thận Hành nói: "Xin được nghe chi tiết."

Lưu Bình nói: "Thận Hành, ta đã cắm Hoán Linh Trụ khắp mười chín châu Đại Hán, câu thông địa mạch, bao hàm tam giới, hình thành một đại trận khoáng thế(vô tiền khoáng hậu). Trận pháp này nếu khởi động, có thể mượn linh khí địa mạch của mười tám châu, luyện hóa toàn bộ Trung Châu."

Hắn cười nói: "Thận Hành, dù chiến lực của ngươi kinh người, nhưng cũng không thể bảo vệ được bách tính toàn bộ Trung Châu. Huống hồ địa mạch linh khí của mười tám châu đất đai rộng lớn đã khó mà tưởng tượng nổi, ngươi nếu vận công phản kháng, tất sẽ chấn chết hết thảy bách tính của mười tám châu, đến lúc đó ức vạn sinh linh thảm chết, đó đều là tội nghiệt của ngươi!"

Dương Thận Hành thản nhiên nói: "Bệ hạ chẳng lẽ dùng sinh mệnh của bách tính mười chín châu để ép ta từ bỏ vị trí Môn chủ Nho môn sao?"

Lưu Bình gật đầu: "Không sai, đây là thứ nhất."

Dương Thận Hành hỏi: "Thứ hai là gì?"

Lưu Bình nói: "Thứ hai, xin Thận Hành rời khỏi nhân gian thế, đừng ở lại nhân gian nữa. Tam giới rộng lớn, cớ sao ngươi cứ phải ở lại nhân gian?"

Dương Thận Hành chậm rãi gật đầu: "Ta hiểu rồi. Dám hỏi bệ hạ, nếu ta từ bỏ vị trí Môn chủ Nho môn, Môn chủ đời kế tiếp có phải là môn nhân Lý học không?"

Lưu Bình vỗ tay cười nói: "Quả nhiên không gạt được Thận Hành." Hắn lớn tiếng nói: "Không sai, chính là môn nhân Lý học."

"Hóa ra là vậy!" Dương Dịch đứng bên cạnh cười nói: "Ta còn đang thắc mắc, sao trong Nho môn đến nay vẫn còn truyền nhân Lý học, hóa ra là quân cờ ngươi để lại, đúng là tính toán kỹ lưỡng thật."

Lưu Bình quay đầu nhìn Dương Dịch, liên tục tán thưởng: "Hổ phụ vô khuyển tử, hổ phụ vô khuyển tử! Thận Hành, ngươi sinh được đứa con tốt quá! Thời gian trước, ta từng lệnh cho người truy sát hắn vài lần, lần nào cũng công dã tràng, vì thế mà còn tổn thất cả tính mạng của một vị Đại tông sư, Thận Hành, đứa con trai thứ ba này của ngươi thật sự đáng nể đấy!"

Dương Thận Hành đối với lời khen ngợi của Lưu Bình dành cho Dương Dịch thì thờ ơ, chỉ chằm chằm nhìn vào mắt Lưu Bình, khẽ hỏi: "Bệ hạ, ức vạn sinh linh này, ngài thực sự xuống tay được sao?"

Lưu Bình thản nhiên, cười nói: "Phải là ngươi có xuống tay được hay không mới đúng." Hắn nhìn Dương Thận Hành, lạnh lùng nói: "Nắm giữ triều chính lâu như vậy rồi, ngươi cũng nên nghỉ ngơi một chút đi!"

Dương Thận Hành trầm mặc một lát sau, cung kính nói: "Đã như vậy, xin nhận một lạy của Thận Hành!"

Khi thân hình Dương Thận Hành cúi xuống, mặt Lưu Bình đột ngột biến sắc, quát lớn: "Ngươi dám..."

"Ầm!"

Trong một lạy của Dương Thận Hành, một luồng dao động vô hình sinh ra, bao vây trọn vẹn Lưu Bình và Lưu Linh, sau đó không gian chấn động, vỡ vụn, tiêu diệt, biến mất...

Lưu Bình và Lưu Linh, trong một lạy của Dương Thận Hành, phút chốc hóa thành tro bụi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:608
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.