Khi Dạ Thương vừa hét lên, nam tử trung niên đã xông tới, tung một quyền về phía Dạ Thương.
Không kịp lùi lại, Dạ Thương cắm Luân Hồi thương sang một bên, vươn tay tung ra một chưởng Trấn Nhạc Thủ.
Bành!
Dạ Thương bị nam tử trung niên kia chấn bay, cánh tay truyền đến cơn đau nhói, hắn biết cánh tay phải của mình đã gãy, xương bàn tay cũng bị chấn nứt.
Sau khi tiếp đất, Dạ Thương dùng lực ở eo, bật người nhảy lên, tay trái phóng Xuyên Thiên Mâu về phía Thanh Dực Ưng, sau đó nhặt lại Luân Hồi thương rồi chạy về phía trước.
Xuyên Thiên Mâu bay ra cực nhanh, xuyên thủng cổ của Thanh Dực Ưng, rồi bắn vào một tảng đá lớn ở xa tít, đánh vỡ cả tảng đá.
Đây là do Dạ Thương đang vội vàng nên không vận thêm chấn động lực, nếu không thì Thanh Dực Ưng không chỉ bị xuyên thủng một lỗ trên cổ mà là nát bấy cổ rồi.
Tình cảnh của Dạ Thương hiện tại vô cùng nguy cấp, mấy nam tử đang lao về phía hắn, may mà nam tử trung niên kia đang ôm Miêu Thiếu Quân để chữa thương cho cậu ta.
Dạ Thương dựa vào Long Dược Bộ né tránh đòn tấn công của mấy người kia, tiếp tục lao về phía trước.
Thiên Vũ đi theo phía sau Dạ Thương, hai cánh dang rộng lướt đi, vỗ vào những kẻ đang vây đánh Dạ Thương, đây cũng là lý do chính khiến Dạ Thương có thể xông ra khỏi vòng vây.
Với sự giúp đỡ của Thiên Vũ, sau khi Dạ Thương thoát ra khỏi vòng vây của mấy kẻ đó, liền lao về phía đống đá, nhặt Xuyên Thiên Mâu lên rồi cắm vào bên hông, sau đó tiếp tục lao lên: "Thiên Vũ, cất cánh, nhanh!"
Thiên Vũ nghe lời Dạ Thương, vỗ mạnh đôi cánh rồi cất cánh bay lên, Dạ Thương giậm chân xuống đất, thân mình phóng vút lên không trung, tay trái nắm chặt lấy móng vuốt của Thiên Vũ.
Xuy!
Sau lưng Dạ Thương bị một thanh trường kiếm phóng tới đâm trúng, móng vuốt của Thiên Vũ cũng bị một thanh chiến đao ném tới cắt bị thương, may mà Thiên Vũ đã cất cánh thuận lợi.
Nhanh chóng bay cao lên bảy tám trượng, né tránh phạm vi tấn công của các loại vũ khí được ném tới, Thiên Vũ dùng móng vuốt hất nhẹ Dạ Thương lên, sau đó hạ thấp thân mình đón lấy Dạ Thương, rồi bay nhanh đi.
"Ực!" Dạ Thương gầm nhẹ một tiếng, quá đau!
Thiên Vũ động tác quá kịch liệt, Dạ Thương đã gãy tay phải, dày vò thế này sao không đau cho được, hơn nữa bên hông còn đang cắm một thanh trường kiếm nữa!
"Thằng nhãi, bất kể ngươi trốn đi đâu, ta, Diêu Vạn Lý, nhất định sẽ băm vằm ngươi thành vạn mảnh." Nam tử trung niên đang ôm Miêu Thiếu Quân gầm lên một tiếng, đồng thời ôm Miêu Thiếu Quân leo lên lưng Thanh Dực Ưng, đuổi theo phía Dạ Thương.
Con Thanh Dực Ưng này tốc độ rất nhanh, về cấp bậc đã vượt qua con mà Dạ Thương từng gặp trước kia.
May mà tốc độ của con Thanh Dực Ưng này cũng chỉ ngang ngửa Thiên Vũ, một con bay một con đuổi, khoảng cách không bị rút ngắn.
Dạ Thương không lo lắng, trước khi điều khiển Thiên Vũ cất cánh hắn đã nghĩ đến điểm này, cho nên mới phóng Xuyên Thiên Mâu về phía Thanh Dực Ưng. Nếu không phải vì muốn thoát thân thuận lợi, Xuyên Thiên Mâu của Dạ Thương hoàn toàn có thể lấy mạng Miêu Thiếu Quân.
Sau ba bốn trăm dặm, tốc độ của Thanh Dực Ưng giảm xuống, vết thương trên cổ liên tục chảy máu, đã tiêu hao của nó rất nhiều sức lực, nam tử trung niên Diêu Vạn Lý có thúc giục thế nào cũng vô dụng.
Diêu Vạn Lý vô cùng tức giận, hắn là hộ pháp của Thanh Thủy Tông, lần này hắn đi cùng thiếu tông chủ ra ngoài rèn luyện, tiện thể tìm kiếm Kim Ti Báo.
Trong quá trình tìm kiếm Kim Ti Báo, họ nhìn thấy một con phi hành yêu thú bay qua trên không trung, đó chính là Thiên Vũ.
Diêu Vạn Lý không thể bay để truy kích, phi hành yêu thú của riêng hắn cấp bậc thấp, không đuổi kịp Thiên Vũ, còn Thanh Dực Ưng lại là của Miêu Thiếu Quân.
Họ men theo quỹ đạo bay của Thiên Vũ mà đuổi theo, hy vọng tìm được sào huyệt của Thiên Vũ.
Khi Diêu Vạn Lý dẫn đệ tử Thanh Thủy Tông tìm được Thiên Vũ, đúng lúc nhìn thấy Dạ Thương săn giết Kim Ti Báo, vốn tưởng là chuyện vui, kết quả lại xảy ra chuyện vừa rồi.
Diêu Vạn Lý chỉ cần một cơ hội, một cơ hội để Thanh Dực Ưng áp sát Thiên Vũ, như vậy hắn có thể phi lướt qua. Tu vi Tứ giai Phân Thần kỳ của hắn có thể phi lướt trong thời gian ngắn, thế nhưng Thanh Dực Ưng đã tung hết tốc độ, thậm chí còn kích phát cả tiềm năng sinh mệnh, nhưng vẫn vô dụng, trơ mắt nhìn Thiên Vũ bay xa dần.
Nhìn Thanh Dực Ưng biến thành chấm đen rồi mất hút, Dạ Thương thở phào nhẹ nhõm, tay trái vòng ra sau lưng, định rút thanh trường kiếm đang cắm bên hông ra.
Dạ Thương trúng một kiếm này với lực ném rất mạnh, nếu không phải thân thể Dạ Thương cứng cáp, cơ eo vận lực triệt tiêu được một phần lực đạo, thì kiếm này đã đâm xuyên qua Dạ Thương rồi, ngay cả như vậy cũng đã cắm vào sâu nửa thước.
Nghiến răng, Dạ Thương từ từ rút thanh trường kiếm ra khỏi cơ thể, mặt Dạ Thương tái mét, trường kiếm cọ vào xương sườn rút ra, nỗi đau đó không cần phải nói.
Nhẫn nhịn đau đớn, Dạ Thương lấy rượu ra, một tay rất vất vả rửa sạch vết thương, rồi bôi thuốc.
Xử lý xong vết thương bên hông, Dạ Thương mới đi kiểm tra thương thế tay phải.
Vừa kiểm tra, Dạ Thương cười khổ một tiếng, xương bàn tay toàn bộ bị chấn nứt, cẳng tay trực tiếp gãy làm hai đoạn, chuyện này cần một khoảng thời gian mới hồi phục được.
Bay một chốc, Dạ Thương bảo Thiên Vũ hạ cánh, lúc chạy trốn hắn phát hiện phía trên móng vuốt của Thiên Vũ cũng bị một thanh chiến đao làm bị thương, cần kiểm tra một chút, ngoài ra máu của Kim Ti Báo cũng cần thu lấy.
Sau khi Thiên Vũ hạ cánh, Dạ Thương phát hiện Thiên Vũ bị thương không nghiêm trọng, trên móng vuốt bên phải bị chém một vết sâu ba tấc, dài khoảng nửa thước, lúc này đã không còn chảy máu nhiều, nhưng Dạ Thương đau lòng không thôi.
Trong lòng Dạ Thương, Thiên Vũ không phải là yêu thú được thuần hóa, mà là đồng bạn, là đồng bạn có thể sống chết có nhau! Hôm nay nếu không phải có Thiên Vũ, mình đã cầm chắc cái chết.
Tình huống hôm nay, Dạ Thương hiểu rất rõ, cho dù mình có giao ra Kim Ti Báo, Miêu Thiếu Quân đó cũng sẽ không buông tha cho mình, đây cũng là lý do hắn ra tay tàn nhẫn.
Dạ Thương bôi thuốc cho Thiên Vũ, xé một mảnh nội y băng bó cho Thiên Vũ, rồi đút cho Thiên Vũ uống một ít rượu. Sau đó lấy thi thể Kim Ti Báo từ nhẫn trữ vật ra, thu tâm đầu huyết của Kim Ti Báo vào bình ngọc, thu máu thường vào hai cái vò bằng ngọc, rồi bỏ thêm Tam Diệp Thảo vào trong. Tam Diệp Thảo là nguyên liệu cấp thấp, đối với luyện đan không có tác dụng gì, nhưng lại có thể khống chế máu không bị đông lại, đây là thứ Dạ Thương đã chuẩn bị từ trước.
Giải quyết xong vết thương của Thiên Vũ và chuyện máu Kim Ti Báo, Dạ Thương làm một cái nẹp cố định tay phải cho mình, lúc này mới điều khiển Thiên Vũ cất cánh.
May mà trước khi chiến đấu Dạ Thương và Thiên Vũ đều đã ăn uống, nên đi đường không vấn đề gì.
Biết đây là địa bàn của Thanh Thủy Tông, đêm nay Dạ Thương cũng không dừng lại nghỉ ngơi, điều khiển Thiên Vũ đi được vài ngàn dặm, trời sáng mới hạ cánh nghỉ ngơi.
Thiên Vũ bay suốt một đêm, trạng thái vẫn rất tốt, vết thương cũng đã hồi phục, đây chính là sự mạnh mẽ của dị thú.
Tuy tay không tiện, Dạ Thương vẫn làm thịt nướng cho Thiên Vũ, rồi nghỉ ngơi hai canh giờ mới xuất phát.
Dạ Thương ở trên lưng Thiên Vũ tu luyện Vạn Đạo Bảo Điển và Thánh Đỉnh Kinh, lần này cánh tay hắn hồi phục không nhanh bằng lần trước, trước hết là vì cánh tay hoàn toàn gãy lìa, ngoài ra hắn cũng không còn Thông Lạc Đan, may mà Vạn Đạo Bảo Điển đã tiến giai đến Cường Gân giai, năng lượng không ngừng xung kích về phía tay phải, so với người thường thì hồi phục nhanh hơn gấp nhiều lần.
Vì bị thương không thể chiến đấu, Dạ Thương và Thiên Vũ toàn lực lên đường, không phân ngày đêm. Tuy nhiên Dạ Thương đau lòng Thiên Vũ, hễ thấy ổn thỏa là cho Thiên Vũ nghỉ ngơi.
Mất hơn ba ngày, Dạ Thương và Thiên Vũ đã quay lại Long Tuyền Biệt Viện, dẫn theo Thiên Vũ vừa hạ cánh, Dạ Thương bước vào Long Tuyền Biệt Viện.