Vạn Đạo Thành Thần

Lượt đọc: 1423 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 174
Không còn ai nữa

❊ ❊ ❊

"Ngày mai chắc chắn con sẽ rất kinh ngạc." Đại trưởng lão cười nói.

"Năm ngoái không tới, nếu không thì Dạ Thương chưa biết chừng lại là đệ tử của phong nào rồi?" Diệp Tử Linh liếc nhìn Liễu Dương Vũ rồi nói.

"Khụ khụ! Theo Cốc chủ tới Thái Tuyền phong vẫn tốt hơn, đến Tử Vi phong, nơi đó hoa lá rập rờn, chưa biết chừng sẽ thành ra cái dạng gì nữa." Đoạn Lôi ho khan một tiếng nói.

"Đoạn Lôi, huynh có ý gì, huynh coi thường Tử Vi phong của ta à?" Diệp Tử Linh vỗ mạnh lên tay vịn ghế, trừng mắt quát Đoạn Lôi.

"Được rồi, sao Tử Linh tính tình vẫn còn nóng nảy như thế?" Đại trưởng lão mở lời can ngăn, tất nhiên Diệp Tử Linh và Đoạn Lôi cũng chỉ là đấu khẩu mà thôi.

Diệp Tử Linh trừng mắt nhìn Đoạn Lôi rồi không nói gì nữa, nàng có thể phát cáu với Đoạn Lôi, nhưng với Đại trưởng lão thì phải giữ sự kính trọng.

Trong lúc mấy người đang nói chuyện, cuộc sát hạch vẫn tiếp tục diễn ra, rất nhanh hai ải đầu đã xong, bắt đầu tiến hành sát hạch ải thứ ba.

Yến Bắc Cực đứng dậy tuyên bố một quy tắc mới, kẻ nào gây ảnh hưởng tới người khác sẽ bị trực tiếp loại bỏ, vì trước đó đã có tiền lệ Tần Hải tấn công Dạ Thương vào năm ngoái, ông không muốn chuyện tương tự xảy ra nữa.

Sau ải này, một bộ phận đã bị loại, vẫn còn gần hai ngàn người.

Cuộc sát hạch hôm nay kết thúc, Dược Cốc đặc biệt phái đội chấp pháp cao cấp đi tuần tra tại Thảo Cốc.

Người dẫn đội đều là tu luyện giả tứ giai, quy cách cao hơn hẳn năm ngoái, chủ yếu là lo lắng người của Kim Viêm Môn tới gây rối, tân nhân là tương lai của một tông môn, dù ở thế lực nào cũng đều được coi trọng.

Dạ Thương bên này vẫn đang nỗ lực tu luyện, may mà trong nhẫn trữ vật của cậu có rượu, có thịt khô lại có cả Tích Cốc Đan, ở lại đây một khoảng thời gian cũng không thành vấn đề.

Trong thời gian này có không ít đệ tử Tụ Nguyên giai tìm tới, còn có cả người ở Ngưng Đan kỳ, họ đều biết chuyện kỷ lục Tụ Nguyên giai ở Đan Đỉnh Nhai bị phá, tuy nhiên những người này vừa tới nơi đã bị Từ trưởng lão cảnh cáo không được ồn ào.

Tu vi khôi phục, Dạ Thương liền đứng dậy luyện thương pháp và Trấn Nhạc Thủ, khi chân khí và năng lượng của Vạn Đạo Bảo Điển tiêu hao hết, cậu lại tiếp tục ngồi đả tọa khôi phục, thời gian đối với cậu không có ý nghĩa gì cả.

Ở độ cao năm ngàn mét phía trên đỉnh đầu Dạ Thương, Hoa Vân Bằng đang tĩnh lặng đả tọa, tình trạng của Dạ Thương ông nắm rõ trong lòng bàn tay. Ông luôn cảm thấy, Dạ Thương giống đệ tử của Vô Vi phong hơn, tâm không tạp niệm, leo Đan Đỉnh Nhai thì cứ leo, chỉ là ngắm phong cảnh, kỷ lục gì đó không quan trọng, giống như bây giờ luyện công chính là luyện công, ngoài những thứ này ra không còn gì khác.

Đến ban đêm, Dạ Thương lại ngoan ngoãn, cậu không muốn vì luyện thương pháp mà sơ sẩy rơi xuống, nếu vậy thì mạng nhỏ khó giữ, cậu đâu có biết mình hiện tại đang được bảo vệ.

Khôi phục đến trạng thái tốt nhất, cậu cảm thấy việc tu luyện chưa đầy hai ngày này còn hiệu quả hơn cả mười ngày trước của mình, tu vi tăng lên không ít đã đành, chân khí và năng lượng của Vạn Đạo Bảo Điển cũng vô cùng cô đọng.

Tâm trạng đại tốt, Dạ Thương lấy ra vò Thanh Huyết Nhưỡng cuối cùng mình còn giữ, mở nắp ra, rót cho mình một bát rồi uống cạn một hơi.

Lúc này, Hoa Vân Bằng trên đài cao năm ngàn mét đứng dậy, ông cũng muốn uống rượu.

Thân hình lóe lên hai cái, Hoa Vân Bằng đã xuất hiện trước mặt Dạ Thương.

"Á!" Dạ Thương hoảng sợ lùi lại mấy bước, suýt chút nữa rơi khỏi đài, cuối cùng phải dùng tay chống vào vách núi, nếu không thì thật sự đã rơi xuống rồi.

"Thằng nhóc nhà ngươi, sao gan dạ lại nhỏ như vậy?" Hoa Vân Bằng nhìn lên nhìn xuống đánh giá Dạ Thương một lượt rồi nói.

"Người dọa người, hù chết người đấy! Con không hề phát hiện có người từ bên dưới leo lên trên." Dạ Thương quay lại trên đài, lấy bát rượu ra rót cho Hoa Vân Bằng một bát.

"Bản tọa không phải leo lên, mà là từ bên trên bay xuống." Hoa Vân Bằng uống một ngụm rượu, đôi mắt lập tức trừng lên, rượu vừa thơm vừa quá mạnh.

"À, là Thái thượng trưởng lão!" Ban đầu Dạ Thương không để ý, cứ tưởng là đệ tử Dược Cốc leo Đan Đỉnh Nhai từ phía trên xuống. Đến khi chú ý nhìn kỹ, Dạ Thương mới nhận ra, cậu đã từng gặp Hoa Vân Bằng một lần rồi.

Hoa Vân Bằng lắc đầu, kéo vạt áo dài ngồi xuống, sau đó chỉ vào bát rượu, ra hiệu cho Dạ Thương rót đầy bát.

Thấy Hoa Vân Bằng không muốn nói chuyện, Dạ Thương trực tiếp rót rượu, rồi bản thân cũng uống.

Hai bát trôi xuống, Hoa Vân Bằng thở hắt ra một hơi, "Đúng là rượu ngon."

"Chỉ còn lại nửa vò này thôi, Thái thượng trưởng lão mang đi đi." Dạ Thương đậy nắp vò rượu trong tay lại, đưa cho Hoa Vân Bằng.

"Ngươi có việc gì cần bản tọa giúp không?" Hoa Vân Bằng nhìn nửa vò rượu trước mặt, cất tiếng hỏi.

"Không có, có việc gì con sẽ tự nỗ lực làm, vò rượu này chỉ là lòng hiếu kính đối với trưởng bối trong tông môn thôi." Dạ Thương lắc đầu nói.

"Vậy những việc ngươi không thể làm được thì sao?" Hoa Vân Bằng lại hỏi đuổi theo một câu.

"Nỗ lực làm, cuối cùng cũng sẽ làm được, không làm được, đó là do nỗ lực chưa đủ." Dạ Thương cất tiếng trả lời.

"Tu luyện cho tốt đi!" Hoa Vân Bằng đứng dậy, gật đầu với Dạ Thương rồi trực tiếp lóe thân rời đi. Lúc đi ông cũng không quên mang theo nửa vò rượu, ông quá hài lòng với câu trả lời của Dạ Thương, đồng thời cũng vô cùng kinh ngạc, tâm tư này đơn thuần mà chấp niệm đến đáng sợ.

Dạ Thương cũng không để ý tại sao Hoa Vân Bằng lại xuất hiện, Thái thượng trưởng lão của tông môn thần long thấy đầu mà không thấy đuôi, xuất hiện ở đây cũng là chuyện bình thường.

Đánh ra mấy chiêu Trấn Nhạc Thủ, tiêu hao sạch chân khí và năng lượng của Vạn Đạo Bảo Điển trong cơ thể, Dạ Thương lại tiếp tục tu luyện.

Tăng tiến tu vi mà không có tác dụng phụ, đây là chuyện rất khó có được, tốc độ còn sánh ngang với Tụ Linh Trận, mà lại không có tác hại của việc tu luyện trong Tụ Linh Trận.

Vào Tụ Linh Trận tu luyện có tác hại, tốc độ tu luyện thì nhanh thật, nhưng sẽ tạo ra hệ quả năng lượng hư phù, căn cơ không vững; ở Đan Đỉnh Nhai thì tuyệt đối không như vậy, cậu hơi thắc mắc, tại sao Dược Cốc lại đặt hạn chế điểm cống hiến cao như thế, nếu hạn chế thấp xuống một chút chẳng phải đệ tử tông môn đều có thể nhanh chóng tu luyện mà không có tác dụng phụ sao?

Tuy những vấn đề này hơi khó hiểu, nhưng Dạ Thương cảm thấy biến lợi ích thành thực lực chân thực mới là điều quan trọng nhất.

Trong lúc Dạ Thương tu luyện, Hoa Vân Bằng vẫn đang ngồi uống rượu trên đài cao năm ngàn mét, ông vẫn đang suy nghĩ về lời nói của Dạ Thương, đơn giản trực tiếp, việc gì cũng có thể xử lý một cách đơn giản, không làm được chính là do nỗ lực chưa đủ, ngôn từ đơn giản thô bạo, vấn đề bản thân không thể đột phá, liệu có phải cũng có thể làm như vậy không?

Trong sự trầm tư của Hoa Vân Bằng, thời gian chầm chậm trôi qua, ông biết vị trí mình đang ngồi bây giờ, không lâu nữa sẽ bị thằng nhóc bên dưới xông lên chiếm lấy, thậm chí còn xông lên cao hơn nữa.

Trời sáng rồi, dưới sự dẫn dắt của tầng lớp cao cấp Dược Cốc, mấy ngàn người hùng hổ kéo tới Đan Đỉnh Nhai, các thành viên tham gia sát hạch đều đứng dưới chân Đan Đỉnh Nhai.

Một số thành viên vốn có của Dược Cốc đã tới ngọn núi đối diện Đan Đỉnh Nhai, vì ở đó nhìn thấy rõ hơn.

Rất nhiều người muốn nhìn, một bóng dáng trên Đan Đỉnh Nhai.

Lúc này Dạ Thương đang luyện Truy Phong Thương Pháp, chịu đựng áp lực truyền tới từ Đan Đỉnh Nhai, luyện thương pháp càng dễ dàng phát hiện ra sơ hở và thiếu sót, phát hiện ra thiếu sót mới có thể hoàn thiện tốt hơn.

"Mình choáng, ở độ cao bốn ngàn tám trăm mét luyện thương pháp, đúng là không còn ai nữa." Sở Lăng Tiêu, người vừa kế nhiệm chức Phong chủ Cửu Âm phong, lẩm bẩm một câu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:153
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.