Trước một tòa nhà trúc khuất gió dưới chân Đan Đỉnh Nhai, Dạ Thương nhìn thấy vị trưởng lão canh giữ nơi này.
"Trưởng lão, đệ tử định lên Đan Đỉnh Nhai tu luyện." Dạ Thương cúi người chào vị trưởng lão mà mình chưa từng gặp mặt bao giờ này.
"Được, tên tuổi, cấp bậc đệ tử, để bản tọa kiểm tra một chút." Trưởng lão nhìn Dạ Thương nói.
Dạ Thương báo danh tính và ngọn núi mình thuộc về.
Sau đó trưởng lão nói số điểm cống hiến tông môn của Dạ Thương.
Dạ Thương có ba trăm điểm cống hiến tông môn, mỗi lần leo Đan Đỉnh Nhai bị trừ ba mươi điểm, tu luyện một ngày cũng tiêu hao ba mươi điểm.
Dạ Thương cũng không hỏi điểm cống hiến tông môn có được như thế nào, trực tiếp gật đầu với Dương Lôi: "Sư tỷ, tỷ về trước đi! Đệ muốn ở lại đây thử xem."
"Cũng được, sắp đến đại điển thu nhận đệ tử của tông môn rồi, không có ai tu luyện ở đây, cũng sẽ không có ai làm phiền đệ." Dương Lôi gật đầu.
Dạ Thương lên Đan Đỉnh Nhai liền bắt đầu leo.
"Lão Cửu, tình hình của ngươi tông môn đã thông báo xuống rồi, rất tốt. Tương lai của Dược Cốc phải dựa vào những người trẻ tuổi như các ngươi. Đây là đệ tử của ai trong Thái Tuyền Phong các ngươi vậy? Sao lại có đãi ngộ cấp Thiên?" Lão giả mang khí tức tàn dương trầm mặc này cất tiếng nói.
"Từ trưởng lão, đệ ấy là đệ tử thứ mười ba của sư tôn con, năm ngoái đệ ấy từng đến đây tham gia khảo hạch đại điển thu nhận đệ tử." Dương Lôi biết Từ trưởng lão tuổi tác đã cao, đã đi tới cuối chặng đường thọ nguyên.
Dương Lôi kể sơ lược tình hình của Dạ Thương cho Từ trưởng lão nghe.
"Bản tọa nhớ ra rồi, chính là tiểu tử Luyện Khí tầng ba năm ngoái, cứ cứng rắn dựa vào nghị lực chống đỡ đến cuối cùng. Một năm, chỉ mới một năm thôi mà đã đến trình độ này, thật không thể liên hệ lại với nhau. Tại sao đệ tử này lại có đãi ngộ cấp Thiên chứ?" Trong lòng Từ trưởng lão vẫn có chút không hiểu, nhưng ông biết tông môn sẽ không làm xằng bậy, Dạ Thương có đãi ngộ đệ tử cấp Thiên nhất định là có nguyên do.
"Chuyện này, cũng không giấu gì trưởng lão, Thập Tam đệ ấy tìm lại được Thánh Đỉnh Kinh thất truyền của Dược Cốc." Dương Lôi cũng không giấu giếm vị trưởng lão này, đã đến tuổi xế chiều mà vẫn ở đây cống hiến sức lực cuối cùng của mình, đó là điều đáng được tôn trọng.
"Hóa ra là vậy, trách không được Thiên Đỉnh Kinh tông môn đưa tới cho bản tọa nội dung lại không giống trước kia. Nếu thật sự đột phá, nó còn là ân nhân của bản tọa đấy." Từ trưởng lão nhìn về phía Dạ Thương đã bắt đầu leo trên Đan Đỉnh Nhai.
"Từ trưởng lão đừng nói vậy, ngài đã làm bao nhiêu việc cho tông môn, mọi người đều biết, ngài không nợ ai cả." Dương Lôi lên tiếng.
Trò chuyện với Từ trưởng lão vài câu, Dương Lôi liền rời đi. Nàng biết Dạ Thương sẽ không xuống nhanh đâu, Dạ Thương sẽ không để lãng phí ba mươi điểm cống hiến.
Trong đại điện của Thái Tuyền Phong, Liễu Dương Vũ ngồi ở vị trí chủ tọa, những cao tầng khác của Thái Tuyền Phong cũng đều có mặt. "Cung Huyền, lần thu nhận đệ tử này của Thái Tuyền Phong đều nhờ vào con cả đấy."
"Đệ tử đã rõ." Cung Huyền lên tiếng đáp.
"Lão Cửu, Thập Tam đến Đan Đỉnh Nhai, trực tiếp ở lại đó sao?" Liễu Dương Vũ lên tiếng hỏi, ông vừa hỏi qua nên biết Dương Lôi và Dạ Thương đã đến Đan Đỉnh Nhai.
"Vâng, ước chừng phải đợi một thời gian ạ." Dương Lôi gật đầu.
"Cửu sư muội, ngày mai là ngày sư tôn nhậm chức Cốc chủ, sao vào lúc này lại để Thập Tam ở lại Đan Đỉnh Nhai?" Cung Huyền có chút sốt ruột.
"Không sao, vi sư đã nói với Đại trưởng lão và những người khác rồi, cứ tổ chức nghi thức nhậm chức tại Đan Đỉnh Đại Điện là được, không cần phô trương. Thời kỳ đặc biệt này không cần quá rầm rộ. Để Thập Tam cứ tu luyện tại Đan Đỉnh Nhai đi. Các con đều có tiền đồ, đó là chuyện vi sư vui mừng nhất." Liễu Dương Vũ cười nói.
Dương Lôi cúi đầu không nói, nàng có chút áy náy. Dạ Thương không biết chuyện này, nhưng nàng thì biết. Vốn định dẫn Dạ Thương đến Đan Đỉnh Nhai xem một chút, ai ngờ Dạ Thương vừa leo núi, nàng liền quên bén đi mất.
"Lão Cửu, con biết tính vi sư mà, vi sư không coi trọng những thứ hình thức. Thập Tam đoạt được vị trí đứng đầu Nguyên Bảng, vi sư vui mừng; Mười Một đoạt được vị trí đứng đầu Đan Bảng, vi sư vui mừng. Chỉ chúc mừng vi sư vài câu thì có ích gì?" Liễu Dương Vũ nhìn Dương Lôi nói, ông nhìn ra Dương Lôi đang buồn bã.
Dương Lôi gật đầu, không nói gì nữa.
Dạ Thương không sử dụng tu vi, dùng năng lực bản thân để leo, trực tiếp lên tới hai ngàn năm trăm mét, không hề có chút áp lực nào, cảnh tượng khiến hắn máu chảy đầm đìa của năm ngoái đã không còn xuất hiện nữa.
Cảm giác vẫn ổn, Dạ Thương tiếp tục leo lên. Đến hai ngàn chín trăm mét, Dạ Thương mới hơi cảm nhận được chút áp lực. Một trăm mét phía trước đối với hắn năm ngoái là thiên khanh, nhưng giờ đây chẳng là gì cả, trực tiếp dùng cả tay lẫn chân liền leo tới bậc thang ba ngàn mét.
Lúc này Dạ Thương không dùng chân khí, không thi triển năng lực của Vạn Đạo Bảo Điển, sức mạnh thân thể thuần túy đã tương đương với người tu luyện Luyện Khí tầng chín.
Từ trưởng lão đang quan sát ở phía dưới vô cùng kinh ngạc, đương nhiên ông nhìn ra được Dạ Thương không hề sử dụng chân khí.
Phía trên ba ngàn mét hầu như là khu vực cấm đối với đệ tử cấp Luyện Khí, cho dù có năng lực tiếp tục leo thì cũng chỉ tới độ cao ba ngàn ba trăm mét, đây là kỷ lục của đệ tử cấp Luyện Khí Dược Cốc.
Lấy bình rượu ra uống một ngụm, Dạ Thương tiếp tục leo lên phía trên, từng bậc từng bậc thang lùi lại dưới chân hắn.
Ba ngàn ba trăm mét, ba ngàn bốn trăm mét, ba ngàn sáu trăm mét. Đến ba ngàn sáu trăm mét, Dạ Thương đã cảm thấy áp lực. Nếu không thi triển chân khí hoặc năng lực của Vạn Đạo Bảo Điển, hắn rất khó tiếp tục leo lên. Uy áp phía trên Đan Đỉnh Nhai từng đợt từng đợt ập về phía hắn, giống như sóng nước muốn đánh bật hắn xuống dưới.
Chân khí rót vào hai tay, Dạ Thương tiếp tục leo lên phía trên, tuy gian nan nhưng không làm khó được Dạ Thương.
Dạ Thương giống như lần đầu tiên leo Đan Đỉnh Nhai, cúi đầu lao lên phía trên.
Khi chân khí tiêu hao hơn phân nửa, Dạ Thương cũng đã lao tới bình đài bốn ngàn mét. Ở đây không có áp lực, Dạ Thương liền đả tọa khôi phục.
Dùng nửa canh giờ, Dạ Thương khôi phục tới đỉnh phong, tiếp đó lại tiếp tục lao lên phía trên. Lần này áp lực lớn hơn, Dạ Thương mới tới bốn ngàn hai trăm mét đã chịu sự áp chế mãnh liệt. Dạ Thương rót chân khí vào toàn thân, gầm nhẹ một tiếng, sau đó là một lần lao lên, hắn muốn xem thử rốt cuộc mình có thể đạt tới mức nào.
Khi chân khí còn lại một phần ba, Dạ Thương đã vượt qua bốn ngàn ba trăm mét. Lúc này hắn quyết đoán thi triển năng lực Vạn Đạo Bảo Điển, bởi vì hắn biết rằng, nếu không thi triển năng lực Vạn Đạo Bảo Điển, bản thân hắn cùng lắm chỉ leo được tới tầm bốn ngàn ba trăm năm sáu mươi mét là tới giới hạn.
Thi triển năng lực Vạn Đạo Bảo Điển, tốc độ leo của Dạ Thương lại lần nữa tăng lên, từng bậc thang lại lùi về sau lưng hắn.
"Tụ Nguyên tầng sáu, nhưng huyết khí thân thể sôi trào, chẳng lẽ thật sự có thể phá vỡ gông cùm bốn ngàn năm trăm mét sao?" Từ trưởng lão đang quan sát ở ngọn núi phía đối diện lẩm bẩm tự nói.
Đan Đỉnh Nhai là một vách núi dựng đứng như bị dao cắt, ở phía đối diện cách chưa đầy một ngàn mét còn có một ngọn núi. Ngọn núi này không có áp lực, ngược lại phong cảnh lại vô cùng tú lệ.
Khi năng lực Vạn Đạo Bảo Điển và chân khí trong cơ thể cạn kiệt, Dạ Thương cũng đã đến được bình đài bốn ngàn năm trăm mét.