Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 863 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 227
Tư chất thành thần!

❊ ❊ ❊

Thiên bia sừng sững tại nơi đây, đã có năm ngàn năm tuế nguyệt lâu dài.

Nhưng trong năm ngàn năm tuế nguyệt lâu dài này, những thứ hạng đứng đầu từ ba đến bốn vị trí đầu tiên lại rất ít khi có biến động. Những cái tên phía trên giống như đã trở thành quy tắc, khắc sâu trên đỉnh cao nhất của Thiên bia, vĩnh hằng bất biến.

Vô số năm qua, hàng chục triệu thiên kiêu Nhân đạo đỉnh cao nhất Đông Châu tự phụ tài hoa, cố gắng công phá những vị trí hàng đầu của Thiên bia, thế nhưng, thứ hạng này lại tựa như áng mây trôi trên trời, căn bản không thể chạm tới. Biết bao anh hùng hào kiệt nhìn mà than thở, không thể một lần nếm trải cơ hội đăng lâm tuyệt đỉnh.

Nhưng chính là vào ngày hôm nay, tình huống này đã thay đổi.

Cách nhau đã mấy ngàn năm lâu, Hạ Triều phá vỡ quy tắc, thực sự đăng lâm những vị trí hàng đầu của Thiên bia!

Thế giới tĩnh lặng một khắc, toàn bộ Đại học số 1 trong nháy mắt nổ tung.

"Thiên bia top 3? Đã bao nhiêu năm rồi không có người đăng lâm top 3? Bây giờ lại có người làm được!"

"Tôi nhớ lần cuối cùng thứ hạng Thiên bia biến động là từ hai ngàn năm trước, một tu sĩ tên là Trương Chính Luân đã đăng đỉnh. Kể từ đó, không có ai đi tới bước này, vậy mà sau hai ngàn năm, lại có người đạt tới!"

"Từ vị trí ba mươi mấy trên Thiên bia, một bước lên tới top 3 Thiên bia, đây là sự vượt bậc kinh khủng đến nhường nào?"

"Thiên bia top 3, Thiên bia top 3..."

Rất nhiều sinh viên vạn vạn không ngờ tới, Hạ Triều vừa mới trở về đã tạo ra động tĩnh lớn đến thế này.

Mà ở bên cạnh Hạ Triều, thần sắc của đông đảo thiên kiêu đã thay đổi.

Dù đã đăng lâm Thiên bia, nhưng vị trí thứ ba trên Thiên bia và vị trí thứ ba mươi hoàn toàn không phải là một khái niệm.

Trong những năm tháng đã qua, vị trí thứ ba mươi trên Thiên bia thường xuyên biến động, thỉnh thoảng lại có người đột phá vượt qua, thế nhưng, vị trí thứ ba của Thiên bia đã hai ngàn năm không ai lay chuyển được. Qua đó có thể thấy, đây là khoảng cách xa xôi đến nhường nào?

Nếu như nói, vị trí thứ ba mươi trên Thiên bia tựa như ánh sao, khiến người ta ngưỡng mộ, thì vị trí thứ ba trên Thiên bia chính là ánh mặt trời, chỉ có thể ngước nhìn, không thể chạm tới!

Đây gần như là khác biệt giữa trời và đất!

Sau một lúc im lặng, Trình Việt Long cười khổ lắc đầu, nói: "Khoảng cách này, tôi cảm thấy tuyệt vọng rồi."

Lý Thịnh thì rũ mắt xuống, im lặng không nói.

Triệu Triều Anh cắn môi dưới, miệng lẩm bẩm một câu: "Đã là top 3 Thiên bia rồi."

Cô luôn coi Hạ Triều là đối thủ để mình liều mạng đuổi theo, thế nhưng, tốc độ trưởng thành của đối thủ này quá nhanh, nhanh đến mức ngay cả bóng lưng cũng đã có thể hất văng cô ra một khoảng cách xa vạn dặm.

Trong tình huống này, cho dù cô tự phụ ý chí kiên định, ngoan cường bất khuất, thì lúc này đây trong lòng cũng có một tia mịt mờ.

Một đối thủ mà ngay cả bóng lưng cũng không đuổi kịp, thì còn bàn gì đến chuyện vượt qua?

Mà khi biết thứ hạng của Hạ Triều là hạng ba trên Thiên bia, Tần Nhan Kính lại bật cười khẽ một tiếng.

Khoảnh khắc nụ cười của cô nở rộ, tựa như toàn bộ thế giới đều bừng sáng, xinh đẹp tự nhiên, mang theo một tia quyến rũ khó nói thành lời.

Mang theo tiếng cười, Tần Nhan Kính nói với Hạ Triều: "Chúc mừng cậu, cậu thực sự đã vượt qua tôi trước khi tôi tốt nghiệp rồi."

"Đa tạ chủ nhiệm đã bồi dưỡng."

Hạ Triều gật đầu, biểu cảm vân đạm phong khinh.

Mà trong lòng lại âm thầm vì đó mà kích động.

Thật không dễ dàng gì!

Cậu đột phá, chủ nhiệm cũng đột phá, bị chủ nhiệm đè ép suốt một thời gian dài như vậy, thứ hạng luôn ở dưới chủ nhiệm, mà lần này, cậu cuối cùng cũng hùng khởi được một lần, thành công đè chủ nhiệm ở dưới thân.

Đây là một hành trình đau khổ khó có được biết bao!

Cảm giác khoái lạc như toại nguyện này khiến Hạ Triều gần như lâng lâng tựa tiên, thậm chí có cảm giác "xoay người làm chủ, cất tiếng ca".

Tâm trạng dao động một lát, tâm tư của cậu bình tĩnh lại một chút, bắt đầu bình tĩnh suy xét sự việc.

"Hiện tại, thứ hạng của tôi là hạng ba trên Thiên bia."

"Nhưng, đây không phải là giới hạn của tôi!"

"Hạch liệt biến trận đồ mà tôi diễn biến ra hiện tại có khiếm khuyết lớn, vẫn còn không ít không gian có thể cải tiến, hơn nữa mới chỉ suy diễn đến hơn hai trăm sáu mươi đạo phù văn, còn không ít đường có thể tiếp tục đẩy mạnh. Nếu như tôi có thể khiến Hạch liệt biến trận đồ hoàn toàn viên mãn, thứ hạng của tôi lại sẽ nâng cao tới mức độ nào?"

"Thiên bia hạng hai?"

"Thậm chí Thiên bia hạng nhất?"

Một ý niệm tới đây, cậu đã không thể kìm nén ngọn lửa đang cuộn trào trong lòng, nóng lòng muốn tìm một nơi, chuẩn bị tiếp tục suy diễn.

Thế nhưng, ngay vào thời điểm này, hiệu trưởng Tôn Chính lại tìm tới.

"Hạ Triều, ta tìm trò có việc."

Quay đầu nhìn thoáng qua các bạn học xung quanh, Hạ Triều nhún vai, đi theo hiệu trưởng rời đi.

Mà lần này, địa điểm nói chuyện của hai người không phải là một nơi yên tĩnh tùy ý nào đó, mà là văn phòng của Tôn Chính.

Đây là một công trình kiến trúc cổ kính, bài trí bên trong vô cùng đơn giản, bốn mặt treo vài bức tranh sơn thủy khổng lồ, đường nét thanh linh phiêu diêu, khá có vận ý.

Bước vào tòa nhà, Tôn Chính hắng giọng, chủ động lên tiếng.

"Hạ Triều, đầu tiên, ta muốn gửi lời cảm ơn tới trò, cảm ơn những cống hiến của trò trong cuộc Nhân Thần thiên tài chiến lần này. Nếu không phải có trò, văn minh Nhân đạo của chúng ta e rằng đã thua rồi. Là một tu sĩ Nhân loại, là hiệu trưởng Đại học số 1 Đông Châu, ta nhất định phải nói với trò một tiếng cảm ơn."

Nhắc đến phương diện này, vẻ mặt lười biếng của Hạ Triều không khỏi trở nên nghiêm túc, nhẹ giọng đáp lại: "Hiệu trưởng không cần cảm ơn, thủ hộ vinh quang Nhân đạo, đây cũng là trách nhiệm của con với tư cách là một tu sĩ Nhân đạo."

"Không, đáng cảm ơn thì phải cảm ơn."

Tôn Chính lắc đầu, ra hiệu cho cậu tìm một chỗ ngồi xuống.

"Tiếp theo, chúng ta sẽ bàn về việc chính."

Gương mặt Tôn Chính vô cùng nghiêm túc, thậm chí có chút vị trang nghiêm, "Ta đã biết, thứ hạng Thiên bia của trò đã đạt tới hạng ba. Trò có biết, điều này đối với văn minh Nhân đạo chúng ta mà nói, có ý nghĩa gì không?"

Hạ Triều mím môi, ra hiệu mình không biết.

"Ừm, trò không biết cũng không sao, dù sao đây cũng là một chuyện cổ vô cùng bí ẩn."

Ánh mắt Tôn Chính chớp động, khẽ nói: "Ai ai cũng biết, phàm là người có thể bước vào Thiên bia, đều có tư chất trở thành cường giả Nguyên Thần cảnh."

"Nhưng, đó chỉ là một phần."

"Rất nhiều người không biết rằng, trong Thiên bia, phàm là tu sĩ có thể trở thành top 3, thứ họ sở hữu, không phải là thiên tư hóa thân Nguyên Thần, mà là khả năng thành tựu cảnh giới trên Nguyên Thần!"

Lời này vừa thốt ra, lập tức khiến thân thể Hạ Triều run lên.

Trên Nguyên Thần!

Đó chính là cường giả đỉnh cao Nhân đạo tương đương với thần minh!

Giơ tay nhấc chân, liền có thể làm sụp đổ thiên địa, một ý niệm nổi chìm, liền có thể diễn hóa tương lai, tồn tại không thể tưởng tượng nổi như vậy, hiện tại, cậu lại đã có một tia khả năng thành tựu rồi sao?

Nghĩ đến sức mạnhHạo hãn (hạo hãn) vô thượng kia, tâm thần Hạ Triều không khỏi vì thế mà lay động, tư duy chấn động.

Nhìn gương mặt đang thấp thoáng thất thần của Hạ Triều, Tôn Chính cũng không lên tiếng quấy rầy, chỉ ngồi đợi thiếu niên tự điều chỉnh.

Vài giây sau, Hạ Triều điều chỉnh tốt tâm trạng, Tôn Chính lúc này mới mở lời tán thưởng: "Không tệ, không tệ, ý chí lực của trò còn tạm được, dưới sự kích thích của loại thông tin này mà nhanh chóng khôi phục lại như vậy."

Ông dừng một chút, lại nói: "Mà việc chính ta muốn bàn với trò, chính là chuyện liên quan đến việc trò thành tựu cảnh giới trên Nguyên Thần, trò phải thành thật nói cho ta biết."

Trong mắt Tôn Chính lóe lên lưu quang, cảm xúc trong đồng tử có chút ẩn ý: "Thứ hạng Thiên bia của trò, có phải còn có thể nâng cao lên nữa hay không?"

(Còn tiếp.)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »