Hạ Triều không hề hy vọng đối phương cứ thế mà im hơi lặng tiếng.
Thứ hắn muốn, chính là đối phương ra tay!
Như kiểu "bàn tay đen" ẩn nấp trong bóng tối này, điểm nguy hiểm duy nhất chính là sự không xác định, một khi đã phơi bày dưới ánh mặt trời thì chẳng có gì đáng sợ nữa!
Chỉ cần đối phương ra tay, chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở, tới lúc đó, hắn hoàn toàn có thể lợi dụng thế lực của mình, dễ dàng đánh tan tác đối phương thành tro bụi.
"Nhưng mà, ở trong căn cứ quân sự thế này, muốn ra tay giết mình cũng thật khó khăn, có nên 'đả thảo kinh xà' một chút không nhỉ?"
Hạ Triều xoa xoa ngón tay, khóe miệng lộ vẻ cười như không cười.
Ánh mắt hắn rơi trên người mười mấy tên vệ sĩ bên cạnh, trầm mặc vài giây, đột nhiên thở dài một hơi thật dài.
"À, cuối cùng cũng sắp được trở về rồi."
Câu này vừa thốt ra, mười mấy người kia đều ngẩn ra.
"Thật sao?"
Trên mặt Lý Tử Trình lập tức hiện lên vẻ vui mừng, cất tiếng hỏi: "Ngươi sắp về rồi ư?"
Hắn bẩm sinh khao khát chiến trường, khao khát được chém giết đẫm máu với hậu duệ Thần Ma, nay lại bị sắp xếp làm vệ sĩ cho Hạ Triều, trong lòng dồn nén một cục lửa, sao có thể nhẫn nhịn nổi?
Giờ nghe Hạ Triều nói sắp trở về Đệ Nhất Đại Học, gánh nặng trên vai sắp được trút bỏ, hắn lập tức có chút không kìm lòng được.
"Đúng vậy."
Hạ Triều cười tươi đáp, "Màn ra mắt của Hạch Bạo Phi Kiếm ta cũng đã xem rồi, ở lại đây cũng chẳng có việc gì làm, tự nhiên phải trở về tiếp tục đọc đại học thôi."
"Nên như vậy."
Một quân nhân mặt chữ điền gật đầu nhẹ, lên tiếng nói, "Chỉ là, không biết cụ thể khi nào ngươi trở về? Để chúng ta còn có lời ăn nói với lãnh đạo."
Hạ Triều hơi do dự một giây, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bí hiểm, nói: "Vậy là ngày kia đi."
"Ngày kia sao?"
Quân nhân mặt chữ điền gật đầu, thần tình trầm ổn, nói: "Việc này, ta sẽ thông báo cho lãnh đạo."
Chẳng bao lâu sau, phía Giản Trường Thanh truyền tin tới.
"Trận chiến hôm nay, Hạch Bạo Phi Kiếm của Hạ Triều tiểu hữu tỏa sáng rực rỡ, để chúc mừng thắng lợi của trận chiến này, lão lãnh đạo trong căn cứ muốn mời khách, xin tiểu hữu hãy nể mặt."
Mời khách?
Nhai kỹ từng chữ trong câu này, Hạ Triều không khỏi khẽ cười nhạt.
"Nhìn bộ dạng này, đúng là có chút ý vị của Hồng Môn Yến đấy."
Đi?
Hay không đi?
Vấn đề này chỉ khựng lại một nhịp, Hạ Triều trong lòng đã có đáp án.
"Tất nhiên là đi!"
Cơm trắng ăn không, tại sao không ăn?
Đến thời gian đã hẹn, mười mấy vị cường giả Đạo Cơ Cảnh lập tức vây quanh Hạ Triều, đi về địa điểm đã hẹn.
Địa điểm tụ họp nằm tại một hội khách sảnh.
Môi trường nơi này được bố trí rất nhã nhặn, ánh sáng dịu nhẹ, chẳng hề có chút sát khí của quân nhân nào, còn trên tường, lại treo một bức thư họa khổng lồ, vô cùng bắt mắt.
Trên bức thư họa này, khắc một đạo phù văn trận đồ huyền diệu, lúc này lại diễn biến thành mười mấy nữ tử đang múa hát điệu đà, âm nhạc du dương êm tai, vũ điệu quyến rũ động lòng người. Không nghi ngờ gì nữa, đây là ảo trận đang phát huy tác dụng.
Khi Hạ Triều bước vào hội khách sảnh, đám lãnh đạo căn cứ quân sự kia đều đã có mặt, đang đứng một bên thì thầm to nhỏ, tán gẫu trò chuyện.
Thấy nhân vật chính tới, đám cường giả Kết Đan Cảnh tại hiện trường đồng loạt sáng mắt lên, vội vàng tranh nhau chen lấn, tiến lên cười nói bắt chuyện.
"Chào ngươi, Hạ Triều tiểu hữu, ta là Chu Nhan Long, trước đây vì bận việc, chưa từng gặp ngươi, thấy rất hổ thẹn, mong tiểu hữu thông cảm cho."
"Ha ha ha, Hạ Triều tiểu hữu, lão phu là Triệu Đan Thần, nghe danh ngươi đã lâu, hôm nay mới là lần đầu tiên gặp mặt."
"À, Hạ Triều tiểu hữu, lúc ngươi tới nơi này, là ta đi đón ngươi đấy, ngươi còn nhớ không?"
---❊ ❖ ❊---
Trong phút chốc, tiếng người ồn ào náo nhiệt, bên cạnh hắn thế mà lại vây đầy những cường giả, tất thảy đều phát ra những lời hỏi thăm thân thiết.
Mà trước ngày hôm nay, thái độ của những người này đối với Hạ Triều, thực ra cũng chỉ ở mức bình thường mà thôi.
Kẻ mạnh đều kiêu ngạo.
Tu sĩ Kết Đan Cảnh, đặc biệt là tu sĩ Kết Đan Cảnh trong căn cứ quân sự, vốn dĩ đã sở hữu một phần tự tôn, vì vậy, lúc Hạ Triều mới tới đây, rất nhiều người dựa vào địa vị cao quý của mình cũng chẳng cảm thấy gì, cũng không cố ý lại gần.
Nhưng thái độ này, sau khi Hạch Bạo Phi Kiếm dương oai thì đã sinh ra thay đổi long trời lở đất.
Hạch Bạo Phi Kiếm này thật sự là quá bá đạo!
Kẻ nào chỉ cần có chút đầu óc quân sự đều có thể hiểu, trong chiến tranh, chỉ cần sở hữu đủ Hạch Bạo Phi Kiếm, tuyệt đối là vô vãng bất lợi, bách chiến bách thắng!
Vì lẽ đó, họ vô cùng khao khát sở hữu thêm nhiều Hạch Bạo Phi Kiếm, từ đó lập công xây nghiệp, thu hoạch chiến công.
Chỉ là, vô số cường giả Kết Đan Cảnh trong lòng hiểu rõ, phi kiếm không phải là pháp khí miễn phí.
Loại vũ khí chiến tranh này, nghĩa là giá thành cao ngất và số lượng khan hiếm, không thể muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, muốn bao nhiêu phi kiếm, chỉ có thể chờ quân đội cấp trên phê duyệt.
Nhưng nếu đợi lãnh đạo phê duyệt, ai biết phải chờ bao lâu?
Những lợi khí như Hạch Bạo Phi Kiếm, không biết bao nhiêu căn cứ quân sự đang cấp thiết nhu cầu, không biết bao nhiêu chiến trường muốn có được, lần này, chỉ vì là địa điểm thử nghiệm nên mới lấy được lô phi kiếm này, lần sau muốn có, e là sẽ chẳng còn đơn giản nữa.
Nhưng nếu có thể tạo nền tảng tốt với Hạ Triều, lôi kéo quan hệ, với tư cách là người sáng lập Hạch Bạo Phi Kiếm, giúp họ lấy được một lô Hạch Bạo Phi Kiếm, đó chẳng phải là chuyện nhỏ như con thỏ, dễ như trở bàn tay sao?
Lợi ích làm lay động lòng người.
Vì lợi ích tương lai to lớn, có người đến cả mặt mũi cũng chẳng cần nữa, mà chút kiêu ngạo nhỏ nhoi không đáng kể kia, bỏ đi thì đã sao?
Đối mặt với vô số cường giả ân cần, Hạ Triều trong lòng khẽ động.
Hắn tươi cười đáp lại từng người, thái độ thân thiết, biểu cảm ôn hòa. Mà trong lòng, lại nỗ lực ghi nhớ tên của từng người, tiến hành các loại phân tích.
"Ta dám chắc, kẻ muốn ra tay giết ta, tám phần là nằm trong số những người này."
"Kẻ có thể thúc đẩy quân nhân Đạo Cơ Cảnh thử sức ta, tuyệt đối không thể là một tu sĩ bình thường, thực lực của hắn, rất có khả năng là ở Kết Đan Cảnh!"
"Dựa theo logic thông thường để suy luận, kẻ muốn giết ta, nếu không vị cao quyền trọng, thì cũng là đức cao vọng trọng."
"Tính toán như vậy, kẻ có khả năng giết ta nhất, tổng cộng là ba người!"
"Thứ nhất, người phụ trách chính của căn cứ quân sự, Giản Trường Thanh!"
Ánh mắt hắn điểm trên người Giản Trường Thanh, khẽ gật đầu một cái nhạt nhẽo, rồi chuyển đi nơi khác.
"Trong căn cứ quân sự, người này vị cao quyền trọng, có thể hiệu lệnh mọi tu sĩ, nếu muốn ám sát ta, khả năng của hắn là lớn nhất."
"Thứ hai, lão giả, Diệp Đan Thần."
Hạ Triều dời ánh mắt, quét qua mái tóc bạc trắng của lão giả kia, không để lại dấu vết.
"Vị lão giả này đức cao vọng trọng, tin rằng uy vọng trong căn cứ quân sự rất lớn, nhìn bộ dạng sắp nghỉ hưu rồi, hừm, khả năng của lão là trung bình."
"Thứ ba, tu sĩ, Trịnh Tử Điền."
Hạ Triều ngẩng đầu nhìn lại, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Trịnh Tử Điền nhìn tới, liền lễ phép cười một cái.
"Vị tu sĩ này là người chuyên phụ trách trông nom ta, theo lý mà nói, hắn nên nhìn ta một chút, nhưng từ hôm qua đến giờ, hắn căn bản chưa từng gặp ta, dường như hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của ta, chỉ để mười mấy tên cường giả Đạo Cơ Cảnh kia bảo vệ kề cận, từ điểm này mà nhìn, khả năng của hắn cũng không nhỏ!"
Trong ba người này, rốt cuộc ai mới là kẻ giấu mặt thực sự? Hay là nói, còn có người khác? (Còn tiếp.)