Văn Minh Siêu Huyễn Tưởng

Lượt đọc: 1114 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 265
Ta công nhận rồi!

❊ ❊ ❊

Nhìn chằm chằm bóng lưng Nghiêm Bạch đang lật xem tư liệu, ánh mắt Nghiêm Thế Khả dao động, nụ cười nơi khóe miệng nhàn nhạt.

Trong trường đại học, đề tài của giáo sư đều mang tính cá nhân và riêng tư, người thường muốn hỏi thăm là phạm vào kiêng kị, chỉ có tu sĩ sở hữu thân phận và địa vị cực cao mới có thể tra hỏi. Mà muốn mời được một tu sĩ đã định sẵn trở thành giáo sư chung thân tới đây, thì nói dễ hơn làm?

Nếu không phải hắn cùng vị lão giáo sư này thuộc cùng một nhà, quan hệ thân thiết, thêm vào đó gần đây phong ba Hạ Triều gây ra quá lớn, vị lão học giả này trong lòng cũng có chút lo lắng, bằng không chính mình cũng đừng hòng đạt được ước nguyện!

"Nhưng mà, đã tới rồi thì hướng đi của sự việc cũng cơ bản đã định."

Hắn trong lòng hơi định, khẽ thở ra một hơi.

Tuy nói giáo sư Nghiêm Bạch địa vị cao quý, làm người ngay thẳng, không thể vì hắn mà trái với đạo xử thế của bản thân, nhưng mà...

Một đề tài nghiên cứu mới bắt đầu không lâu, thì có thể có bao nhiêu thứ chứ?

Hơn nữa, trước đó Hạ Triều cũng từng nói, hiện tại đề tài cơ bản không có tiến triển gì, dù là nhìn từ bề ngoài, hay xuất phát từ lẽ thường, chuyến quan sát lần này, kết quả đã định sẵn!

"Với sự ngay thẳng của lão học giả Nghiêm, nhìn thấy đề tài pháp khí không có tiến triển gì, chắc chắn sẽ trách cứ một phen. Bị trách cứ trước mặt bao nhiêu người như vậy, Hạ Triều này chắc hẳn cũng sẽ mất mặt, chẳng còn thể diện gì đâu nhỉ?"

Khóe miệng Nghiêm Thế Khả cong lên, ý vui mừng trong lòng cuộn trào, như liệt hỏa cuồn cuộn, lan tràn khắp thần kinh.

Như vậy, thể diện đã mất tự nhiên cũng có thể tìm lại được!

Hắn cũng biết chừng mực, tự thấy sự việc đến bước này cũng có thể thu liễm một chút, tiếp theo chính là lúc mình đứng ra.

Để thể hiện sự khiêm tốn thiện ý của bản thân, hắn sẽ đi tới, hỏi Nghiêm Bạch, thỉnh giáo một chút về tư duy khai mở liên quan đến phi kiếm học, từ đó làm nổi bật hình tượng huy hoàng của mình trước mặt Tô Vận.

Một chuỗi quy trình này xong xuôi, chắc hẳn Tô Vận nhất định sẽ có cái nhìn khác hẳn về mình!

"Ha ha, như vậy thì dù Tô Vận không gia nhập đề tài mà ta mời, nhưng một ấn tượng tốt thì chắc chắn không thể thiếu!"

Ảo tưởng việc diễn ra thành công đúng như dự kiến, vị phó giáo sư này trong lòng thầm mừng, nóng rực, thậm chí thân thể còn có chút lâng lâng.

Đúng như câu mất ở phương đông, được ở phương tây (thất chi đông ngu, thu chi tang du), đại khái chính là như vậy!

Thế nhưng, hiện thực lại không tiếp diễn như hắn mong đợi.

Vị lão giả tính tình cực kỳ cương trực kia sau khi xem tư liệu, không hề cao giọng quát mắng, ngược lại lại trầm mặc xuống.

Ông lặng lẽ đứng đó, lật qua lật lại những tư liệu kia, ánh mắt dao động, thần tình biến hóa, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Hả, đây là sự yên tĩnh trước cơn bão sao?"

Nghiêm Thế Khả tâm thần dao động, cuồng hỉ vô cùng, nhưng trên mặt lại không lộ ra chút nào.

Nhất định là đề tài máy phóng phi kiếm này có vấn đề cực lớn, không có nửa điểm tiến triển, cho nên mới khiến giáo sư trầm mặc như vậy, trong lòng lửa giận không ngừng ấp ủ, sắp sửa phun trào!

"Tốt tốt tốt, bây giờ càng trầm mặc, phản ứng hình thành tiếp theo sẽ càng lớn!"

Hắn thầm niệm trong lòng, vô cùng chờ mong màn tiếp theo, muốn nhìn thấy Hạ Triều bị quát mắng vài tiếng, sắc mặt biến thành xanh rồi lại trắng.

"Pháp khí này..."

Qua một lúc lâu, Nghiêm Bạch mới nhàn nhạt lên tiếng, dường như đã cân nhắc rất lâu, ánh mắt quét về phía Hạ Triều.

"Máy phóng phi kiếm này, ngươi có thể nói cho ta biết, tại sao lại có ý tưởng sáng tạo này không?"

Tiếng này vừa ra, nụ cười nhàn nhạt trên mặt Nghiêm Thế Khả đông cứng lại.

Đây là chuyện gì thế này?

Sự huấn thị như cuồng phong bão táp trong tưởng tượng đâu?

Thể diện của Hạ Triều bị rơi mạnh xuống đất trong tưởng tượng đâu?

Tại sao lại là loại câu hỏi bình đạm đến mức không dậy nổi sóng gió này, không nghe ra một chút ý tứ quát mắng nào!

Làm sao lại như vậy được?

Chân mày Nghiêm Thế Khả hơi nhíu lại, gần như nhíu chặt lại thành núi.

Thế nhưng, suy nghĩ một chút, hắn lại tự an ủi mình: "Biết đâu là lão học giả Nghiêm muốn hỏi thăm một chút, rồi sau đó phê phán từng điều một, mình cũng không cần quá nóng vội, chỉ cần đứng bên cạnh quan sát là được."

Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng Nghiêm Thế Khả vẫn luôn có một dự cảm chẳng lành, trong lòng thầm cảm thấy không đúng.

Đối mặt với câu hỏi của Nghiêm Bạch, Hạ Triều trong lòng chợt thắt lại.

Vị lão giả này, rốt cuộc sẽ có suy nghĩ gì?

Khựng lại một giây, hắn cũng không đoán ra được tâm tư của đối phương, đành không nghĩ ngợi nữa, trực tiếp trả lời.

"Nguyên nhân rất đơn giản."

"Bởi vì phi kiếm hạt nhân, uy năng sẽ không ngừng chồng chất."

"Tuy nói phi kiếm hạt nhân dùng là trận đồ sơ giai, nhưng uy năng của nó sẽ vì số lượng tăng lên mà không ngừng tăng thêm, để có thể tối đa hóa uy năng phi kiếm, tăng cường hiệu quả của nó, ta mới có ý tưởng sáng tạo này."

Nghiêm Bạch lại lên tiếng hỏi: "Vậy tại sao, máy phóng phi kiếm này lại có bốn ống tròn? Không phải nói số lượng càng nhiều, uy lực càng mạnh sao? Số lượng này tại sao lại kiểm soát trong vòng bốn cái?"

"Ồ, cái này là bởi vì tăng phúc uy năng, cũng có giới hạn."

Thấy Nghiêm Bạch không hề có chút giận dữ nào, ngược lại còn hòa nhã hỏi han, tâm thần đang treo cao của Hạ Triều cũng từ từ bình ổn lại, bình tĩnh trả lời: "Phi kiếm hạt nhân dù sao cũng là trận đồ sơ giai, uy lực có hạn. Nếu trong một vùng có quá nhiều phi kiếm hạt nhân, uy lực sẽ hoàn toàn lãng phí. Theo như thử nghiệm, bốn đạo phi kiếm hạt nhân có thể bộc phát ra uy lực lớn nhất mà không phải lo lắng uy lực bị lãng phí."

"Hơn nữa."

Hạ Triều khựng lại một chút, nói tiếp: "Máy phóng phi kiếm chủ yếu được thiết lập vì tu sĩ Dẫn Khí Cảnh. Tu sĩ Dẫn Khí Cảnh thần niệm có hạn, pháp lực có hạn, nếu số lượng quá nhiều, cảnh giới này cũng không khống chế nổi, ngược lại còn lãng phí số lượng phi kiếm."

Nghiêm Bạch gật đầu, trên mặt cũng không nhìn ra biểu cảm gì, lại quét mắt nhìn số lượng, lại hỏi: "Vậy phù văn này là chuyện gì?"

Hạ Triều không chút hoang mang, bình tĩnh giải đáp, giải thích tường tận mọi nghi vấn của Nghiêm Bạch.

Trong phút chốc, một già một trẻ rơi vào vòng lặp hỏi đáp, một người biểu cảm bình ổn, một người thần sắc trấn định, giữa các câu hỏi đáp không hề dừng lại, gần như không có một chút thời gian nghỉ ngơi.

Nghe từng câu từng chữ, Nghiêm Thế Khả trong lòng như chuông lớn gào thét, chấn động đến mức tư duy hoàn toàn vụn vỡ.

Thiếu niên này vậy mà lại lừa hắn!

Lúc nãy còn nói mình không có đột phá gì trong nghiên cứu pháp khí, không có chút tiến triển nào, kết quả hiện tại lại nói đâu ra đấy, lý lẽ rành mạch. Hắn sao còn không hiểu, người này là đang giấu nghề!

"Hạ Triều này, ta còn tưởng hắn là học sinh cương trực, không ngờ, trong miệng lại không có lấy một câu thật."

Nghiêm Thế Khả gầm thét trong lòng, một cảm giác oán trách khó nói dâng lên trong tâm trí.

Hắn rơi vào cái hố lớn rồi!

Vốn tưởng đây là cơ hội tốt để vớt vát thể diện, không ngờ hiện thực lại diễn ra theo hướng này, tất cả suy nghĩ và ý niệm đã dự tính trước đó, toàn bộ đều thành hư không!

Điều khiến hắn sốt ruột hơn là, nhìn vẻ mặt ôn hòa hỏi han của lão học giả Nghiêm kia, rõ ràng là có ý tán thưởng.

Vốn tưởng mời lão giả tới để trách cứ, nhưng hiện tại, tình hình lại phát triển theo hướng khác, mà hướng này lại là điều hắn tuyệt đối không muốn thấy!

"Vận khí này... cũng quá xui xẻo đi!"

Nghiêm Thế Khả thầm kêu trong lòng, trên mặt tràn đầy vẻ đắng chát.

Mà vào lúc này, phần hỏi đáp giữa Hạ Triều và Nghiêm Bạch đã dừng lại.

Vị học giả làm người thanh chính nghiêm khắc kia nhìn Hạ Triều, khuôn mặt vốn luôn nghiêm túc cuối cùng cũng hiện ra chút ý cười.

Ông khẽ gật đầu, cao giọng nói.

"Đây là một đề tài không tồi, khiến người ta không thể bới ra khuyết điểm nào. Thân phận người khởi xướng của ngươi, ta công nhận rồi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »