Biểu cảm sắp không khép được miệng vì hưng phấn của Thạch Tiểu Khôn bỗng chốc cứng đờ, kèm theo đó là toàn bộ cơ thể hắn cũng cứng ngắc tại chỗ.
Hắc văn ngọc là một loại ngọc thạch khá hiếm thấy, ít nhất là trong Tiềm Long Thành thì loại ngọc thạch này tương đối ít, xác suất nó khai ra bảo vật cao cấp là cực kỳ lớn, cho nên giá cả của nó cũng vô cùng đắt đỏ.
Đương nhiên, phàm chuyện gì cũng có ngoại lệ, cũng có người bỏ ra giá cao để thu mua hắc văn ngọc, cuối cùng lại chỉ khai ra được một số đồ đồng nát sắt vụn mà thôi, cho nên cũng không có nghĩa là có được ngọc thạch này thì nhất định sẽ có được bảo bối tốt.
Nhưng nếu đem nó so sánh với tử nguyên ngọc, thì đó chính là một trời một vực, cho dù biết rõ trong hắc văn ngọc không có đồ tốt, đem hai thứ này đặt lại với nhau thì tuyệt đối cũng sẽ không có ai chọn tử nguyên ngọc.
Thạch Tiểu Khôn cảm thấy tốc độ thở của mình nhanh hơn rất nhiều, hắn miễn cưỡng giữ vững sự bình tĩnh nhìn về phía sau, quả nhiên, vị trí đặt miếng hắc văn ngọc đó cách miếng tử nguyên ngọc hắn vừa lấy đúng một khối ngọc thạch mà thôi, vị trí rõ mười mươi như vậy lại thêm đặc tính của hắc văn ngọc mà thế mà hắn lại không nhìn thấy?
Rồi hắn chợt nhớ tới việc Vân Phi Tuyết tranh giành tử nguyên ngọc với mình, còn cãi nhau với hắn một trận lớn, sự chú ý của hắn hoàn toàn bị đối phương làm cho phân tán, trong đầu chỉ đếm đi đếm lại việc có thể giành được tử nguyên ngọc, trong mắt nào còn dung nạp được thứ gì khác nữa, và thế là có câu nói kia của Vân Phi Tuyết.
- Vân công tử, quả thật là thủ đoạn cao minh, không ngờ ta lại bị ngươi đùa bỡn xoay như chong chóng! - Thạch Tiểu Khôn giận dữ nói.
- Không dám nhận, nhỡ đâu ta cầm hắc văn ngọc lên mà cũng chẳng khai ra được bảo vật tốt thì sao? - Vân Phi Tuyết ôm hắc văn ngọc trong tay, mỉm cười nói.
- Vân công tử ngươi không cần phải đắc ý, quy tắc là phải có ít nhất hai kiện bảo vật chất lượng hơn của ta thì ngươi mới có khả năng chiến thắng, chỉ là một khối hắc văn ngọc mà thôi, cho ngươi thì đã sao! - Mặc dù bị lừa gạt, nhưng khí thế thì tuyệt đối không thể yếu thế, Thạch Tiểu Khôn nói xong liền quay người đi thẳng đến khu vực khai ngọc chuyên dụng, không nói gì nữa.
Vân Phi Tuyết cười cười không nói gì, tiện tay cầm lấy hai khối ngọc thạch còn lại cũng đi đến trước mặt Thạch Tiểu Khôn.
Mặc dù thoạt nhìn thì có vẻ như hắn tiện tay cầm lấy ngọc thạch, nhưng kỳ thực trong lúc lựa chọn trước đó hắn sớm đã nhắm chuẩn từ lâu, cho nên giờ phút này mới không chút do dự mà cầm lấy hai khối ngọc thạch này.
- Oa, hai khối ngọc thạch còn lại do Vân công tử chọn phẩm cấp không cao đâu nhé! - Trong đám đông vang lên một tiếng động.
- Ta thấy hơi mạo hiểm rồi đấy, loại ngọc thạch bình thường thế này rất khó khai ra được bảo vật tốt nào nhỉ! - Lại một giọng nói nữa vang lên.
- Điều đó chưa chắc đâu, kỹ thuật đánh cược ngọc thạch của Vân công tử ai nấy đều thấy rõ, có lẽ hắn đã nhìn ra điểm khác người của hai khối ngọc này rồi thì sao! -
- Tiếng bàn luận từ trong đám đông không ngừng truyền đến, ai nấy đều mang theo ánh mắt mong chờ nhìn sáu khối ngọc thạch kia, tuy đại hội cược ngọc vẫn chưa bắt đầu, nhưng có thể thưởng thức một màn đặc sắc như thế này trước đó thì tất nhiên không thể bỏ lỡ rồi.
- Chưởng quỹ, xin hãy khai ngọc! - Vân Phi Tuyết nói với chủ tiệm cược ngọc.
- Đây là hoa tuyền ngọc do Thạch công tử chọn! - Theo tiếng hô tên của chủ tiệm cược ngọc, mũi nhọn hình nón đặc biệt trong tay hắn lập tức phá vỡ khối ngọc thạch trông giống như những gợn sóng nước kia.
- Bên trong ngọc thạch hào quang rực rỡ, theo ánh sáng từ từ tản đi, đồ vật ở bên trong cũng hiện ra trước mắt mọi người, đó là một đóa hoa vô cùng tươi tắn, giờ phút này ngọc thạch đã tan đi, đóa hoa màu xanh này dường như cũng đã nở rộ hoàn toàn. -
- Oa, xà điêu hoa, đây chính là bảo bối mà rất nhiều y sư hằng mong ước đấy! - Tiếng kinh hô từ trong đám đông truyền đến.
Trên khuôn mặt của Thạch Tiểu Khôn cũng hiện lên một tia đắc ý, có thể khai ra được thứ này là đủ để chứng minh năng lực nhìn ngọc của hắn là độc nhất vô nhị.
Xà điêu hoa chỉ cần sử dụng đúng cách, thậm chí có thể khiến cho người bị liệt toàn thân không thể cử động khôi phục lại thành người bình thường, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ để chứng minh mức độ trân quý của vật này rồi.
- Đây là hắc thạch ngọc do Vân công tử chọn! - Chủ tiệm dứt lời, khối ngọc mang sắc đen nhạt này liền vỡ tung theo tiếng động.
Hoàn toàn không có dị tượng đặc biệt nào xuất hiện, bên trong chỉ có một khối thạch không quy tắc tỏa ra ánh kim loại xuất hiện trong mắt mọi thứ.
- Đây là cái gì? - Ba chữ này lướt qua trong đầu của tất cả mọi người.
Chỉ có chủ tiệm cược ngọc là phát ra một tiếng kinh hô, khác với những người khác, hắn rõ ràng nhận ra vật này.
- Kim diệu thạch, bên trong này lại chôn giấu một khối kim diệu thạch! - Chủ tiệm gần như thốt lên theo phản xạ tự nhiên.
Vô số người ngây người tại chỗ, kim diệu thạch chính là một trong những nguyên liệu không thể thiếu để rèn đúc binh khí cao cấp, ai cũng biết, binh khí đại khái được chia thành bốn cấp độ Thiên, Địa, Huyền, Hoàng.
Tu luyện giả bình thường có thể sở hữu một thanh binh khí Hoàng giai thôi đã coi như trân bảo, mà khối kim diệu thạch này lại là nguyên liệu quan trọng có thể rèn đúc ra binh khí Huyền giai, tại sao Vân Phi Tuyết lại có thể dễ dàng tiêu diệt đối thủ cùng cấp độ, thanh huyết nhận trong tay hắn công lớn không nhỏ, mà cấp độ của nó ít nhất cũng là binh khí từ Huyền giai trở lên.
So với xà điêu hoa, thứ này càng là vật hiếm có hơn, Thạch Tiểu Khôn âm trầm chằm chằm nhìn khối kim diệu thạch kia, ai có thể ngờ trong một khối ngọc thạch bình thường như vậy lại có thể khai ra được bảo bối thế này.
- Khối ngọc thứ hai của hai bên bắt đầu được khai mở... - Miễn cưỡng ổn định lại tâm trạng, chủ tiệm cược ngọc tiếp tục khai ngọc.
Khối ngọc thứ hai này ngược lại không khai ra được vật gì trân quý, hai bên khai ra đều là một gốc dược thảo, phẩm cấp cũng xấp xỉ như nhau.
Nhưng đến lúc này thì kỳ thực thắng thua cơ bản đã phân định, cho dù vật được khai ra bên trong khối tử nguyên ngọc kia có vượt qua hắc văn ngọc đi chăng nữa, thì hai bên nhiều nhất cũng chỉ là hòa nhau mà thôi, thế nhưng mọi người vẫn tràn đầy mong chờ, xem bên trong hai khối ngọc thạch đều vô cùng trân quý này ẩn chứa bảo bối gì.
- Khối ngọc cuối cùng của hai bên chuẩn bị khai mở, đầu tiên là khối tử nguyên ngọc trong tay Thạch công tử! - Chủ tiệm cẩn thận từng li từng tí khai mở khối ngọc thạch này, theo tiếng ngọc thạch nứt ra, toàn bộ khối ngọc thạch nhất thời bùng phát ra ánh sáng tím chói mắt.
- Là địa linh quả, chuyến này Thạch công tử kiếm lớn rồi, mấy thứ này hoàn toàn có giá trị cao hơn những khối ngọc thạch này nhiều! - Tiếng kinh hô từ bốn phía vang lên, thế nhưng Thạch Tiểu Khôn lại không thể vui nổi, mặc dù địa linh quả có giá trị không nhỏ, nhưng ngọc thạch trong tay Vân Phi Tuyết dẫu sao cũng là hắc văn ngọc mà, quỷ mới biết bên trong sẽ khai ra được thứ gì.
Trong ánh mắt mong chờ của tất cả mọi người, hắc văn ngọc từ từ nứt ra, cái lạnh thấu xương bỗng nhiên càn quét bốn phía, lúc này vẫn chưa đến lúc sâu thung thu tột cùng, loại hàn ý này quả thực khiến cho mỗi một người đều giật mình kinh hãi.
Mà loại hàn ý này dường như chính là tỏa ra từ bên trong hắc văn ngọc, Vân Phi Tuyết tập trung cao độ nhìn vào bên trong, bỗng nhiên cơ thể hắn chấn động mạnh một cái, dường như đã nhìn thấy bảo bối ghê gớm nào đó.
- Ngọc trong ngọc, hoàng giả trong băng, băng phách ngọc?! - Chủ tiệm gần như thốt lên thất thanh.
Vân Phi Tuyết cũng ngây người tại chỗ, băng phách ngọc tuyệt đối có thể dùng từ vô giá để hình dung, nghe đồn ngọc bội được điêu khắc bằng băng phách ngọc mang trên người có thể khiến cho người ta sống lâu trăm tuổi, thậm chí có thể đạt tới trạng thái một tháng không ăn không ngủ, có thể nói, đặt nó ngang hàng với hoàn sinh đan cũng tuyệt đối không hề quá đáng.
Đương nhiên, đây không phải là điểm khiến Vân Phi Tuyết kinh ngạc nhất, vị kia trong cơ thể hắn từng bảo hắn, muốn tu luyện nhanh Cửu Dương Bất Mệt Thể thì phải tìm đủ năm món đồ, trong số đó có cả băng phách ngọc.
- Vân công tử, ta sẵn sàng bỏ ra giá cao để thu mua khối băng phách ngọc này! - Không nói hai lời, chủ tiệm cược ngọc này trực tiếp lên tiếng, bảo vật thế này hắn không muốn cứ thế bỏ lỡ.
- Ờ... cái này ngượng quá chủ tiệm ơi, ta vừa khéo cũng đang cần băng phách ngọc, đành xin lỗi vì không thể nhượng lại rồi! - Vân Phi Tuyết cười khổ một tiếng, nếu không phải Cửu Dương Bất Mệt Thể có nhu cầu cấp bách này, băng phách ngọc tuy trân quý, nhưng đưa cho chủ tiệm này cũng chẳng sao cả, thế nhưng hiện tại dù thế nào hắn cũng không thể đưa thứ này cho người khác được.
- Thế à, vậy đành chịu vậy... - Mặc dù đã biết trước kết quả, thế nhưng chủ tiệm này vẫn tỏ ra vô cùng thất vọng.
- Thạch công tử, thắng thua đã phân định rồi, chi bằng chúng ta thực hiện ước cược trước đó một chút thì thế nào nhỉ? - Vân Phi Tuyết mỉm cười nhìn Thạch Tiểu Khôn nói.
- Ngươi... - Thạch Tiểu Khôn không thốt nên lời, sáu món đồ trước mắt này đang đặt ở đây, cho dù hắn muốn trở mặt thì cũng hoàn toàn không có bất kỳ lý do gì, trách thì chỉ trách Vân Phi Tuyết chơi trò tâm cơ với hắn, để hắc văn ngọc trôi tuột khỏi trước mắt mình một cách vô ích, bằng không thì hiện tại băng phách ngọc chính là của Thạch Tiểu Khôn hắn rồi.
- Trả đồ của Lữ Tử Phong và Kiều Phi lại cho bọn họ... - Thạch Tiểu Khôn dù không muốn, nhưng cũng đành phải làm như vậy.
- Đại ca, em... - Thạch Nguyên khó khăn lắm mới thắng được đồ về tay, đổi lại là bất cứ ai thì cũng sẽ không muốn trả lại cứ thế, thế nhưng nhìn sắc mặt âm trầm của Thạch Tiểu Khôn, hắn đành phải làm theo.
- Hả ha ha, Phi Tuyết à, ta đúng là yêu ngươi chết mất thôi! - Lữ Tử Phong vui mừng đến mức sắp không khép được miệng, suýt chút nữa thì nhảy chồm lên hôn hắn một cái.
Thứ mà Thạch Nguyên trả lại cho hắn chính là toàn bộ gia tài của hắn đấy, không ngờ Vân Phi Tuyết ra tay lại đòi lại được sạch sẽ thế này, Lữ Tử Phong sao có thể không hưng phấn cho được.
Văn Thanh Thanh ở bên cạnh cũng không khỏi phải một lần nữa nhìn nhận lại năng lực cược ngọc của Vân Phi Tuyết, có thể khai ra bảo vật cực kỳ hiếm có như băng phách ngọc, nếu không phải cao thủ cược ngọc thì tuyệt đối không thể làm được.
Giao vàng bạc cho Lữ Tử Phong xong xuôi lại đưa tiền ngọc thạch cho chủ tiệm, Thạch Tiểu Khôn định quay người bỏ đi, thế nhưng Vân Phi Tuyết lại bước lên một bước chặn ngang trước mặt bọn họ.
- Ngươi có lẽ quên mất rồi, ngươi còn thiếu ta một cánh tay đấy! - Trên mặt Vân Phi Tuyết lộ ra biểu cảm bất tuân đời, ở Tiềm Long Thành này hắn vốn đã quen kiêu ngạo hoành hành, không một ai cho rằng hắn sẽ cứ thế buông tha cho Thạch Tiểu Khôn dễ dàng như vậy, trên thực tế thì quả đúng là như thế, chỉ có điều hiện tại hắn cường hoành như vậy là có mục đích khác.
- Vân Phi Tuyết, ngươi đừng có mà quá đáng! - Thạch Tiểu Khôn gần như đã thẹn quá hóa giận, đùa gì thế, cược ngọc một lần mà phải mất đi một cánh tay của mình, dù thế nào hắn cũng không thể đồng ý với Vân Phi Tuyết được.
- Quá đáng? Ta quá đáng chỗ nào chứ, ngươi hỏi mọi người mà xem, là ngươi đồng ý trước với ta thì ta mới cược ngọc với ngươi đấy chứ, chứ có phải bây giờ ta cố tình đòi chặt một cánh tay của ngươi đâu, ngươi nói xem có phải không? - Mấy kẻ xung quanh ngược lại không hề hùa theo đám đông, dù sao thì Vân Phi Tuyết hay Thạch Tiểu Khôn, không một ai là kẻ bọn họ có thể đắc tội nổi cả, đứng xem náo nhiệt là được rồi, lúc này mà dám châm ngòi thổi gió thì đúng là không muốn sống nữa rồi.
- Vân Phi Tuyết, hiện tại ngươi chỉ có một mình cô độc chiếc bóng, người cha già kia cùng với đại ca của ngươi đều đã quy tây rồi, ngươi mà còn dám tiếp tục kiêu ngạo hoành hành ở Tiềm Long Thành này, ta bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng ngươi đấy, ngươi có tin không, phàm chuyện gì cũng đừng có được đằng chân lân đằng đầu, bằng không ngay cả cách mình chết thế nào ngươi cũng không biết đâu! - Sát khí trong hai mắt Thạch Tiểu Khôn lóe lên, giọng nói của hắn nhỏ như muỗi kêu, thế nhưng lọt vào tai Vân Phi Tuyết thì không sót một chữ nào.