Vạn Vực Phong Thần

Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Săn lùng

❊ ❊ ❊

Lời nói của Vân Phi Tuyết khiến Linh Nhi tuôn rơi những giọt nước mắt trong suốt. Loại dược lực xao động trong cơ thể nàng dường như cũng vì câu nói này của hắn mà tiêu tan đi không ít.

"Ngươi cũng biết đấy, ta muốn báo thù cho phụ thân và đại ca, ít nhất ta phải biết năm xưa rốt cuộc là ai đã hạ lệnh. Nhưng xem ra hiện tại, bối cảnh của kẻ này không hề đơn giản như vậy. Càng đến gần chân tướng thì lại càng phát hiện ra sự đáng sợ của chân tướng. Ta sợ rằng có một ngày ta chưa nhìn thấy chân tướng thì bản thân đã bỏ mạng giữa chừng, cho dù ta có thấy được chân tướng thì cũng sẽ bị chân tướng đánh bại." Vân Phi Tuyết dường như đang độc thoại, lại dường như đang nói cho Linh Nhi nghe.

Từ khi lấy được manh mối từ chỗ Chương Nguyên Bá cho đến tận hôm nay, dường như còn gian nan hơn cả ba năm trước đây. Theo những manh mối liên tục xuất hiện, chân tướng có vẻ ngày càng đến gần, nhưng hình như lại càng lúc càng xa. Cảm giác này ngay cả bản thân hắn cũng không biết từ đâu mà đến.

"Nhưng dù thế nào đi nữa, ta cũng sẽ không bỏ cuộc. Ngươi biết điều này, mười tám gã ám ảnh đều biết. Cho nên giả như có một ngày ta bị đánh bại, các ngươi nhất định phải hứa với ta, tìm một người tốt mà gả đi, đừng sống hoài trong thù hận và nơm nớp lo sợ giống như ta. Con người sống một trăm năm kỳ thật là đủ rồi, sống quá lâu chẳng có ý nghĩa gì mấy. Các ngươi phải trân trọng cho thật tốt mấy chục năm tiếp theo này." Vân Phi Tuyết tựa lưng vào tảng đá lớn phía sau, liên tục lẩm bẩm một mình.

Tiếng khóc của Linh Nhi ngày càng lớn, nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống. Nàng thực sự đau lòng thay cho Vân Phi Tuyết. Một thiếu niên phải gánh vác trách nhiệm như thế để sống, hỏi ai mà không đau lòng cho được?

Bình thường khi Vân Phi Tuyết gặp riêng bọn họ đều mang vẻ mặt băng lãnh, nhưng hôm nay hắn không còn sự lạnh lùng như ngày thường nữa. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, hắn đã cởi bỏ chiếc mặt nạ đó, bày ra một mặt chân thật nhất trước mặt Linh Nhi.

"Nếu có cơ hội, ý ta là nếu ta có cơ hội bước vào cảnh giới tu vi chí cao, ta nhất định sẽ tìm cách để tay phải của ngươi mọc lại. Ít nhất ta - Vân Phi Tuyết - không nỡ để ngươi gả đi với một cơ thể tàn khuyết." Vân Phi Tuyết nhìn chằm chằm vào cánh tay cụt của Linh Nhi, đầy vẻ áy náy.

Chuyện này đã ảnh hưởng rất lớn đến hắn. Mười tám thiếu niên xinh đẹp như hoa vì hắn mà trở thành phế nhân, Vân Phi Tuyết cảm thấy bản thân thực sự không thể tha thứ.

"Nhưng ngươi hãy yên tâm, kẻ nào chém tay ngươi, ta nhất định sẽ lấy mạng kẻ đó. Cho dù hắn là hoàng đế đi nữa, ta cũng sẽ xách đầu hắn đến để xin lỗi ngươi." Ánh mắt Vân Phi Tuyết bỗng chốc bùng lên sát khí. Giờ khắc này, ánh mắt hắn mang sự kiên định trước nay chưa từng có.

"Được rồi, ngươi cũng đừng nghe ta lải nhải nữa. Cầm cự qua đêm nay, ta sẽ đưa ngươi trở về Vân phủ an toàn!" Vân Phi Tuyết không nói thêm gì nữa, hắn bắt đầu chìm vào trạng thái tu luyện.

Hắn đã không muốn lãng phí một phân một giây nào. Chưa có lúc nào mà hắn lại khao khát có được loại cuối cùng trong năm loại nguyên liệu cần thiết để tu luyện Cửu Dương Bất Diệt Thể như lúc này: Tam Hoàng Đỉnh.

Lần này nếu có thể thuận lợi bước ra khỏi Kiếm Hổ Chi Sâm, hắn nhất định sẽ dùng mọi cách để có được thứ này. Suy cho cùng, thực lực của bản thân vẫn còn quá yếu.

Nếu có thể thành công tu luyện ra Nhất Dương cảnh giới, thì thực lực của hắn sẽ có được một sự lột xác mang tính chất bước ngoặt. Hơn nữa, toàn bộ thể chất huyết mạch của hắn cũng sẽ có được một lần tẩy rửa lớn.

Hồn Quyết điên cuồng vận chuyển trong cơ thể, đây gần như là chỗ dựa lớn nhất của hắn. Hồn Quyết có thể đột phá đến tầng thứ ba ở Tụ Tài Lâu cũng là một trong những thu hoạch lớn nhất của hắn trong ba năm qua.

Giờ phút này, chỉ dựa vào hồn lực là đã có thể dò xét mọi tình huống trong vòng bán kính gần ngàn mét, cho dù là một con muỗi bay qua cũng không thể thoát khỏi sự cảm nhận của hồn lực.

Hơn nữa, hồn lực khác với khả năng nhận thức khi nâng cao tu vi của người bình thường. Hồn lực là vô hình, cho dù là cao thủ mạnh hơn hắn gấp nhiều lần cũng rất khó phát hiện ra sự dò xét của hồn lực.

Đương nhiên, tác dụng của hồn lực không chỉ có thế này. Hồn Quyết tầng thứ bốn hoàn toàn khác biệt so với ba tầng trước. Thay đổi lớn nhất của tầng thứ tư chính là có thể ngưng hồn thành binh, giết người trong vô hình, chỉ dựa vào hồn lực mạnh mẽ vô song là có thể đánh bại đối thủ. Dương nhiên, tiền đề là đối phương chưa từng tu luyện hồn lực.

Giờ phút này, hồn lực của hắn dò xét xung quanh mấy trăm mét, trong chớp mắt, vài đạo thân ảnh đã xuất hiện trong cảm ứng hồn lực của hắn. Chính là những kẻ mạnh dưới tay Tiêu Vô Dạ mà hắn từng nhìn thấy bên ngoài Kiếm Hổ Chi Sâm trước đó. Năm tên cao thủ đều ở cảnh giới Thập Trọng Cương Nhu đỉnh phong.

"Thằng nhóc này chân tay đúng là lanh lẹ thật đấy, vậy mà lại trốn thoát khỏi phạm vi cảm nhận của chúng ta!" Một kẻ trong số đó liên tục nhìn ngó xung quanh. Lúc này đã là ban đêm, nhưng năng lực cảm nhận của hắn hoàn toàn không dò tra được xung quanh có bất kỳ ai.

"Nhưng đáng sợ hơn là thực lực của hắn. Cường giả Cửu Trọng Tụ Thần vậy mà lại bị chém đứt đầu mà không có chút sức phản kháng nào. Tu vi của hắn chắc vẫn chưa thể phát huy uy lực của Huyết Nhận đến mức độ này đâu nhỉ!" Một tên cao thủ khác với vẻ mặt ngưng trọng nói.

"Cái này phải nhờ vào việc hắn giành được hạng nhất ở Tụ Tài Lâu, thắng được ba quả Tử Lôi Quả đó. Thứ này hoàn toàn có khả năng thay đổi thể chất con người!" Tên ở bên trái lộ ra vẻ tham lam.

Vân Phi Tuyết không thể nào ăn hết cả ba quả Tử Lôi Quả cùng một lúc được. Nếu bọn họ bắt được hắn và hỏi ra Tử Lôi Quả ở đâu, thì bọn họ mới thực sự kiếm lớn. Thứ này đối với cường giả cảnh giới Thập Trọng Cương Nhu cũng có công hiệu cường đại khó tả.

"Dù thế nào đi nữa, một quả Tử Lôi Quả cũng không thể thay đổi vận mệnh tiếp theo của hắn được. Ai bảo ngươi dám đắc tội với Đại thiếu gia nhà chúng ta chứ, chúng ta chia nhau ra tìm!" Tên cao thủ đứng bìa đề nghị.

"Kiếm Hổ Chi Sâm có chút bất thường. Chúng ta di chuyển một khoảng cách xa như vậy mà ngay cả một cọng lông hổ cũng không thấy, hành động đơn độc vẫn nên cẩn thận thì hơn!" Tên ở giữa với vẻ mặt hơi ngưng trọng nói.

"Có gì mà bất thường chứ, mất đi Kiếm Xỉ Hổ chúng ta lại càng an toàn hơn. Ta đi qua phía trước xem thế nào trước đã!" Tên ở bên trái nói xong, thân thể liền như một con u linh màu đen nhảy vọt về phía trước.

Ngay sau đó, bốn kẻ còn lại đều nhanh chóng tiến về bốn hướng nhằm tìm kiếm tung tích của Vân Phi Tuyết.

Lúc này Vân Phi Tuyết ở dưới ngọn thác đã nắm rõ nhất cử nhất động của bọn họ. Năm kẻ ôm đoàn (tụm lại) một chỗ thì hắn tuyệt đối không có ý định đối kháng chính diện với bọn họ, nhưng hiện tại bọn họ quyết định chia nhau ra hành động, vậy thì cơ hội của hắn đã đến.

"Linh Nhi, ở lại đây cho thật tốt, không ai tìm thấy ngươi đâu. Ta phải bắt đầu hành động săn lùng của mình đây!" Vân Phi Tuyết lúc này đã hồi phục được một phần thể lực, thân hình hắn như một mũi tên vút bay ra ngoài ngọn thác.

Khu rừng đen kịt và bầu trời đêm tối mịt đã che giấu tung tích của hắn. Hiện tại vị trí của hắn và năm tên cao thủ này đã hoàn toàn hoán đổi, hắn ở trong tối còn đối thủ ở ngoài sáng, cơ hội thế này sao có thể dễ dàng bỏ lỡ.

Hồn lực của hắn giống như một thiết bị định vị, khóa chặt lấy thân ảnh đang bay vút về phía trước ngọn thác kia. Mỗi một bước chân của hắn đều cố gắng dùng lực nhẹ nhất để nhảy được khoảng cách xa nhất.

Bởi vì kẻ này muốn dò tra vị trí của Vân Phi Tuyết nên tốc độ của hắn ta không nhanh lắm, khoảng cách giữa Vân Phi Tuyết và hắn ta ngày càng rút ngắn.

Đột ngột, kẻ này chỉ cảm thấy da gà sau lưng dựng ngược cả lên, nguy hiểm vô hình từ sau lưng ập tới. Hắn ta hầu như theo bản năng mà nhào lộn một cú về phía trước.

Huyết Nhận quét ngang qua từ bên hông nơi hắn ta vừa đứng, một nhúm tóc theo Huyết Nhận rơi lả tả xuống đất. Dù sao hắn ta cũng là cường giả cảnh giới Thập Trọng Cương Nhu, có trực giác cảm nhận rất mạnh mẽ đối với nguy hiểm chưa biết. Mặc dù Vân Phi Tuyết đã dùng hồn lực bao bọc khí tức (khí tức) của mình, nhưng hắn ta vẫn phản ứng nhanh hơn một bước.

Nhưng lúc này hắn ta mang sắc mặt khó coi quay đầu nhìn Vân Phi Tuyết. Vừa rồi nếu bản thân chậm hơn nửa nhịp nữa, phỏng chừng cơ thể đã bị Huyết Nhận chém đứt đôi từ eo rồi.

Vân Phi Tuyết cũng thầm thấy tiếc nuối. Cảnh giới Thập Trọng Cương Nhu suy cho cùng vẫn quá mạnh, động tác của hắn tuy đã là nhanh nhất nhưng vẫn bị đối phương né được một kích tất sát.

"Vân Phi Tuyết, lá gan của ngươi đúng là lớn thật đấy, vậy mà dám chủ động tìm đến ta!" Kẻ này với vẻ mặt âm trầm nhìn chằm chằm hắn nói.

"Các ngươi đã dám theo dõi ta đi vào thì phải luôn sẵn sàng tâm lý bị săn lùng bất cứ lúc nào!" Vân Phi Tuyết cười tàn nhẫn, sắc mặt dưới ánh trăng trông vô cùng âm trầm đáng sợ.

"Bây giờ còn chưa biết là ai săn lùng ai đâu. Dựa vào Bát Trọng Nội Nhu của ngươi--"

Vèo một tiếng, thân hình Vân Phi Tuyết chớp nhoáng lao tới. Hắn mới không thèm nghe tên này nói nhảm, nhân lúc đối phương nói chuyện phân tâm, hắn đã một lần nữa ra tay.

"Quả là một tên nhóc gian xảo!" Chạm trán chính diện, hắn ta đương nhiên sẽ không sợ hãi Vân Phi Tuyết. Huyết Nhận chém xuống, nhưng hắn ta đã khéo léo né được đao này của Vân Phi Tuyết.

"Bát Trọng Nội Nhu thì không phát huy được uy lực thực sự của Huyết Nhận đâu, ngươi vẫn nên từ bỏ ý định đó đi!" Hắn ta quát lớn một tiếng rồi lao về phía Vân Phi Tuyết.

Nhưng khóe miệng Vân Phi Tuyết bỗng nhếch lên một đường cong nhỏ: "Ở phía sau kìa!"

"Hử?" Kẻ này biến sắc. Khoảnh khắc hắn ta quay đầu lại, chỉ thấy phía sau vậy mà lại xuất hiện một Vân Phi Tuyết, Huyết Nhận trong tay chớp mắt đã tới, lưỡi đao đẫm máu đâm xuyên qua ngực trước của hắn ta rồi lại một lần nữa bị rút ra.

"Ngươi-- sao có thể, đây là cái gì--"

Vạn Ảnh Tuyệt Sát Thuật, ta chỉ là một phân thân ảo ảnh mà thôi!" Dứt lời, Vân Phi Tuyết kia dần dần biến mất, còn Vân Phi Tuyết đâm vào ngực đối phương lúc này mới một lần nữa hé lộ nụ cười tàn nhẫn.

Bản thân ở cảnh giới Bát Trọng Nội Nhu mà đối đầu chính diện với cường giả cảnh giới Thập Trọng Cương Nhu thì quá ư là ngu ngốc. Lợi dụng Vạn Ảnh Tuyệt Sát Thuật ngưng tụ ảo ảnh đánh lừa thị giác của đối phương, Vân Phi Tuyết hoàn toàn đủ khả năng để săn lùng từng người bọn chúng lại nơi này.

Đêm tựa mực, trăng tựa móc câu, trong Kiếm Hổ Chi Sâm bóng đen tung hoành. Vân Phi Tuyết tựa như một tên thợ săn ma ẩn mình trên đại địa, hồn lực của hắn giống như một tấm lưới khổng lồ. Khi hồn lực cảm nhận được tên cao thủ Thập Trọng Cương Nhu thứ hai, thì tấm lưới này có thể thu lại rồi.

Hồn Quyết tầng ba vẫn quá tiêu tốn tinh lực, xem ra tối nay chỉ có thể giết hai người thôi!" Vân Phi Tuyết lạnh lùng nhìn chằm chằm thân ảnh phía trước, nhẹ giọng nói.

Khi hồn lực rút đi, một cơn hoa mắt chóng mặt ập tới. Dù sao hắn cũng chỉ mới ở cảnh giới Bát Trọng Nội Nhu, gánh nặng do việc sử dụng Hồn Quyết tầng ba mang lại cũng là thứ mà hắn khó lòng chịu đựng nổi.

Việc gì cũng có hai mặt lợi hại, hồn lực tuy là vũ khí sắc bén để giết địch nhưng tệ nạn đi kèm cũng rất rõ ràng. Ít nhất là đối với Vân Phi Tuyết hiện tại thì là vậy. Dù thế nào đi nữa, kẻ này nhất định phải chết! Theo việc thu lưới hồn lực lại, hắn nhanh chóng áp sát tới.

Khác với kẻ vừa nãy, người này cao lớn vạm vỡ, vóc dáng hai mét đứng ở đó mang lại một sự uy hiếp khó tả. Thêm vào đó khí tức trong cơ thể hắn ta hùng hồn như núi non, người này e là không dễ đối phó như tên đầu tiên.

Tiêu hao khi bao phủ hồn lực trên người không quá lớn, cho nên khi Vân Phi Tuyết cách hắn ta khoảng mười mét thì gã đại cao kều này vẫn chưa phát hiện ra tung tích của Vân Phi Tuyết.

Ánh mắt Vân Phi Tuyết lóe lên tia hàn quang, Vạn Ảnh Tuyệt Sát Thuật lặng lẽ triển khai. Một đạo tàn ảnh của hắn tựa như tia chớp màu trắng xẹt về phía trước, trong chớp mắt chặn đứng con đường phía trước của gã đại cao kều.

"Vân Phi Tuyết? Ngươi dám tự mình tìm đến chịu chết à?" Gã đại cao kều vẫn chưa phát hiện ra Vân Phi Tuyết này chỉ là một phân thân ảo ảnh. Trong lúc nói chuyện, hắn ta trực tiếp đấm một quyền về phía đạo tàn ảnh trước mặt. Và cũng đúng vào khoảnh khắc này, Vân Phi Tuyết thật sự ở phía sau đã cầm Huyết Nhận chớp nhoáng lao đến.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:26
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.