Vạn Vực Phong Thần

Lượt đọc: 43 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 26
Cuộc đại đào vong kinh hãi

❊ ❊ ❊

Sự kinh hãi hiện rõ trên khuôn mặt của từng người, chỉ có Linh Nhi là mặt đỏ bừng, thân thể giãy giụa tuyệt vọng, thế nhưng ánh mắt thấp thoáng phát ra sự ngạo mạn lại là mảy may không giảm, dược hiệu phát tác, nhưng nàng vẫn giữ lại được một chút lý trí như vậy.

- Vận khí của hắn rất tốt, một đao tiễn mạng, nhưng các ngươi chắc là không có vận khí tốt như vậy đâu! - Vẻ mặt Vân Phi Tuyết lộ ra âm trầm như quỷ, hắn từng bước đi về phía đống lửa, mỗi một bước đến gần giống như tử thần đang vẫy tay với bọn chúng.

Mặc dù những kẻ này là những tên liều mạng thường niên sống trên mũi đao, nhưng màn vừa rồi thật sự quá mức khiến người ta sợ hãi, sống sành sanh một cường giả bát trọng Nội Nhu cảnh lại bị một đao chém thành hai đoạn!

- Ta... ta nhớ đao cương này, hình như là Huyết Nhận... từng được Vân Phủ của Tiềm Long Thành Vân Phi Dược sử dụng...

Trong sáu người hình như có kẻ có mắt nhìn, quang mang huyết sắc mà Vân Phi Tuyết vừa chém xuống, chỉ cần nhìn thấy thì tuyệt đối sẽ không bao giờ quên, lưỡi nhận sắc máu, lưỡi nhận đoạt mệnh.

- Thế nhưng... Vân Phi Tuyết và Vân Phi Sơn đã chết, vậy ngươi là...

- Không sai, ta chính là Vân Phi Tuyết! - Vân Phi Tuyết vẫn không nhanh không chậm đi về phía trước, câu nói này của hắn lại càng khiến mỗi người một lần nữa ngẩn người tại chỗ.

Vân Phi Tuyết chẳng lẽ không phải là một tên công tử bột ăn hại đích thị sao, mở miệng ra ngoài uống rượu thì chính là phụ nữ, sắp hai mươi tuổi rồi mà mới chỉ có cảnh giới Điều Tức nhị trọng, vậy người trước mắt này là cái gì, ma quỷ sao?

- Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, ngươi không thể nào là Vân Phi Tuyết...

- Ta có phải là Vân Phi Tuyết hay không thì quan trọng lắm sao? Thứ mà các ngươi nên quan tâm hiện tại chính là, làm thế nào mới có thể khiến bản thân chết một cách thống khoái! - Vân Phi Tuyết lạnh lùng cười nhạt.

Tốc độ chậm rãi của hắn chợt tăng vọt, một đạo tàn ảnh lướt qua, đống lửa bên cạnh lập tức tiên lên từng mảng lớn hoa lửa.

- Dừng tay, ngươi dám động thủ thì ta lấy mạng tiểu nha đầu này! - Mặc dù kẻ trước mắt này rốt cuộc có phải là Vân Phi Tuyết hay không, ít nhất hắn tuyệt đối không dễ đối phó như vậy, cho nên tên râu rậm lúc này hoàn toàn không có quyết định tiếp tục luyến chiến, hắn trực tiếp lấy Linh Nhi ra làm vật uy hiếp.

- Thật là ngu xuẩn a, đều đến lúc này rồi, vẫn không hiểu rõ cảnh ngộ của bản thân sao?

Thân ảnh Vân Phi Tuyết khẽ dừng lại, khoảnh khắc tiếp theo, một đạo bóng đen từ trong cơ thể hắn như đạn pháo bắn vút về phía trước, hắn tay cầm Huyết Nhận như một đạo thiểm điện sắc máu đánh xuống từ bầu trời âm u.

Bàn tay phải mà tên râu rậm vừa mới vươn ra trực tiếp đứt lìa tới tận bả vai, tiếp theo đó chính là tiếng thét chói tai như heo bị chọc tiết lan truyền khắp một nửa khu rừng Kiếm Hổ Chi Sâm.

- Chạy... chạy mau, tản ra mà chạy... - Tên râu rậm nén đau đớn, lúc này hắn biết bản thân nếu còn nán lại ở đây thì tuyệt đối chính là hành vi tìm chết.

Nhưng Vân Phi Tuyết đã sớm mở giới sát sinh, lại sao có thể để bọn chúng đào tẩu chứ?

Thiên Ảnh Tuyệt Sát Thuật, ba đạo phân thân như quỷ mị trực tiếp lao thẳng về ba hướng, nương theo những tiếng kêu thảm thiết vang lên tứ phía.

Trên thực tế những kẻ này nếu hợp lực đối địch, có lẽ Vân Phi Tuyết cũng không dễ dàng thu phục bọn chúng đến vậy, suy cho cùng trong bọn họ vẫn còn có hai cường giả bát trọng Nội Nhu cảnh.

Nhưng những thủ đoạn này của Vân Phi Tuyết đã trực tiếp kích hỏng phòng tuyến tâm lý cuối cùng của bọn chúng, niệm chiến đấu ít ỏi còn sót lại cũng bị cánh tay bị tên râu rậm chặt đứt cuốn trôi đi hoàn toàn.

Linh Nhi tuy đang giãy giụa trong đau khổ, thế nhưng vẻ kính bội trong mắt lại càng nồng đậm hơn, Thiên Ảnh Tuyệt Sát Thuật, loại công pháp cao thâm mạc trắc này lại được Vân Phi Tuyết truyền thụ không chút giữ lại cho mỗi một thành viên Ám Ảnh, cứ sự hào phóng đại lượng này thì có mấy kẻ có thể làm được?

Quan trọng hơn là, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này mà Vân Phi Tuyết lại có thể ngưng tụ ra ba đạo phân thân, phải biết rằng bản thân nàng hễ có không gian trống là sẽ tu luyện, nhưng cũng chỉ có thể ngưng tụ ra được một đạo phân thân mà thôi.

- Đừng... đừng giết ta, ta làm thủ hạ của ngươi, ta làm trâu làm ngựa cho ngươi...

Cuối cùng chỉ còn lại một mình tên râu rậm, hắn sợ đến mức gần như trực tiếp quỳ xuống đất cầu xin tha mạng, bất luận bọn họ có thể xem nhẹ sinh mệnh của mình đến mức nào.

Thế nhưng khi tử vong thực sự đến gần, loại khủng hoảng mãnh liệt trong nội tâm bỗng nhiên trào ra, có lẽ hắn thực sự không sợ chết, thế nhưng hắn vẫn còn có quãng thời gian lớn để tung hoành cơ mà, vẫn còn vô số phụ nữ chưa từng chơi đùa cơ mà, cuộc đời ngắn ngủi vẫn còn có từng ấy chuyện tốt đẹp chưa làm mà lại phải mất mạng ở nơi này, oan ức biết bao?

- Được, ta không giết ngươi, ít nhất ta sẽ không một đao giết chết ngươi...

Vân Phi Tuyết chằm chằm nhìn Linh Nhi có ý thức gần như sắp mơ hồ, biểu cảm âm trầm trên mặt lại càng thêm nồng đậm, nếu bản thân không kịp thời đuổi đến, nếu bản thân đến muộn hơn vài phút nữa, Linh Nhi chỉ sợ đã bị đám dã thú này giày vò rồi, Vân Phi Tuyết sao có thể buông tha cho bọn chúng.

Vù một tiếng, Huyết Nhận chém xuống, cánh tay trái của tên râu rậm đứt lìa tận bả vai, tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế gần như xé rách cuống họng của hắn.

Ai nói Vân Phi Tuyết là một tên công tử bột nhị thế tổ chứ, hắn đơn giản chính là ác ma, tuổi còn trẻ giết người mà ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái.

- Ngươi... ngươi chết không có chỗ chôn, ngươi chết không có chỗ chôn a... - Lúc này tên râu rậm đã hiểu rõ, bản thân không còn tư cách sống tiếp nữa rồi, cho dù bản thân có thể sống tiếp mà hai tay đều không còn, sống thì còn có ý nghĩa gì nữa?

- Ta chưa từng nghĩ mình sẽ chết một cách tử tế, nhưng ta biết ngươi bây giờ sẽ phải chết! - Lời vừa dứt, một đao chém xuống, tên râu rậm trực tiếp thân thủ chia lìa.

Vân Phi Tuyết nhắm hai mắt lại hít sâu một hơi, đây có lẽ là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn hắn giết nhiều người đến vậy, hắn vẫn cần phải tiêu hóa một chút mới có thể xóa đi loại phản ứng có phần buồn nôn kia.

Hồi lâu sau, Vân Phi Tuyết nhanh chóng bước đến bên cạnh Linh Nhi, ít nhất trạng thái lúc này của Linh Nhi tệ đến cực điểm.

Nàng hô hấp gấp gáp, lồng ngực phập phồng dữ dội, mặt đỏ như gấm, khoảnh khắc Vân Phi Tuyết đến gần, đôi mắt mê ly của Linh Nhi cuồng loạn muốn áp sát lại gần Vân Phi Tuyết.

- Bọn chúng hạ * gì cho ngươi vậy? - Vân Phi Tuyết sắc mặt âm trầm chằm chằm nhìn Linh Nhi đã gần như sắp phát điên.

- Công tử... công tử, lấy ta đi, lấy ta đi mà công tử, ta chịu không nổi nữa rồi... - Linh Nhi nói năng đứt quãng, mị thái của nữ nhi kia phỏng chừng không có người đàn ông nào có thể kháng cự nổi.

Bình thường nàng và Vân Phi Tuyết tiếp xúc tuy cũng từng có da thịt kề cận, nhưng tình huống lúc này hoàn toàn khác biệt, Linh Nhi hiện tại đơn giản chính là một ngọn lửa đang thiêu đốt *.

Vân Phi Tuyết cũng là một người đàn ông bình thường, ít nhất đối mặt với loại cảnh tượng thế này, nếu hắn muốn kháng cự thì cũng cần phải có ý chí cường đại đến cực hạn.

- Không không, ta không thể làm thế này, ta muốn nàng, ta sớm đã có thể muốn nàng, hà cớ gì phải đợi đến bây giờ... - Vân Phi Tuyết liên tục lắc đầu, hắn tuyệt đối không thể làm loại chuyện này, đám nữ tử Ám Ảnh tuy không nơi nương tựa, nhưng bản thân phải cho bọn họ một câu trả lời, ít nhất có cơ hội sau này nhất định phải cho bọn họ một mái nhà trọn vẹn, bản thân cứ như vậy mà chiếm đoạt người ta, thì tính là chuyện gì chứ?

Không thể để * nhất thời làm mờ mắt, thời khắc nào cũng phải duy trì ba phần lý trí.

- Không không, công tử, ta thích chàng, ta yêu chàng, ta thật sự rất khó chịu, cầu xin chàng, hãy lấy ta đi mà... - Linh Nhi đã nói năng lộn xộn, nếu không phải nàng bị trói vào cây, phỏng chừng đã nhào lộn Vân Phi Tuyết ngã nhào xuống đất rồi.

Vân Phi Tuyết đang chống cự lại sự dụ hoặc vô tận của Linh Nhi, nhưng đúng vào lúc này, sắc mặt hắn chợt biến đổi, cách đó không xa hắn đã nghe thấy có động tĩnh truyền tới.

Bất luận là Tiêu Vô Dạ phái kẻ đến truy sát hắn hay là Kiếm Xỉ Hổ, thì đó tuyệt đối cũng chẳng phải tin tức tốt lành gì, động tĩnh vừa rồi hắn giết người cùng với ánh sáng đống lửa nơi này đã thu hút không ít kẻ địch đi tới.

- Linh Nhi, ngàn vạn lần phải nhịn cho qua, thương thế trên người ngươi không nhẹ, đánh ngất ngươi sẽ mang lại thương tổn lớn hơn cho ngươi, ghi nhớ, phải duy trì lý trí! - Vân Phi Tuyết cuồng loạn dặn dò nàng, sau đó hắn nhanh chóng cởi sợi dây thừng đang trói ra không nói hai lời, trực tiếp vác xốc Linh Nhi lên rồi tiếp tục cuồng b chay thẳng vào sâu trong Kiếm Xỉ Hổ Chi Sâm.

Bây giờ hắn tuyệt đối không có tư bản để chiến đấu với kẻ địch, bất luận là Kiếm Xỉ Hổ hay là đám cao thủ dưới trướng Tiêu Vô Dạ đó.

Cũng may Vân Phi Tuyết đã đột phá đến bát trọng Nội Nhu cảnh, dẫu cho trước đó đã sử dụng Thiên Ảnh Tuyệt Sát Thuật, thế nhưng lúc này vẫn lưu lại không ít thể lực.

Hắn hết mức mượn thân cây cành cây để tung người nhảy nhót tiến hành, như vậy ít nhất sẽ không để lại manh mối quá rõ ràng nào cho những kẻ ở phía sau.

Thế nhưng lúc này Linh Nhi lại giống như một con dã thú được thả ra, nàng liều mạng cào cấu quần áo của mình, lại liên tục vuốt ve khắp người Vân Phi Tuyết, hành động kiểu này quả thực khiến Vân Phi Tuyết khổ không tả nổi.

Nhưng đúng như Vân Phi Tuyết đã nói, hắn hiện tại không thể đánh ngất Linh Nhi, bản thân Linh Nhi vốn dĩ đã đứt một cánh tay, lại thêm nàng lại từng chiến đấu với đám cao thủ như tên râu rậm, nội thương ngoại thương trên người chồng chất thành đống, nếu bản thân lại sử dụng trọng lực nữa thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.

- Công tử, chàng lấy em đi mà, em sẽ không trách chàng đâu, em kỳ thực từ lâu đã muốn hiến dâng bản thân cho công tử rồi, chỉ là vẫn luôn khó mở lời, em thật sự sắp chịu không nổi nữa rồi... - Linh Nhi thổi khí bên tai Vân Phi Tuyết, mà hắn cảm giác phía sau vẫn luôn có kẻ địch đang bám theo, cảm giác này quả thực khiến Vân Phi Tuyết sắp bùng nổ đến nơi.

- Linh Nhi, muốn hay không thì cũng không thể ở nơi này, kẻ địch ở phía sau bất cứ lúc nào cũng có thể lấy mạng chúng ta! - Vân Phi Tuyết khẽ quát lên một tiếng, câu nói này ngược lại khiến động tác của Linh Nhi chậm lại đôi chút, thế nhưng vẫn không hề dừng lại.

Vân Phi Tuyết một đường cuồng bôn, bỗng nhiên, phía trước có tiếng nước chảy truyền đến, sắc mặt Vân Phi Tuyết vui mừng, hắn hướng về phía nguồn nước cuồng loạn nhảy nhót lao đi.

Trước mắt là thác nước cao trăm trượng, Vân Phi Tuyết không có mảy may do dự, hắn trực tiếp tung người nhảy vọt về phía trước, mượn một khối cự thạch bên cạnh thác nước, Vân Phi Tuyết mượn lực lần nữa bay vút lên không trung.

Dưới ánh trăng yếu ớt, Vân Phi Tuyết nhìn thấy phía sau thác nước có một cái động khẩu lõm vào trong, hắn không chút do dự, trực tiếp tung người nhảy xuyên qua thác nước đi đến sau động khẩu này.

Tiếng dòng nước thác nước khổng lồ cộng thêm địa thế nơi này lại vô cùng hiểm trở, kẻ ở phía sau muốn tìm được hắn không hề dễ dàng, nếu là Kiếm Xỉ Hổ thì lại càng không có khả năng phát hiện ra bọn họ, hiện tại thứ duy nhất cần giải quyết chính là vấn đề của Linh Nhi, nàng liên tục phát ra tiếng kêu quái dị mập mờ, rất có thể sẽ dẫn đến sự chú ý của những cường giả Tụ Thần trở lên.

Cũng may khi Vân Phi Tuyết vác Linh Nhi đi đã tiện tay cầm theo cả sợi dây thừng, lúc này Vân Phi Tuyết tìm một khối đá lớn rồi trói chặt Linh Nhi lên trên đó.

- Linh Nhi, đành phải tạm thời để ngươi chịu khổ rồi! - Vân Phi Tuyết có chút bất đắc dĩ nói, hắn xé một mảnh vải trên người nhét vào miệng Linh Nhi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Ít nhất nguy cơ trước mắt tạm thời đã trốn qua rồi, qua đêm nay chờ đến khi ban ngày đến thì lại nghĩ biện pháp ra khỏi Kiếm Xỉ Hổ Chi Sâm vậy.

Nói thật, quần áo trên người Linh Nhi hiện tại chỗ nào cũng bị rách, một mảng da thịt trắng tuyết lớn lộ ra bên ngoài, nói Vân Phi Tuyết không động tâm thì chính là giả, nhưng lý trí nói cho hắn biết tuyệt đối không thể làm như vậy.

- Linh Nhi à, sau này ta còn phải tìm cho ngươi một mối lương duyên tốt nữa đấy, ngươi tuyệt đối không thể sa ngã trong tay ta được. - Vân Phi Tuyết thở dài một tiếng, sau đó cởi y phục trên người mình xuống khoác lên người Linh Nhi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:26
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.