Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 917 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0454
Chân Nguyệt: Đống rác này ở đâu ra vậy (Canh ba)

❊ ❊ ❊

"Sư phụ, Chân Nhất tìm được trái cây rồi." Chân Nhất đeo thanh hắc đao sau lưng, hai tay nâng hai quả trái cây, mặt đỏ bừng chạy tới.

Hắc Đế Chân Nguyệt đang trầm tư, sau đó mở mắt ra, nhìn thấy đồ nhi chạy tới, trên mặt lộ vẻ cười, "Chân Nhất, hãy tu luyện cho tốt, không được phân tâm."

"Con biết rồi, lão sư." Chân Nhất chìa tay ra, "Sư phụ, quả to cho người, con ăn quả nhỏ là được rồi."

Đối với Chân Nhất mà nói, theo sư phụ tu hành ở bên ngoài, tuy rất mệt, nhưng lại đặc biệt vui vẻ, đây là niềm hạnh phúc mà trước đây cậu chưa từng cảm nhận được.

Cậu hy vọng có thể luôn ở bên cạnh sư phụ, bất kể sư phụ đi đâu, cậu đều muốn theo cùng.

Chân Nguyệt xoa xoa cái đầu nhỏ của đồ nhi, "Phải tu luyện cho tốt, bằng không dù có ngày nào cũng tìm trái cây cho sư phụ, sư phụ cũng sẽ không vui đâu."

"Dạ, sư phụ yên tâm, Chân Nhất nhất định sẽ nỗ lực tu hành." Chân Nhất gật đầu thật mạnh, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ mà non nớt.

Đột nhiên, Chân Nhất mở to đôi mắt, giơ tay lên, kinh ngạc nói: "Sư phụ, có người xuất hiện ở đằng kia."

Chân Nguyệt nhìn theo, đôi mày khẽ nhíu lại, chỉ thấy trong khe hở hư không phía xa, có một nhóm người được bao bọc trong hộ tráo, đang từ từ rơi xuống.

Khoảng thời gian trước, khe hở này đã xuất hiện, lúc đó, ông tưởng là có chuyện gì, nhưng về sau không thấy động tĩnh gì, nên vẫn luôn không để trong lòng.

Nhưng bây giờ, lại có người từ bên trong đi ra, điều này khiến ông sinh lòng cảnh giác.

"Chân Nhất, ra sau lưng ta." Chân Nguyệt nói, ông cảm thấy kẻ đến không thiện, có một cảm giác mơ hồ khó tả.

"Vâng, sư phụ." Chân Nhất nấp sau lưng sư phụ, thế nhưng đôi mắt to tròn vẫn lén lút nhìn tình hình phía xa.

"Tống sư huynh, đây chính là Nguyên Tổ Chi Địa, bên kia còn có hai tên thổ dân." Trong hộ tráo, một đệ tử nhìn thấy hai bóng người đứng trên đỉnh thác nước phía xa, không khỏi kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên hắn giáng lâm xuống Nguyên Tổ Chi Địa, cũng là lần đầu tiên nhìn thấy thổ dân, vì vậy trong lòng tò mò, đồng thời còn có một loại cảm giác cao cao tại thượng.

Theo ghi chép của môn phái, cường giả ở Nguyên Tổ Chi Địa rất thưa thớt, đa phần đều ẩn cư ở một nơi nào đó, với thực lực của họ sau khi giáng lâm, chỉ cần không đi đến những nơi ẩn cư đó, cơ bản có thể đi ngang dọc.

Mà khi đại quân môn phái giáng lâm, cho dù là những cường giả kia, cũng sẽ chẳng tính là gì.

"Có chút kỳ quái." Chân Nguyệt nhíu chặt mày, hơi lộ vẻ nghi hoặc, dường như có chút không nhìn thấu những người này.

"Sư phụ, có gì kỳ quái ạ?" Chân Nhất hỏi.

Chân Nguyệt nói, "Chân Nhất, khí tức của bọn chúng rất kỳ lạ, sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể không phải là sức mạnh mà chúng ta tu hành cần đến."

Lúc này, hộ tráo rơi xuống, những người bên trong đi về phía Hắc Đế Chân Nguyệt.

"Thổ dân, nhìn thấy chúng ta giáng lâm, còn không mau quỳ xuống nghênh đón." Tống sư huynh ánh mắt như chim ưng, trong ngực ôm một thanh đại đao màu đỏ rực, tuy chưa rút khỏi vỏ, nhưng thanh đại đao màu đỏ rực kia dường như có liệt diễm đang sôi trào, nhiệt độ xung quanh đều trở nên nóng rực.

"Các ngươi là người phương nào?" Hắc Đế Chân Nguyệt hỏi, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Tống sư huynh kia.

"Hừ, đám thổ dân các ngươi thật đúng là vô tri, chúng ta là đệ tử Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung, mà ta chính là chân truyền đệ tử của tông môn, Tống Thiên Đao." Tống Thiên Đao nheo mắt, nhìn chằm chằm đối phương, đối với hắn mà nói, những thổ dân này giống như kiến hôi, không đáng nhắc tới.

Hai bên đều không nhìn thấu tu vi của đối phương, bởi vì lực lượng tu luyện khác nhau, khó mà xem ra cảnh giới.

"Ha ha, hai tên thổ dân này đúng là buồn cười, nhìn thấy Tống sư huynh mà lại không có chút vẻ sợ hãi nào, chẳng lẽ bọn chúng không biết Tống sư huynh là ai sao?"

"Cũng không thể trách bọn chúng được, đám thổ dân này sao có thể biết Tống sư huynh là chân truyền đệ tử của môn phái, địa vị cao trọng, tu vi cường đại, nhất thân Thiên Đao Thuật kinh thiên động địa, quỷ khốc thần sầu. Tương truyền, những người từng thấy Tống sư huynh xuất đao đều đã chết cả rồi. Hai tên thổ dân này vẫn có thể giữ vẻ mặt bình tĩnh, cũng là do không biết chúng ta là ai thôi."

Đám đệ tử giáng lâm đang bàn tán với nhau, đối với họ, những thổ dân này thật sự là quá mức tầm thường.

Ghi chép của môn phái nói rằng, thổ dân ở Nguyên Tổ Chi Địa đều đờ đẫn, ngu muội, tu vi thấp kém.

Bất cứ thứ gì của môn phái nếu lấy ra, đều sẽ khơi dậy sự tò mò của những thổ dân này.

Hơn nữa vào vạn năm trước, môn phái đã từng giáng lâm một lần, tuy trong đám thổ dân có cường giả, nhưng cuối cùng đều bị Thái thượng trưởng lão của tông môn trấn áp.

"Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung?" Hắc Đế Chân Nguyệt nghi hoặc, tông môn này ông chưa từng nghe qua bao giờ, đồng thời ông phát hiện những người này rất kỳ quái, hình như không phải là người của thế giới này.

Nhưng tất cả những điều này cũng chẳng quan trọng nữa.

"Ngươi dùng đao?" Chân Nguyệt nhìn Tống Thiên Đao hỏi.

Tống Thiên Đao ngẩn ra một chút, sau đó nhìn thanh hắc đao trong tay đối phương, lập tức bật cười, "Đúng vậy, sao nào? Còn muốn dùng thanh hắc đao rách nát trong tay ngươi để đấu với ta một trận à?"

Lúc này, Hắc Đế Chân Nguyệt nhắm mắt lại, mà khi mở mắt ra, một luồng đao ý mênh mông bộc phát ra ngoài.

"Dùng đao, vậy thì để xem ngươi có tư cách dùng đao hay không." Trong khoảnh khắc, Chân Nguyệt hạ thấp mũi đao, trên thân đao ánh đen tỏa ra hào quang.

"Ha ha ha!"

Lúc này, đám đệ tử giáng lâm cười lớn lên, dường như bọn họ vừa nghe thấy một chuyện cười kinh thiên động địa vậy, họ không ngờ tên thổ dân này lại nói ra những lời như vậy với Tống sư huynh.

Đây là chân truyền đệ tử Tống sư huynh của môn phái đấy, thực lực đã đạt tới cảnh giới Luyện Thần Hoàn Hư, đủ để ngạo thị quần hùng.

Còn họ chỉ là đệ tử nội môn, thực lực cũng chỉ là Luyện Khí Hóa Thần mà thôi.

"Ha ha ha ha, buồn cười, buồn cười quá, không ngờ quả nhiên giống như môn phái đã nói, thổ dân đúng là ngu xuẩn như vậy." Tống Thiên Đao cười lớn, trường đao xuất vỏ.

Lập tức, khi trường đao xuất vỏ, bầu trời đỏ rực, như thể bị liệt diễm thiêu đốt vậy.

"Đây là Hạ phẩm linh khí của Tống sư huynh, Xích Viêm Đao, tương truyền là do trưởng lão luyện khí của môn phái tập hợp Thiên Địa Viêm Hỏa mà rèn đúc thành, thi triển ra đủ để đốt cháy ba trăm dặm, uy lực cường đại, tự sinh đao linh."

Các sư đệ đối với linh khí này của Tống sư huynh rất hâm mộ, nhưng thực lực của họ chưa tới, nên không có duyên phận với những linh khí này.

"Thổ dân, ngươi ra chiêu đi, bằng không lát nữa ngươi sẽ không còn cơ hội đâu." Tống Thiên Đao lên tiếng, có linh khí trong tay, thực lực của hắn lại tăng thêm một bậc.

Đối với những thổ dân này, từ trong thâm tâm hắn vốn chẳng hề để tâm.

"Hắc Ý!"

Chân Nguyệt khẽ quát một tiếng, hắc đao trong tay vạch ngang trời đất, sau đó đột ngột tra vào vỏ.

"Cái gì? Thổ dân, ngươi đang đùa giỡn ta đó hả?" Tống Thiên Đao giận dữ, nhưng đột nhiên, âm thanh của hắn bỗng im bặt.

Đám đệ tử giáng lâm xung quanh vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, không khỏi bật cười lớn.

"Tên thổ dân này đúng là buồn cười, vạch một đao là có ý gì chứ?"

"Ha ha ha, không có chút động tĩnh nào, cũng không có chút dao động pháp lực nào, lát nữa khi sư huynh ra tay, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ kinh người lắm."

Đột nhiên! Rắc! Xích Viêm Đao trong tay Tống Thiên Đao vỡ nát, mà Tống Thiên Đao đang đứng đó, thân thể càng phát ra tiếng phập một cái, bị tách làm hai nửa, máu tươi phun ra, cuối cùng đổ gục xuống đất.

"Rốt cuộc là tình huống gì thế này, tại sao người này lại yếu đến mức đó?" Hắc Đế Chân Nguyệt thầm nghi hoặc.

Còn đám đệ tử giáng lâm nhìn thấy tình cảnh này, lập tức trợn mắt há hốc mồm, "Sư... sư huynh."

Họ không ngờ sư huynh lại bị tách làm hai nửa.

Lập tức, tất cả mọi người đều phản ứng lại, có người còn hét lên, có đệ tử lấy ngọc bài ra, hoảng loạn truyền pháp lực vào để liên lạc với chấp sự đại nhân.

"Cứu mạng, cứu mạng với, Tống sư huynh chết rồi, những thổ dân này quá đáng sợ."

"Mau đến cứu chúng tôi, chúng tôi muốn trở về, thổ dân ở đây quá tàn nhẫn, chúng tôi căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì."

Những tiếng kêu hoảng loạn vang vọng lên.

Chân Nhất có chút không dám nhìn tình cảnh phía trước, "Sư phụ, họ bị sao vậy ạ?"

"Quá yếu, căn bản không xứng dùng đao." Chân Nguyệt khinh thường nói. Bất cứ kẻ nào dùng đao, bất kể có thù hay không, ông đều sẽ khiêu chiến đối phương, dùng thanh hắc đao trong tay mình để chứng minh đối phương có tư cách dùng đao hay không.

Nhưng rất đáng tiếc, kẻ vừa rồi căn bản không có lấy một chút tư cách nào.

"Hắc Ý" là một trong những chiêu thức mà thời gian này ông lĩnh ngộ được, lấy hắc đao làm cơ sở, một đao chém ra đủ để phá diệt vạn vật, mà ông khổ luyện như vậy cũng là để khiêu chiến Lâm Phàm.

"Mau đi thôi, chúng ta đã đi nhầm vào nơi ẩn cư của cường giả thổ dân rồi, mau rời khỏi đây, loại thổ dân này, chỉ có các trưởng lão môn phái mới có thể chém giết."

Đám đệ tử này hoảng loạn hẳn lên, họ nhớ ra rồi, có lẽ đây chính là cường giả thổ dân mà môn phái đã nhắc tới.

Đồng thời, họ cũng vô cùng hối hận, sao mình lại giáng lâm vào nơi quái quỷ này.

Nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể vội vã tháo chạy, nếu còn tiếp tục ở lại, hậu quả sẽ khôn lường.

"Không phải người của nơi này, vậy chính là dị loại. Miệng thì cứ thổ dân này thổ dân nọ, nghe thật chướng tai." Trong đôi mắt Chân Nguyệt, đao ý lấp lóe, lập tức, hư không khẽ chấn động.

Mà những đệ tử kia, chỉ cảm thấy toàn thân như bị thứ gì đó khóa chặt lấy.

"Mau chạy mau, tên thổ dân này là tu sĩ Luyện Thần Hoàn Hư đỉnh phong, chúng ta căn bản không phải đối thủ."

Thế nhưng khi lời này vừa dứt. Đối với những đệ tử này, thân thể dường như bị vật gì sắc bén cắt nát vậy, trong nháy mắt hóa thành một bãi máu thịt, ngã gục xuống đất.

Cho dù trên người họ có mặc pháp y, bảo y cũng khó lòng chống đỡ, tất cả đều vỡ vụn.

Sau khi giải quyết xong những kẻ kỳ quái này, Chân Nguyệt xoay người rời đi.

Chân Nhất thì theo sát phía sau, chạy theo gọi với lại, "Sư phụ, đợi con với."

Thế giới không tên. Chấp sự thần sắc đờ đẫn, hắn cũng không biết đây đã là bao nhiêu cái ngọc bài cầu cứu nữa rồi.

"Bọn họ rốt cuộc đã đi đâu, Nguyên Tổ Chi Địa dù có cường giả, cũng không thể nhiều như vậy được chứ."

"Không được, tình huống này phải nhanh chóng báo cáo trưởng lão."

Hắn phát hiện, sự việc đã trở nên có chút khác biệt.

Đại quân đệ tử giáng lâm xuống, nhưng ngọc bài cầu cứu liên tục truyền về, như vậy chứng tỏ, Nguyên Tổ Chi Địa này đã có biến cố xảy ra.

Đệ tử nội môn căn bản không chống đỡ nổi, chỉ có thể để những đệ tử mạnh hơn tiến vào Nguyên Tổ Chi Địa, xem xét rốt cuộc là tình hình gì.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:306
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.