Vô Địch Thật Cô Đơn

Lượt đọc: 947 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 0449
Thiên địa đại biến (Canh hai)

❊ ❊ ❊

Chích Diệu Quân Chủ đứng đó, nhìn đám người Nhật Chiếu Tông này, trong lòng cũng không vui.

Sao bọn chúng lại không chút nhãn lực thế này, cái sự tinh mắt lúc trước đâu mất rồi?

"Chích Diệu Quân Chủ, mong ngài lượng thứ, tông môn chúng ta bị Lâm Phàm của Viêm Hoa Tông phá hoại nhiều lần, tài phú cũng mất mát hơn phân nửa, nhu cầu tu hành của đệ tử tông môn chúng ta, đều đã thành vấn đề rồi." Tông chủ chắp tay nói, nhưng trong lòng thì quặn thắt lại, rất đau, rất đau.

Súc sinh mà, đây là coi Nhật Chiếu Tông bọn họ là cái gì chứ, chẳng lẽ là bảo khố cố định hay sao.

Lúc thiếu tài phú thì đến, lúc không thiếu thì coi Nhật Chiếu Tông bọn họ như một cái rắm.

"Ngươi nói cái gì?" Chích Diệu Quân Chủ biến sắc, những tiểu thiên sứ quấn quanh thân thể hắn biến thành hắc thiên sứ, rút đao nhọn ra, lộ ra nụ cười tà ác, hiển nhiên đã nổi giận.

"Ngươi vừa nói cái gì? Ý ngươi là nói bản Quân Chủ tới đây, là muốn tống tiền Nhật Chiếu Tông các ngươi hay sao? Ngươi đây là sỉ nhục Bán Thần, càng là sỉ nhục Thánh Đường Tông, bản Quân Chủ nói cho các ngươi biết, chuyện hôm nay không dễ giải quyết như vậy đâu."

Chích Diệu Quân Chủ đại nộ, trong mắt thiêu đốt ngọn lửa, "Nếu Nhật Chiếu Tông các ngươi không đưa ra một câu trả lời thỏa đáng, vậy thì chỉ có thể tiếp nhận lửa giận của bản Quân Chủ."

Thế nhưng, tâm tình hắn lúc này khá tốt, vừa nãy còn chưa nghĩ ra cách thức hợp lý nào để tống tiền một phen, nào ngờ Nhật Chiếu Tông lại chủ động đâm đầu vào họng súng.

"Lửa giận? Lửa giận gì?"

Ngay lúc này, một âm thanh từ phương xa truyền tới.

Tông chủ Nhật Chiếu Tông trong lòng kinh hãi, lại là ai xen mồm vào đây, không biết sắp xảy ra chuyện lớn rồi sao?

Chỉ là khi nhìn thấy bóng người nơi phương xa kia, thì lại hoàn toàn ngẩn người, sau đó hưng phấn nói: "Sư đệ..."

Cơ Uyên không chút biểu cảm đi tới.

"Ồ, ta tưởng là ai, hóa ra là Cơ Uyên à, khoảng thời gian này, lại chẳng nghe thấy ngươi tới Thiên Tông Điện kêu oan, sao nào? Đang trốn ở nơi nào sống tạm bợ vậy." Chích Diệu Quân Chủ cười hỏi.

Cơ Uyên đi tới trước mặt Chích Diệu Quân Chủ, sắc mặt đạm nhiên, "Tới tông môn ta có chuyện gì?"

"Ngươi là biểu cảm gì thế này?" Chích Diệu Quân Chủ sắc mặt đông cứng, nhíu chặt mày nhìn Cơ Uyên, hắn không ngờ rằng, Cơ Uyên nhỏ bé này lại dám nói chuyện với hắn như vậy.

"Làm càn."

Tức thì, Chích Diệu Quân Chủ giơ tay, tát một bạt tai qua, Thánh Đường Tông bọn họ bị Viêm Hoa Tông Lâm Phàm khi ép, cũng không có nghĩa là Nhật Chiếu Tông có thể lật mình làm chủ, cũng có thể làm càn.

"Sư đệ, cẩn thận..." Tông chủ hét lên, chỉ là, một màn khiến hắn không dám tin đã xảy ra.

Chỉ thấy Cơ Uyên giơ tay, hung hăng quất lên mặt Chích Diệu Quân Chủ, cái tát đó đặc biệt vang dội, trực tiếp quất Chích Diệu Quân Chủ ngã xuống đất.

Các trưởng lão tông môn trợn trừng mắt, vẻ mặt ngơ ngác, Cơ Uyên này muốn nghịch thiên rồi.

Chích Diệu Quân Chủ nằm trên mặt đất, nhưng trong đầu đã xuất hiện rất nhiều suy nghĩ.

Hắn sao dám?

Hắn sao có thể như vậy?

Trong chuyện này có phải có vấn đề gì không.

Thế nhưng, dù thế nào đi nữa, một trưởng lão Nhật Chiếu Tông cỏn con dám tát hắn, đây đã là chuyện tày đình rồi, Thiên Vương Lão Tử cũng không cứu được hắn.

"A!" Chích Diệu Quân Chủ mặt mày dữ tợn, giận dữ hét lên: "Cơ Uyên, ngươi tìm chết."

Trong nháy mắt, Chích Diệu Quân Chủ giơ tay, muốn một chưởng trấn áp Cơ Uyên, nhưng khi nhìn thấy tình trạng lúc này của Cơ Uyên, thì mặt mày ngưng trệ, giống như gặp quỷ vậy.

Chỉ thấy, sau lưng Cơ Uyên, có một hư ảnh Thiên Cẩu đen kịt to lớn, hư ảnh kia hung tàn, cuồng bạo, thôn phệ thiên địa, một đôi mắt huyết sắc tràn đầy sự tàn bạo, khóa chặt lấy Chích Diệu.

"Khí tức này..." Chích Diệu Quân Chủ lùi lại mấy bước, không thể tin được nói: "Cơ Uyên, ngươi nhập Bán Thần rồi."

Trong khoảnh khắc, Cơ Uyên giơ tay lên, hắc vụ sau lưng sôi trào, trong phiến hắc vụ kia, dường như có sinh vật hung tàn nào đó đang ẩn mình trong đó.

Tức thì, đồng tử Chích Diệu Quân Chủ co rút mạnh, chẳng biết từ lúc nào, Cơ Uyên đã bóp lấy cổ Chích Diệu Quân Chủ.

"Chích Diệu, tông môn ta không phải là cá nằm trên thớt, không phải thứ mà ngươi có thể tùy ý tàn sát, nếu ngươi còn làm càn, chỉ có con đường chết." Cơ Uyên lạnh lùng nói.

Mà da thịt trên bàn tay này đột nhiên phồng lên, một hàng lợi răng sắc bén lồi ra, tỏa ra ánh lạnh u u, phảng phất như nếu Chích Diệu dám nói thêm một câu nữa, cái cổ này sẽ bị cắn đứt.

Một giọt mồ hôi lạnh, từ trên trán Chích Diệu Quân Chủ rơi xuống.

Hắn không dám tin, đối mặt với Cơ Uyên, lại không có bất kỳ dư địa phản kháng nào, giống y như đối mặt với tên nhóc kia vậy.

Sao có thể như vậy!

Cơ Uyên sao có thể trở thành cường giả Bán Thần cảnh, điều này không thể nào.

Khi nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Cơ Uyên, Chích Diệu Quân Chủ rời mắt đi, rất không cam lòng nói: "Ta biết rồi."

Cơ Uyên chậm rãi buông bàn tay xuống, "Tông môn ta còn có việc, không giữ ngươi lại nữa, đi đi."

Chích Diệu lùi lại mấy bước, khóe miệng co giật, trong lòng có chút run sợ, khí tức này, không phải khí tức của con người, mà càng giống khí tức của dã thú hơn. Hắn không biết Cơ Uyên rốt cuộc là làm sao nhập Bán Thần, nhưng tuyệt đối không phải là dựa vào tu hành của bản thân mà bước vào.

"Được, được, Nhật Chiếu Tông lợi hại, bản Quân Chủ cáo từ." Chích Diệu không ngờ mất mặt lớn như vậy, cũng không dừng lại, trực tiếp độn vào hư không rời đi.

Chỉ là khi rời đi, cái ánh mắt hung ác cuối cùng kia, lại khiến không ít người của Nhật Chiếu Tông cảm thấy run sợ.

"Sư đệ, ngươi cuối cùng đã thành công." Tông chủ đại hỉ, nước mắt tuôn rơi, "Không ngờ, tông môn chúng ta, thực sự đã có Bán Thần rồi."

Các trưởng lão khác cũng hưng phấn vô cùng, một màn Cơ Uyên chấn lui Chích Diệu Quân Chủ vẫn luôn khắc ghi trong lòng.

Điều này chẳng phải chứng tỏ, thực lực của Cơ Uyên còn mạnh hơn Chích Diệu rất nhiều sao.

"Sư huynh, ta rất đói." Cơ Uyên lên tiếng, mặt mày dữ tợn, dường như rất thống khổ.

"Sao vậy?" Tông chủ đại kinh, không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là khi nhìn thấy bụng Cơ Uyên có thứ gì đó đang di chuyển bên trong, sắc mặt lập tức thay đổi.

Phập! Quần áo rách toạc, chỉ thấy bụng Cơ Uyên có một cái khoang miệng kinh khủng, khoang miệng nứt ra, dày đặc lợi răng, vô cùng kinh khủng.

"Sư huynh, ta rất đói, tác dụng phụ của Thiên Cẩu Yêu quá lớn, ta bắt buộc phải ăn các loại gia súc còn sống, mau đi tìm đi." Cơ Uyên thở dốc, lên tiếng.

Vừa nãy, thần trí của Thiên Cẩu Yêu và thần trí của hắn hòa vào làm một, thuộc về ảnh hưởng lẫn nhau, nhưng lúc này, Thiên Cẩu Yêu vì đói khát nên thần trí đã biến mất, vì vậy, Cơ Uyên lúc này mới là Cơ Uyên thật sự trước kia.

"Đi, tìm gia súc tới cho Cơ Uyên." Tông chủ lập tức hạ lệnh, các trưởng lão xung quanh cũng hóa thành một đạo lưu quang, đánh tới tứ phương tám hướng.

Tâm tình bọn họ trầm trọng mà lại hưng phấn.

Cơ Uyên đã trở thành một Bán Thần mạnh mẽ, nhưng cũng vì thế, trở thành một con quái vật.

Nhưng tất cả những điều này, đều là do Lâm Phàm của Viêm Hoa Tông ban tặng, bọn họ nhất định phải bắt đối phương trả lại.

"Sư huynh, Viêm Hoa Tông tình hình thế nào rồi?" Cơ Uyên hỏi, trong mắt có ngọn lửa phục thù đang thiêu đốt.

Tông chủ trầm giọng, "Tên nhóc đó đã nhập Bán Thần, khoảng thời gian trước..." Hắn đem những chuyện xảy ra gần đây, toàn bộ kể cho Cơ Uyên nghe.

Sau khi Cơ Uyên nghe xong, sắc mặt ngưng trọng, "Hắn cũng đã nhập Bán Thần, hơn nữa còn mạnh mẽ đến thế, sao lại có thể như vậy, sức mạnh của Thiên Cẩu Yêu, vẫn chưa đủ để chống lại hắn."

Đột nhiên! Thiên địa rung chuyển.

"Chuyện gì vậy?"

Chỉ thấy, giữa đất trời, có một điểm đen nhỏ bé dần dần khuếch đại, mà từ trong điểm đen này, có vô số khí tức xám xịt, hỗn độn lan tỏa ra bốn phía.

Viêm Hoa Tông. Lâm Phàm đang tu hành trong mật thất, nhưng khi cảm nhận được tình huống bên ngoài, cũng nhanh chóng rời khỏi mật thất, ngẩng đầu, nhìn lên hư không, khi nhìn thấy điểm đen đang dần dần khuếch đại trên bầu trời kia.

Hắn nghĩ tới lời con ếch đã từng nói với hắn.

Sau đó hóa thành một đạo lưu quang, đi tìm con ếch.

"Sao có thể chứ, biến hóa này cũng quá nhanh rồi." Con ếch đứng thẳng hai chân sau, trong đôi mắt ếch lóe lên vẻ kinh hãi.

Hoàng Chỉ vẫn luôn đùa nghịch với con ếch, "Cái gì quá nhanh? Ngươi con súc sinh này, còn biết quan thiên hay sao."

Con ếch không thèm để ý đến Hoàng Chỉ, cứ mãi tự lẩm bẩm: "Không thể nào, xét theo tình huống hiện tại, thiên địa đại biến ít nhất còn phải một năm nữa, sao lại nhanh thế này."

Bốp! Lâm Phàm túm con ếch lên, "Ếch, chuyện này rốt cuộc là có ý gì?"

"Không thể nào, không thể nào." Con ếch không thèm để ý đến Lâm Phàm, cứ mãi tự lẩm bẩm.

Lâm Phàm nhịn không nổi nữa, trực tiếp tát hai phát vào đầu con ếch, "Ngươi tên này, mau nói nhanh, đây rốt cuộc là tình huống gì."

Con ếch hoàn hồn lại, khi nhìn thấy tên liều mạng này, cũng kinh ngạc ngây người, "Chủ nhân, đây là thiên địa đại biến, chúng ta sắp tiêu đời rồi."

"Có ý gì?" Lâm Phàm vẫn chưa hiểu, lời con ếch nói là có ý gì, nhưng luôn cảm thấy, tình huống này rất không ổn.

"Chủ nhân, biến hóa đầu tiên của thiên địa đại biến này, chính là Thiên Địa Chi Lực phục hồi, sẽ trở nên nồng đậm hơn trước kia, từ nay về sau tất cả sinh linh, tốc độ tu hành sẽ trở nên nhanh hơn." Con ếch biết rất nhiều, khuôn mặt xanh mướt lộ ra vẻ rất ngưng trọng.

"Thiên Địa Chi Lực trở nên nồng đậm hơn, tốc độ tu hành nhanh hơn, đây là chuyện tốt mà, sao đến miệng ngươi lại bảo là sắp tiêu đời." Lâm Phàm nheo mắt nhìn con ếch, cảm thấy tên này không thành thật.

Con ếch nhăn nhó mặt mũi, "Chủ nhân, đây cũng chỉ là bước đầu tiên mà thôi, đến bước tiếp theo, mới là sự kinh khủng thực sự, khi đó, mới là sinh tử do trời, nguy cơ tứ phía đó."

Bốp! Lâm Phàm vả vào đầu con ếch, "Đừng dông dài, mau nói xem, bước tiếp theo là gì?"

Con ếch có chút sợ hãi, cũng không phải sợ Lâm Phàm, mà là sợ những chuyện đang xảy ra lúc này, "Bước tiếp theo, sẽ có mưa sao băng đầy trời giáng xuống, tuy nhiên, chớ có coi thường những trận mưa sao băng này, trận mưa sao băng này, kỳ thực đều là vật tải thể của những Thú Linh kinh khủng, những Thú Linh đó sẽ chém giết tất cả sinh linh, tức là hủy diệt cả thế giới này."

"Ngươi biết rõ ràng thật đấy nhỉ." Lâm Phàm nói.

"Đó là cái chắc rồi, trước kia bổn ếch..." Con ếch vừa định nói gì đó, đột nhiên phản ứng lại, sau đó ôm lấy ngón tay Lâm Phàm, "Chủ nhân, chúng ta tiêu đời rồi, mau tìm chỗ nào trốn đi, biết đâu còn có thể thoát được một kiếp, theo ý ếch ếch thấy, chúng ta tới Vạn Quật Môn đi, ở đó an toàn lắm."

"Ủa!" Ngay lúc này, con ếch ngẩng đầu, có chút nghi hoặc.

"Lại sao nữa?" Lâm Phàm hỏi.

Con ếch nhìn lên bầu trời, "Kỳ lạ thật, sao chuyện này lại không giống với cái mà bổn ếch từng thấy trước kia nhỉ."

"Không xong, càng tiêu đời hơn rồi."

Lâm Phàm nhìn con ếch làm ầm ĩ, nhịn không nổi nữa, trực tiếp lấy Thiên Hà Vương Đỉnh ra, còn đun sôi nước bên trong lên.

"Ếch, cho ngươi cơ hội cuối cùng, ngươi mà còn như vậy, ta sẽ nấu ngươi thật đấy."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:306
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.