Dịch Đạo Lăng trong lòng có chút hoảng sợ: "Ta sao cảm thấy chưởng giáo, hình như sắp thua rồi."
Nhưng vừa dứt lời, liền bị Đường Thiên Nhật mắng ngược trở lại: "Ngươi nói nhảm cái gì đấy, chưởng giáo sẽ thua? Ngươi ngủ mơ còn chưa tỉnh hả?"
Bốp! Chế Tài quân chủ một cước đạp lên đầu Đường Thiên Nhật: "Mẹ kiếp, ngươi có nghe hiểu tiếng người không? Lão tử bảo ngươi câm mồm, ngươi còn dám nói nhảm một câu nữa, ngươi có tin lão tử nhét cái gậy này vào cúc hoa của ngươi không."
Cái gậy rất to, to bằng cánh tay, nhìn mà Đường Thiên Nhật thấy lạnh cả người, lập tức ngồi xổm ở đó, ngoan ngoãn không dám nói thêm một lời nhảm nhí nào nữa, đồng thời gió lạnh thổi qua mông, mát lạnh thấu xương.
Lâm Phàm vặn vẹo cổ, ngẩng đầu nhìn Triều Bạch Đế trên hư không: "Ngươi chuẩn bị xong chưa? Nếu chuẩn bị xong rồi, bản phong chủ chuẩn bị ra tay đây, hắc hắc."
"Thổ dân, đáng chết." Triều Bạch Đế đã nổi giận, xuống tay không chút lưu tình, hai chưởng ép xuống, Huyền Vũ thần thú gầm lên một tiếng, cự trảo nghiền ép tới.
Mà khí tức trên cự trảo này không tầm thường, pháp lực ẩn chứa vô cùng bàng bạc, đạo tắc tiên đạo bên trong bộc phát ra sức mạnh mạnh mẽ nhất.
"Tới hay lắm, để cho ngươi hiểu, cái gì mới là sức mạnh chân chính."
Đùng! Lâm Phàm xông thẳng lên trời, hư không nơi hai chân hắn đứng lúc nãy lập tức lan tỏa từng tầng gợn sóng xung kích, khuếch tán ra bốn phía.
"Hắn định dùng thân thể máu thịt cứng đối cứng với Huyền Vũ thần thú, điên rồi sao."
Tất cả mọi người đều không coi trọng hành động của Lâm Phàm, đây rõ ràng là đem tính mạng ra đùa giỡn.
Lâm Phàm siết chặt năm ngón tay, ánh sáng rực rỡ bộc phát nơi đầu ngón tay, ánh sáng xoay tròn như con quay, chiếu sáng bốn phương, khiến người ta không mở nổi mắt.
"Một quyền hàm chứa sức mạnh mạnh nhất." Lâm Phàm quát lớn một tiếng, một quyền oanh ra, mạnh mẽ đánh vào cự trảo của Huyền Vũ thần thú.
Trong mắt người khác, thổ dân này e rằng sẽ bị một trảo này của Huyền Vũ thần thú vỗ cho hộc máu, nhưng điều khiến họ không dám tin chính là, Huyền Vũ thần thú thét lên thảm thiết, cự trảo vỡ vụn từng tấc, vậy mà không thể cản nổi một quyền này.
"Sao có thể chứ." Triều Bạch Đế kinh hãi, sau khi hồi phục trong chớp mắt, một thanh tiên kiếm chém thẳng xuống, xé rách hư không, một khe nứt màu đen kéo dài ra.
"Lợi hại, đây là Đại Hư Không Tiên Thuật của chưởng giáo." Đường Thiên Nhật tâm tình dâng trào, nhưng nhìn thấy Chế Tài bên cạnh, cũng không dám phấn khích nhảy lên, chỉ có thể thầm cổ vũ trong lòng, chưởng giáo cố lên.
"Có ý nghĩa đấy." Lâm Phàm mỉm cười, đứng giữa hư không, dưới ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, vươn tay ra, trong chớp mắt tóm lấy khe nứt màu đen kia.
"Sao có thể, tên thổ dân này rốt cuộc là loại tình huống gì, vậy mà bắt được Hư Không Kiếm Khí, thứ này vốn vô hình vô thể mà." Đường Thiên Nhật vốn muốn nhìn tên thổ dân này bị Hư Không Kiếm Khí chém thành hai nửa.
Nhưng tình huống hiện tại lại khiến hắn kinh ngạc đến suýt nhảy dựng lên. Mà chưa kịp nhảy lên, đã bị Chế Tài đạp ngã xuống đất.
"ĐM nhà ngươi, mẹ kiếp ngươi coi lời lão tử là gió thoảng bên tai hả, xem lão tử không đâm chết ngươi." Chế Tài nổi giận, hắn đường đường là quân chủ, tuy rằng vẫn luôn bị Lâm Phàm đánh, nhưng cũng là có uy nghiêm, nay một tên tù binh lại dám hết lần này tới lần khác khiêu khích uy quyền của hắn, làm sao có thể nhẫn nhịn được nữa.
"Đừng." Đường Thiên Nhật kinh hoàng kêu lên, cái gậy này mà nhét vào thì chết người mất.
Lâm Phàm nắm lấy Hư Không Kiếm Khí, tuy không cảm nhận được thực thể nhưng nó lại tồn tại chân thực, sau đó cánh tay vung lên, Hư Không Kiếm Khí trực tiếp phản kích trở lại, giữa thiên địa, một khe nứt màu đen thẳng đứng trực tiếp lao về phía Triều Bạch Đế.
Ngay sau đó, thân hình Lâm Phàm biến mất tại chỗ, trực tiếp xuất hiện bên cạnh Triều Bạch Đế, trên mặt lộ ra nụ cười điên cuồng.
"Tới đi, để ngươi cảm nhận một chút sức mạnh." Một tiếng gầm giận dữ, nắm đấm như mưa rào trút xuống.
Chân Tiên Giới là nơi các đại lão tu tiên trú ngụ, tiên pháp tu hành đều là thêm thắt hiệu ứng đặc sắc, nhưng đối với Lâm Phàm mà nói, thứ hắn coi trọng nhất chính là sức mạnh vô địch.
Chỉ có thịt với thịt va chạm, mồ hôi với máu hòa quyện, mới là thứ khiến hắn hưng phấn nhất.
Ầm! Triều Bạch Đế điều khiển Huyền Vũ Thiên Cung lao về phía Lâm Phàm, mà nắm đấm của Lâm Phàm mạnh mẽ giáng xuống Huyền Vũ Thiên Cung, lập tức bộc phát ra tiếng nổ vang dội.
Huyền Vũ Thiên Cung bao la vô tận, tiên khí ngút trời, dưới sự tấn công điên cuồng của Lâm Phàm, không ngừng chìm xuống, vậy mà có chút không chịu nổi.
"Quá hổ báo rồi." Tống Thanh Liên hoàn toàn ngẩn người, thực lực cỡ này thật sự quá đáng sợ, vậy mà ngay cả Huyền Vũ Thiên Cung cũng khó lòng chống đỡ.
Đây là thượng phẩm tiên khí đỉnh cao nhất, đồng thời ẩn chứa vô cùng vô tận tiên đạo pháp tắc. Ngay cả hắn cũng hoàn toàn không phải là đối thủ, nhưng tên thổ dân này lại dư dả sức lực, chút nào cũng không để mọi chuyện này trong lòng.
Sức mạnh bộc phát ra chấn động thiên địa, dư ba khuếch tán ra hàng trăm dặm, những người vây xem đều cảm thấy không thể chống đỡ nổi dư ba này, lùi lại từng bước về phía sau.
"Triều Bạch Đế, ngươi có chút thú vị đấy, nhưng Huyền Vũ Thiên Cung này, ta thấy nên gọi là Rùa Thiên Cung thì tốt hơn, đủ cứng cáp. Nhưng không vội, để bản phong chủ xem thử, ngươi có thể chống đỡ đến mức nào."
Lâm Phàm cười lớn một tiếng, hai tay chắp lại, mười ngón thành nắm đấm, mạnh mẽ giáng xuống.
Đùng! Một cột sáng sức mạnh trực tiếp đánh xuyên Huyền Vũ Thiên Cung, sức mạnh bao la kia còn xuyên thủng qua, rơi xuống mặt đất.
Trên trán Triều Bạch Đế có một giọt mồ hôi lạnh rơi xuống, luồng sức mạnh xung kích vừa rồi sượt qua mặt, nếu gần thêm chút nữa, có lẽ đã trọng thương rồi.
"Chủ nhân, cứu ta." Đột nhiên, từ Huyền Vũ Thiên Cung truyền đến âm thanh, đây là tiếng kêu cứu của khí linh.
Triều Bạch Đế ngẩng đầu nhìn lại, tức thì mắt trợn trừng, chỉ thấy trên Huyền Vũ Thiên Cung xuất hiện chằng chịt vết nứt, những vết nứt này như mạng nhện, bao phủ toàn bộ bề mặt.
"Cho ta nát!" Một tiếng gầm thét vang vọng, một luồng sức mạnh bao la trực tiếp oanh kích lên Huyền Vũ Thiên Cung, đùng một tiếng, Huyền Vũ Thiên Cung vỡ nát.
Chỉ thấy một đạo bóng người xuyên qua Huyền Vũ Thiên Cung đang vỡ vụn, hóa thành một đạo lưu quang, trực tiếp lao về phía Triều Bạch Đế.
"Huyền Vũ Thiên Cung của ta." Triều Bạch Đế trợn to hai mắt, như sét đánh ngang tai, đây là chí bảo của Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung, càng là biểu tượng chưởng giáo của hắn.
Hắn từng nghĩ đến vạn khả năng, nhưng chưa từng nghĩ rằng Huyền Vũ Thiên Cung sẽ bị người ta đánh nát. Bởi vì đây là chuyện không thể nào xảy ra.
Những người vây xem nhìn thấy cảnh này, tâm thần chấn động, họ không biết tên thổ dân này rốt cuộc tu luyện công pháp gì, tại sao tình huống chiến đấu lại như thế này, cái này không giống với bọn họ chút nào.
"Còn Huyền Vũ cái gì nữa, đừng có bất cẩn quá, bất cẩn là chết người đấy." Mục tiêu lần này của hắn, chính là bắt sống chưởng giáo của Thiên Cung.
Trước đó không giả vờ chút, đám trưởng lão của Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung chưa chắc đã xuống hết được, giờ xem ra, chỉ cần bắt được tên chưởng giáo này, vậy thì mọi chuyện đều kết thúc rồi.
"Huyền Vũ Thánh Thể." Ngay lúc Lâm Phàm chuẩn bị một quyền bắt sống Triều Bạch Đế, chỉ thấy trên thân hình Triều Bạch Đế, ánh lên một tầng tiên quang màu vàng đất.
Đồng thời phía sau hắn, còn có một con Huyền Vũ hiện ra. Khi con Huyền Vũ này mở hai mắt ra, một khí tức kinh khủng bộc phát, khí tức này không tầm thường, thẳng tiến cửu thiên thập địa.
"Hửm?" Lâm Phàm nhíu mày, hành động bị cản trở, mà khi một quyền kia giáng xuống, oanh lên tầng tiên quang này, cũng chỉ tạo nên một tầng gợn sóng.
"Lợi hại thật, còn có thủ đoạn này cơ đấy."
Triều Bạch Đế lơ lửng trên không trung, cúi đầu, sắc mặt dữ tợn: "Thổ dân, ngươi thực sự quá đáng ghét rồi."
Những người vây xem nhìn thấy tình cảnh này cũng kinh hãi, họ nhớ ra rồi, Triều Bạch Đế từng là thiên kiêu chi tử sở hữu Huyền Vũ Thánh Thể, nếu không cũng không thể trở thành chưởng giáo của Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung. Mà bao năm qua, Triều Bạch Đế cũng chưa từng thi triển, khiến người ta quên mất rồi.
Nhưng hiện tại, Triều Bạch Đế bị thổ dân ép đến mức này, cũng là đã động chân nộ rồi.
"Ngươi là chưởng giáo, bản phong chủ đáng ghét lúc nào chứ? Chiến đấu mà, có chút tổn thất là chuyện bình thường. Hai món tiên khí này, không phải ta chê, thực sự không ra sao cả. Hơn nữa ngươi phải biết, bản phong chủ làm tất cả đều là vì tốt cho ngươi đấy, quá chìm đắm vào ngoại vật, đối với việc nâng cao thực lực bản thân, ảnh hưởng rất lớn đấy." Lâm Phàm thản nhiên nói.
Đối với cái mai rùa này của Triều Bạch Đế, hắn rất phiền não. Ghét nhất là chiến đấu, người ta cứ thủ mãi, chẳng lẽ không thể buông tay chân ra, làm một trận chiến sảng khoái đẫm máu sao? Thất vọng, đáng tiếc thật.
"Câm miệng, loại thổ dân đáng ghét như ngươi, ta nhất định phải bắt ngươi." Triều Bạch Đế giận dữ nói, hắn đường đường là chưởng giáo Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung, khi nào phải chịu sự kích thích thế này chứ.
"Ai, phiền quá, không nói nhảm với ngươi nữa." Lời vừa dứt, Lâm Phàm siết chặt năm ngón tay, biến mất trong nháy mắt tại chỗ, mà khi xuất hiện, lại là một quyền oanh thẳng lên tầng tiên quang màu vàng đất này.
Nhưng một quyền này, cũng giống như vừa rồi, không có chút tác dụng nào, chỉ có thể tạo ra một mảnh gợn sóng.
"Thổ dân, ngươi đừng phí sức nữa, Huyền Vũ Thánh Thể sao ngươi có thể phá vỡ, đúng là nằm mơ giữa ban ngày." Triều Bạch Đế lạnh giọng nói, Huyền Vũ Thánh Thể là một trong những thánh thể của Chân Tiên Giới. Đồng thời hắn sở hữu Huyền Vũ Thánh Thể, tu luyện công pháp của Huyền Vũ Tam Thập Tam Thiên Cung lại càng thêm một bậc.
"Bản phong chủ ghét nhất là thánh thể đấy." Lâm Phàm cũng không để lời đối phương trong lòng, đùa gì vậy, không phá được? Chút nữa phá cho ngươi xem.
Ở Nguyên Tổ Chi Địa, cũng có huyết mạch với thánh thể gì đó, đơn giản là rác rưởi chết đi được, một đường càn quét qua, gặp ai đều đánh gục hết, không có bất kỳ trở ngại nào.
Tức thì, Lâm Phàm gầm lên một tiếng, nắm đấm như mưa rào, không ngừng trút xuống, tất cả đều oanh kích lên tầng tiên quang màu vàng đất này.
"Không thể nào." Triều Bạch Đế vốn dĩ đang bình chân như vại, đột nhiên sắc mặt đại biến, Huyền Vũ hộ thể vậy mà xảy ra biến hóa, nắm đấm của tên thổ dân kia, sức mạnh ẩn chứa bên trong vậy mà trực tiếp xuyên thấu vào.
"Phá cho ta." Một quyền giáng xuống, tiên quang màu vàng đất tan vỡ trong chớp mắt. Triều Bạch Đế kinh hãi, thi triển tiên thuật thần thông, nhưng bị Lâm Phàm áp sát như vậy, muốn thi triển tiên thuật thần thông hoàn toàn là nằm mơ.
"Nằm xuống đi, lão thiết." Lâm Phàm năm ngón tay thành nắm đấm, trực tiếp oanh lên mặt Triều Bạch Đế. Phụt! Một quyền tung ra, sức mạnh xuyên thấu, Triều Bạch Đế há miệng, răng trong miệng lẫn máu tươi, văng ra ngoài.
"Bản phong chủ từng nói, ngươi còn chưa đủ đâu." Trong chớp mắt, Lâm Phàm xuất hiện trước mặt Triều Bạch Đế, một quyền oanh kích vào bụng hắn. Ầm một tiếng, tiếng động trầm đục vang vọng cả đất trời.
Triều Bạch Đế khom người, hai mắt lồi ra, phun ra một ngụm máu tươi.
"Giải quyết xong, thu công." Lâm Phàm xòe năm ngón tay, túm lấy đầu Triều Bạch Đế, mà tứ chi Triều Bạch Đế rũ xuống, tạm thời mất đi tri giác.